|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
Quân của tao. – Minh Hà chống một tay lên trán, đay nghiệt.
– Chúng em phải làm gì hở chị?
– Tạm thời cứ để yên cho nó. Tìm thời cơ chia rẽ nó với Quân.
***
– Tay cậu làm sao thế? – Huyền thốt lên. Cánh tay nó băng trắng xóa, chạy từ mu bàn tay lên đến khuỷu. Nó không đến phòng y tế, căn bản là sợ cô y tế hỏi nhiều, lại nói với thầy chủ nhiệm rồi dẫn đến nhiều việc liên quan khác.
– Tớ ngã. Không sao đâu.
– Thế này mà không sao. Làm sao mà ngã? Ngã ở đâu? – Huyền sốt sắng hỏi.
– Không sao mà. Tớ đói quá, xuống canteen đây. – Nó cười khổ, tìm kế đào tẩu.
Không biết là may mắn hay xui xẻo khi nó vừa bước ra đến cửa lớp thì gặp Quân. Cậu tìm nó để xuống canteen cùng. Nó nuốt nước bọt. Vừa mới thoát được Huyền thì lại gặp Quân. Nó kéo kéo ống tay áo rách xuống, che đi lớp băng trắng. Nó cười nhẹ với Quân:
– Xuống canteen đi.
Quân không nói gì, cầm tay nó kéo đi.
Quân không đưa nó xuống canteen, mà là xuống phòng y tế. Nó ú ớ nhìn Quân:
– Ơ…ơ. Canteen đi lối kia mà.
Quân vẫn im lặng. Cậu nâng tay nó, kéo ống tay áo khoác lên. Phần băng trắng lộn xộn đang thấm màu đỏ. Nó giật mình. Quân nhíu mày nhìn nó.
– Tớ bị ngã. Không nặng lắm… – Nó nuốt khan.
Quân kéo nó đi vào phòng y tế.
Lúc cô y tế tháo lớp băng vụng về trên tay nó, vết thương lộ ra, vẫn còn đang rỉ máu.
– Nếu cứ để thế này sẽ bị nhiễm trùng đấy. – Cô y tế lắc đầu.
Cô nói thế khác gì thêm dầu vào lửa. Quân vẫn không nói gì, im lặng nhìn cánh tay với vết chém dài của nó. Đáy mắt ánh lên những tia nhìn xót xa nhưng khuôn mặt vẫn lạnh băng.
Chờ cho cô y tế băng bó cẩn thận, Quân mới kéo nó đi. Nó chỉ kịp lí nhí cảm ơn cô rồi đi theo Quân.
– Tớ xin lỗi. – Nó đành phá tan cái sự im lặng đáng sợ này.
Quân dừng lại, quay người nhìn nó. Hai tay cậu cầm chặt vai nó.
– Cậu xem tớ là cái gì của cậu? – Giọng Quân nhuốm sự tức giận.
Nó nuốt khan. Quân giận mất rồi.
– Tại sao lại không nói cho tớ biết?
– Tớ…xin…lỗi. – Nó nói ngắt quãng, cúi gằm mặt như đứa trẻ con bị phạt. – Tại tớ sợ cậu lo.
Một phút…
Hai phút…
Ba phút…
Quân thở hắt ra. Nhìn khuôn mặt sũng nước của nó là cậu lại không giận được. Quân cúi xuống, chạm trán mình vào trán nó:
– Lần sau, cấm không giấu diếm.
– Ừm. – Nó nói chắc nịch.
Trong lòng nó đang mừng thầm. Quân rất dễ nguôi giận. May mà Quân không hỏi nhiều về vết thương ở tay.
***
Minh Hà hẹn nó tại Titop – quán trà sữa teen.
– Chào em. Vết thương ở tay em đỡ hơn chưa? – Minh Hà nở nụ cười thánh thiện.
– Em đỡ rồi.Cảm ơn chị. – Nó nói giọng khách sáo. Đến tận bây giờ nớ vẫn không quen được với nụ cười của Minh Hà. Không hẳn là ghét, nhưng thật sự là khó gần.
– Ừm. Chuyện sáng nay là hiểu lầm thôi. Mấy đứa em của chị chúng nó bốc đồng quá. Em bỏ qua cho chúng nó nhé.
– Vâng. Em cũng quên rồi.
– Chuyện này có thể đừng cho Quân biết được không em?
Nó tròn mắt nhìn Minh Hà. Ánh mắt khó hiểu xuyên thẳng vào khuôn mặt sắc sảo của cô. Tại sao lại nhắc đến Quân ở đây?
– Được chứ? – Minh Hà cầm lấy bàn tay nó đang cầm trên bàn, giọng khẩn khoản. Đôi mắt của cô bắt đầu ướt.
Nó hơi lúng túng trước vẻ mặt của Minh Hà.
– Được chứ? – Minh Hà nhắc lại lần nữa.
