|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
Bà Mai chậm rãi đưa tách trà lên uống, hỏi Quân.
– Vâng.
– Con thích cô bé đấy lâu chưa? – Bà Mai vẫn giữ thái độ điềm nhiên, không thèm để ý đến Quân vừa giật mình.
– Sao mẹ biết?
– Chỉ cần nhìn cách con chăm sóc Phương là mẹ biết. Nó hiện lên trên mặt con kìa. – Bà Mai cười, đưa tay chạm lên má Quân. Bà vẫn thường làm thế để thể hiện tình mẫu tử của mình với cậu con trai độc nhất của dòng họ Đào.
– Từ hồi cấp 2. Phương là cô bé con… ừm… đốt tóc. – Quân nhắm mắt, gật đầu miễn cưỡng nói.
– Vì thế nên con mới bắt nạt cô bé? – Bà Mai như đọc được suy nghĩ của Quân.
– Vâng. – Quân nuốt nước bọt, cậu không biết mẹ mình đang dẫn câu chuyện đi đến đâu.
– Con bé rất dễ thương và ngoan. Mẹ rất quý. Nhưng con là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Luxury. Ông ta tất nhiên sẽ không thể động vào được con. Nhưng Phương thì rất có thể. Ông ta sẽ dùng Phương để uy hiếp con. Ta e rằng con bé sẽ sớm gặp nguy hiểm.
Quân cũng đã nghĩ đến trường hợp này. Ông ta là Đào Duy Lâm – ông bác “đáng kính” của cậu. Năm xưa vì hám tiền nên ông ta đã chấp nhận bán bản thiết kế bạc tỷ của tập toàn Luxury cho bên đối thủ. Lần ấy tập đoàn của ông nội Quân bị lỗ nặng, đền bù bản hợp đồng với số tiền lớn bằng cả một gia sản. Ông nội Quân nổi giận khi biết được sự thật, thẳng tay tuyên bố rằng ông ta sẽ không được ngồi lên ghế Tổng giám đốc của tập đoàn, mà sau này chiếc ghế ấy dành cho bố của Quân. Tất nhiên là ông ta lồng lộn lên, vì thế mà tình cảm ruột thịt anh em của bố Quân và ông ta rạn nứt. Ông ta dùng mọi thủ đoạn, câu kết với đám xã hội đen uy hiếp bố Quân, bắt ông chuyển nhượng quyền điều hành tập đoàn nhưng rồi thất bại hết lần này đến lần khác vì ông ta luôn gặp phải sự bảo vệ gần như là tuyệt đối của phần lớn vệ sĩ trung thành với dòng họ Đào. Đến lượt Quân ông ra cũng không thể làm gì được cũng vì lí do trên. Bao năm nay ông ta im hơi lặng tiếng, cho người theo dõi điều tra điểm yếu của Quân. Và Phương nhất định sẽ nằm trong tầm ngắm của ông ta.
– Con chắc chắn sẽ bảo vệ Phương. – Quân khẳng định.
– Ừm. Mẹ biết con sẽ nói thế. Mẹ sẽ cho người đi theo bảo vệ con bé 24/24. – Bà Mai gật đầu, nheo mắt cười với Quân – Phương là con dâu mẹ mà.
– Ừm… vâng. Cảm ơn mẹ.
– Con trai mẹ cuối cùng cũng biết yêu rồi. Mẹ mừng lắm. Lâu lắm rồi mẹ mới được nhìn thấy nụ cười đó của con. Mẹ xin lỗi vì những khó khăn đã đến với con. – Bà Mai ôm lấy Quân, giọng nghẹn ngào. Vì công việc mà vợ chồng bà đã để Quân cô đơn. Quân từ bé đã được huấn luyện phải đối phó làm sao trước sự quỷ quyệt của người bác ruột, đã biết phải cười giả tạo như thế nào trước sự hắt hủi cô lập của ông Lâm. Tuổi thơ cậu vắng dần tiếng cười hồn nhiên hạnh phúc. Nhờ Phương mà cậu mới tìm lại được những thứ tưởng như đã vĩnh viễn biến mất trong cuộc đời.
– Không sao đâu mẹ, con hiểu mà. – Quân tựa cằm vào vai bà.
– Con không trách bố mẹ chứ?
– Không ạ. – Quân nhắm mắt, vòng tay ôm bà.
____________________________________
Khoc.biz
Truyện Teen, Truyện Teen Full, Đọc Truyện Teen
____________________________________
Hôm sau nó đi bộ đi học. Quân nhắn tin đến đón nó nhưng nó từ chối. Nó muốn trải nghiệm lại cảm giác thong dong trên đường, hít thở bầu không khí trong lành, hơi lạnh còn đọng lại sương của buổi sáng sớm.
buổi học, tạm gọi là bình yên trôi qua. Vì sao tác giả lại nói là”tạm gọi là bình yên”? Bởi vì buổi học đó sẽ trọn vẹn bình yên nếu như lúc nó về không có sự cố nào xảy ra.
