watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:15 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9973 Lượt

hai tay ra bảo nó.

Nó nhắm mắt, không dám nhìn xuống. Nó sợ độ cao kinh khủng.

Nỡ Quân đỡ “trượt” thì sao?

Nó run rẩy, tay chống vào tường.

Cứ chầnchừ thế này bảo vệ mà ra thì xong.

Thôi thì… thử đánh cược một lần xem.

“Bộp”.

Cảm giác mềm mại ấm áp bao trùm lấy nó. Đất mùa đông không ấm được như thế này. Hay là ngã đau quá nên nó mất cảm giác.

– Mở mắt ra đi. Xong rồi. – Quân nói, giọng như đang kìm nén điệu cười.

Nó mở mắt ra, mặt Quân to đùng đang ở sát mặt nó.

Nó giật mình. Quân đang bế nó giống kiểu bế cô dâu. Nó ngã lăn xuống đất.

Á!

– Đừng có xúc động như thế. Khi nào muốn thì bảo tớ bế cũng được mà. – Quân đỡ nó dứng dậy, phủi bủi ở áo khác đồng phục. Cậu lại tiếp tục trưng ra điệu cười không khác ác quỷ là mấy.

***

Tại sân bay.

Một người đàn ông khoảng bảy mươi tuổi, mái tóc bạc trắng. Khuôn mặt ông có một vài nếp nhăn nhưng khí thế bức người không hề suy giảm. Đằng sau ông là một dàn vệ sĩ mặc đồ đen.

Ông tháo chiếc kính đen ra, hơi nheo mắt nhìn xung quanh tìm kiếm.

– Ông nội!

Ông quay về phía có tiếng gọi. Huyền đang vẫy tay nhiệt tình gọi ông. Gương mặt ông không chút biểu cảm nhưng đôi mắt phát ra những tia nhìn trìu mến.

Huyền chạy ào về phía ông Duy Bội, ôm chầm lấy, miệng rối rít:

– Con nhớ ông quá! Ông đi có mệt không?

– Con bé này! Lớn rồi mà vẫn không thay đổi gì cả. – Ông Duy Bội xoa đầu Huyền. Hình ảnh một vị Chủ tịch tập đoàn lừng lẫy của tập đoàn đá quý nổi tiếng được thay thế bằng hình ảnh người ông nội yêu thương những đứa cháu.

Phu nhân Mai, Quân và Phương cũng tiến lại phía ông.

– Con chào bố. – Bà Mai hơi cúi đầu, hành động cử chỉ tỏ rõ sự kính trọng.

– Chào Chủ tịch. – Quân chìa tay ra.

– Xin chào Tổng giám đốc tương lai. – Ông Duy Bội bắt tay Quân.

Quân cười lớn.

– Ông cháu mình phối hợp vẫn ăn ý.

– Nhóc con, dạo này chững chạc lắm rồi đấy. – Ông Duy Bội đấm vào vai Quân.

Từ nãy đến giờ nó vẫn im lặng xem cảnh “đoàn tụ” của ông cháu Quân. Không phải vì vô lễ không chào ông nội Quân mà vì nãy giờ nó không thể chen vào được đoạn hội thoại của ông cháu Quân. Ông Duy Bội nghiêng người, nhìn ra đằng sau Quân – nơi nó đang đứng.

– Đây là bạn gái cháu, thưa ông.

– Cháu chào ông. – Nó cúi gập người xuống vội vã chào.

Ông Duy Bội khựng lại khi nhìn thấy khuôn mặt nó. Cơ mặt ông bất động trong vài giây. Ông sững sờ nhìn vào con bé trước mặt.

“Không! Không thể nào!”

– Ừm… Chào cháu.

– Thôi nào mấy đứa, ông mới xuống máy bay còn mệt. Để con đưa bố về, xe con chuẩn bị ở ngoài rồi. – Bà Mai lên tiếng. Bà nhận ra sự chuyển biến lạ thường của ông Duy Bội.

– Ừm. Cảm ơn con. – Ông Duy Bội ho nhẹ như để tống khứ thứ gì đó đang chèn trong cổ họng rồi sải bước. “Bọn trẻ con” lóc nhóc đi theo sau, tíu tít hỏi ông đủ thứ chuyện. Hình như “chúng” chưa kịp phát hiện ra thái độ của ông khi nhìn thấy Phương.

Quân có một gia đình rất hạnh phúc. Mọi người trong gia đình của Quân đối xử với nó như ruột thịt. Trên đường về ông nội Quân nói với nó nhiều chuyện xung quanh Quân, bà Mai luôn trìu mến nhìn nó, đầy tự hào kể với ông Duy Bội về công lao “cải tạo” Quân của nó. Huyền luôn miệng khoe về chức No1 học tập của nó. Đã lâu rồi nó không được sống trong không khí gia đình đầm ấm đến như vậy. Không biết lần cuối gia đình nó quây quần ăn cơm cùng nhau là khi nào, không biết bố mẹ nó đi công tác biền biệt bao nhiêu tháng rồi. Quân siết nhẹ tay nó, thì thầm:

– Vợ!