– Vâng. Em sẽ giữ kín chuyện này.- Nó miễn cưỡng gật đầu.
– Cảm ơn em. – Minh Hà cúi đầu xuống.
– Vậy em về nhé. – Nó đứng dậy bước ra khỏi quán trà sữa.
– Chào em. – Minh Hà mỉm cười vẫy tay chào nó. Chờ nó đi khuất, cô mới giấu khuôn mặt mình sau bộ tóc đỏ xoăn nhẹ, nhếch mép cười khẩy.
“Cứ tận hưởng cái hạnh phúc vớ vẩn này đi. Không được lâu đâu.”
____________________________________
Khoc.biz
Truyện Teen, Truyện Teen Full, Đọc Truyện Teen
____________________________________
Giờ ra chơi tiết 2, Quân đứng trước cửa lớp ngoắc ngoắc gọi nó. Cậu dẫn nó đến khu đất trống của trường, nơi này ít học sinh vãng lai đến vì tin đồn có “ma”.
– Trốn học đi.
– Gì cơ? – Nó sững sờ hỏi lại.
– Trốn-học. Đi với tớ ra sân bay. – Quân vòm tay trước miệng thì thào.
– Cậu điên à? – Nó nhìn Quân như nhìn bệnh nhân tâm thần.
– Đằng nào bây giờ chỉ ngồi chơi chờ nghỉ Tết chứ có học hành gì đâu mà lo. Ra sân bay đón ông nội tớ. Hôm nay ông về nước.
Rồi không để nó trả lời, Quân cầm tay kéo nó đi. Nó ra sức ghì lại, miệng la hét:
– Bỏ ra. Tớ không trốn học. Mặc kệ cậu.
– Hét vừa thôi không đau họng. Tớ phải cho ông tớ nhìn thấy cháu dâu tương lai.
– Khôngggggg. Tan học tớ đến diện kiến cũng được.
Mặc kệ nó tru tréo, Quân vẫn lôi nó đi xềnh xệch. Nó ngồi bệt xuống đất ăn vạ:
– Không. Chết cũng không bỏ học.
– Không đi bằng chân thì để tớ bế cũng được. – Quân cười đểu giả, cúi người bế xốc nó lên.
– AAAAAAAAAAAAAAA….. Bỏ xuống. Thả tớ xuống.
– Thế có đi ra sân bay không? – Quân uy hiếp.
– Bỏ xuống. – Nó đập vào vai Quân.
– Trả lời nhanh. Có người đi qua nhìn thấy bây giờ. – Quân đánh vào điểm yếu của nó.
Nó nao núng, Nỡ có người nhìn thấy thì nó lại chết ngập trong bàn tán mất. Mà nhẩm lại thì hôm nay cũng học toàn môn phụ. Nó thành tích tốt chưa bỏ học buổi nào. Nếu có nghỉ một buổi chắc… không sao.
– Nghĩ xong chưa? Tớ bế ra giữa sân trường đấy.
Nó nuốt nước bọt. Nó chưa thấy Quân nói mà không làm bao giờ.
– Nhưng còn cặp sách. – Nó lí nhí.
– Để đấy cái Huyền lo. Tớ dặn nó rồi.
– Thế thả tớ xuống đã. – Nó lưỡng lự – Một lần này thôi đấy.
Quân cười thích thú từ từ thả nó xuống. Nó vừa tiếp đất đã định vùng chạy thì bị Quân tóm được, lôi tuột về phía cậu. Đúng là không thể thoát được. Nó mếu máo nhăn mặt nhìn Quân. Quân nở một nụ cười không thể đểu hơn:
– Tớ tính cả rồi.
Quân dẫn nó đến cổng phụ. Cậu ái ngại nhìn nó từ trên xuống dưới:
– Cậu có biết trèo tường không?
Nó cũng nhìn lại bản thân từ trên xuống dưới. Khả năng leo trèo cũng tạm ổn. Duy chỉ có cánh tay băng bó kia.
Quân nhìn điệu bộ của nó cũng đoán được vẫn đề. Bức tường bao quanh cổng phụ trường Võ Thị Sáu cũng không cao lắm, tầm 1m8.
Quân kéo nó đến gần bức tường, “chỉ đạo”:
– Cậu trèo lên trước. Tớ ở dưới đỡ cho.
Nó dùng cánh tay không bị thương, nhảy lên chộp vào bức tường. Quân bám lấy eo nó, đỡ lên. Nó như bị điện giật, chân tay tự nhiên mất hết sức. Nó quay xuống nhìn Quân bằng ánh mắt khó hiểu.
– Như thế mới dễ lên.
Sau khi trầy trật mãi mới “đậu” lên được bức tường, nó mới dám thở mạnh. Quân cũng nhảy lên, bật nhẹ là qua được bức tường. Động tác chuyên nghiệp chứng tỏ đã trèo tường trốn học nhiều lần.
– Nhảy xuống đi, tớ đỡ cho. – Quân đưa
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