Nó đang bước đi chậm rãi ra khỏi cổng trường. Đi chưa được bao xa thì bỗng có tiếng hét của mấy cô bạn đang tụ trước cổng trường. Nó chưa kịp hiểu có chuyện gì xảy ra thì có tiếng nẹt pô ở sát sườn.
RẦM.!!
Mọi thứ xung quanh nó tối sầm đi, nó chỉ kịp nhìn thấy gương mặt hốt hoảng của Huyền, tiếng hét của những nữ sinh cùng trường và… Quân.
“Bệnh nhân chỉ bị ngất do sốc thôi. Cô bé sẽ tỉnh lại sớm.”
“Cảm ơn bác sĩ.”
“Cậu mới là đáng lo. Vết thương đang chảy máu kìa. Theo tôi ra ngoài băng bó.”
Nó khẽ mở mắt ra. Ánh sáng của bóng điện làm nó chói mắt. Mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi nó. Cổ tay đau nhức, lạnh buốt vì truyền nước.
– Cậu tỉnh rồi à? – Là tiếng của Huyền. Cô đang ngồi ngay cạnh nó.
– Đây là đâu? – Nó hỏi một cách khó khăn, mắt vẫn chưa quen với ánh sáng.
– Bệnh viện Thành phố, cậu hôn mê 4 tiếng rồi.
Nó nhíu mày cố nhớ lại chuyện gì đã xảy ra. Hình như sau mỗi lần ngất nó lại có cảm giác bị mất trí nhớ vậy. Có tiếng hét “cẩn thận” của mấy bạn sau nó, tiếng nẹt pô của xe phân khối lớn. Chịu. Nó chỉ nhớ lờ mờ được như thế.
– Sao tớ lại ở đây?
– Có một cái xe phân khối đi ẩu lao lên vỉa hè phóng về phía cậu. May mà có anh Quân chạy đến kéo cậu. Cậu không bị làm sao, còn anh Quân bị rách ở tay.
– Quân đâu rồi? – Nó quay sang Huyền, giọng hoảng hốt.
– Đi băng vết thương rồi. Anh ấy không sao đâu. Đừng lo. – Huyền trấn an nó.
“Cạch”, Quân bước vào phòng, cánh tay trái băng trắng toát. Nó thấy Quân liền cố gượng dậy. Quân vội chạy lại đỡ nó.
– Thôi hai người ở lại nói chuyện nhé, em về đây. – Huyền lấy cặp sách rồi chuồn thẳng.
– Tay cậu… có sao không? – Nó đỡ lấy tay Quân, xót xa hỏi.
– Không sao, xước da thôi. – Quân xoa đầu nó. – Cậu thấy đỡ hơn chưa?
– Ừm. Tốt hơn rồi.
Nó vòng tay ôm lấy Quân. Cậu hơi sững người nhưng rồi mỉm cười mãn nguyện, trong lòng sướng điên.
– Cảm ơn cậu. Cảm ơn cậu nhiều lắm. – Nó ôm chặt Quân. Nước mắt ứa ra – Những giọt nước mắt của sự cảm động và hạnh phúc.
Quân ngồi yên cho nó ôm. Cảm giác ấm áp bao trùm lấy cậu. Lần đầu tiên có người đem lại cảm giác này cho cậu ngoài phu nhân Mai.
Nó ngồi ngay ngắn lại sau màn bày tỏ sự biết ơn. Quân khẽ lau những giọt nước còn vương lại trên mắt nó.
– Ưm… Tớ ổn rồi. Cho tớ về nhà đi. – Nó nói khẽ.
– Không. Bác sĩ chưa cho cậu về. – Quân thản nhiên trả lời. – Tớ đi ra ngoài tý, cậu ở yên trong phòng đấy. Cấm ra ngoài.
– Ừ ừ biết rồi. À cặp tớ đâu?
– Trong tủ kia kìa. – Quân chỉ về phía cái tủ bên cạnh giường nó.
Nó mở cặp lấy điện thoại ra xem. 28 cuộc gọi nhỡ của anh. Nó cuống cuồng gọi lại, đầu bên kia bắt máy ngay. Chưa để nó nói gì, anh nó đã quát ầm lên:
– MÀY ĐI ĐÂU MÀ GIỜ NÀY CHƯA VỀ? SAO TAO GỌI KHÔNG TRẢ LỜI. CON GÁI CON ĐỨA ĐI HỌC ĐẾN 10H KHÔNG VỀ? MÀY ĐANG Ở ĐÂU?
Nó đưa điện thoại ra xa mà vẫn thấy chói tai. Anh nó và Quân nóng tính hệt như nhau.
– Em… bận tý việc nên về muộn. – Nó chép miệng, nghĩ ra cái lí do không thể chuối hơn.
– BẬN CÁI GÌ? MÀY ĂN NÓI VỚI TAO KIỂU ĐẤY À? ĐANG Ở ĐÂU?
– Em…đang…ở…bệnh…viện…Thành phố. – Nó lập cập trả lời. Anh nó mà nói như thế thì chắc đang tức giận lắm.
– Cái gì?
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