Nó giật mình. Mặt thoáng đỏ. “Trò đùa này không vui tý nào”, nó thì thầm lại rồi dùng móng tay cắm vào mu bàn tay Quân. Nói là không vui nhưng trong lòng ai đó lại đang hạnh phúc, hai má của

ai đó lại đang ửng hồng. Ai đó đang giấu nụ cười sau mái tóc đen nhánh.
____________________________________
Khoc.biz
Truyện Teen, Truyện Teen Full, Đọc Truyện Teen
____________________________________

Trong căn phòng rộng lớn, một người đàn ông đã ngoài bảy mươi ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế sofa, đôi mắt nhìn vô định. Trán ông gợn lên những nếp nhăn, đôi mày rậm nhíu chặt gần như thành một đường thẳng.

Một người đàn bà bước vào trong căn phòng, trên tay là một ly trà còn nghi ngút khói.

– Bố dùng trà!

– Cảm ơn con. – Ông Duy Bội nặng nề đẩy người ngồi thẳng trên chiếc ghế sofa.

– Phương rất giống con bé.

– Phải! Rất giống! – Ông Duy Bội gật gù, giọng nói có phần chua xót.

– Bố cũng đừng nên nghĩ ngợi nhiều. Chuyện đó là của quá khứ rồi. – Bà Mai khẽ thở dài.

– Ta đã từng nghĩ như thế.. Nhưng nhìn gương mặt con bé là ta lại không thể không day dứt. – Ông Duy Bội lắc đầu cười.

Bà Mai không nói gì nữa. Bà khẽ cúi đầu xuống, đi ra khỏi căn phòng với tâm trạng nặng trịch. Cuộc sống thật kì lạ, tại sao lại có thể có hai con người giống nhau đến như vậy!

Ngay từ ngày đầu gặp bà đã thấy nó rất giống một người rồi. Có thể do nhiều năm lăn lộn cùng chồng trên thương trường nên bà đã học được cách che giấu cảm xúc của mình. Nhưng một người nặng tình như ông nội Quân thì sao có thể che giấu vẻ sững sờ tột cùng đó được. Vẻ mặt ngây thơ non dại khiến ông dằn vặt suốt cuộc đời.

***

Những ngày đại hàn của mùa đông ngày càng thưa thớt hơn. Từng khối khí lạnh dần di chuyển. Mùa xuân thật sự đến rất gần. Không khí Tết nhộn nhịp hẳn lên.

Trường nó bắt đầu cho học sinh nghỉ Tết. Nó lôi kéo Quân đi chợ Tết với nó bằng được thì mới thôi. Chợ Tết tổ chức ở trên trung tâm thành phố thu hút mọi người dân trong thành phố.

Nó vừa nhìn thấy Quân đã lúi húi lục lọi trong túi xách cái gì đó.

– Cậu cúi xuống đây tớ bảo. – Nó giật giật tay áo Quân. Đến khổ, chiều cao khập khiễng quá mà.

Quân cũng nghe theo, cúi người xuống. Nó đội cho Quân cái mũ len màu đen, thiết kế đơn giản và rất ấm.

– Đội vào cho ấm. Tai cậu màu đỏ rồi kia kìa. – Nó cười hì hì.

Quân mỉm cười nhìn nó. Cái nhìn rất trìu mến. Nó đang cười bỗng khựng lại. Hình như…

“Chụt!”

Đã đoán được rồi mà vẫn không thoát. Quân dạo này rất hay lợi dụng lúc nó không phòng thủ “kiss” trộm nó. Mặc dù chỉ là ở trên má thôi nhưng cũng đủ để nó chóng mặt.

Nó đơ người mất mấy giây rồi mới quay sang lườm Quân cháy mặt. Quân kéo cái mũ len thấp xuống, miệng cười nham nhở:

– Không thích thì trả đây. – Cậu cúi xuống hất hất má mình ra.

– Cậu… – Nó giơ nắm đấm lên, kiểu này là lại dí nhau chạy rồi. Yêu nhau mà cứ như hai đứa trẻ con ấy.

Quân biết có biến co chân chạy. Nó la ầm lên, tay giữ nắm đấm đuổi theo. Chân Quân dài nên chạy nhanh, còn nó được cái “mình dài chân ngắn” đuổi đằng sau chết mệt, thở không ra hơi. Nó đuối sức đành phải

Trang: [<] 1, 25, 26, [27] ,28,29 ,81 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT