|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
mắt nhìn Quân, có cần phải xa xỉ thế không? Nhà hàng Hải Đăng dành cho giới quý tộc mà nó thỉnh thoảng đi qua chỉ dám ngoái nhìn mà trầm trồ vì vẻ bể ngoài to lớn và lộng lẫy.
Nó chợt nhận ra rằng sao giờ này Quân lại không về nhà, chẳng lẽ lại không đón giao thừa ở nhà? Nó đem thắc mắc của mình nói với Quân thì chỉ nhận được câu trả lời như thế này này:
– Cả nhà tớ về quê rồi. Tớ không có chìa khóa vào nhà. 10h mới về.
Nó ho sù sụ. Thảo nào mà Quân hôm nay giống kẻ vô gia cư thế. Nó cầm tay Quân lắc lắc, định năn nỉ cậu thay đổi nơi đến thì nhận ra bàn tay Quân lạnh ngắt, nó thốt lên:
– Oh My God! Tay cậu lạnh thế?
Rồi nó cầm hai bàn tay Quân áp lên má mình.
– Đã ấm hơn chưa?
– Ấm như ném mới rán xong. – Quân cười thành tiếng. Đôi bàn tay hình như có lạnh đâu, ấm thế này cơ mà!
Bữa tối – tất nhiên là xa xỉ. Nó chẹp miệng nhìn bàn thức ăn trước mặt, lòng thầm tiếc rẻ. Bữa ăn thường ngày của Quân cũng như thế này à? Nó luôn băn khoăn trong lòng câu hỏi là nếu là thật thì tại sao Quân không béo nhỉ. Nó mà trong địa vị của Quân chắc giờ hơn cả béo phì. Nó tặc lưỡi. Dù gì cũng đã gọi ra rồi, không ăn thì phí. Nhưng trước tiên cũng phải chặn cái sự hoang phí của Quân lại đã.
– Cậu không thấy lãng phí à? – Nó đưa ánh mắt thăm dò ra ghế ngồi đối diện.
– Không. Bình thường mà. – Quân trả lời tỉnh bơ.
Nó lườm Quân. Chắc tại Quân “giao lưu” với anh Hùng nhiều nên học được bệnh đùa dai này. Thấy mặt nó có vẻ nghiêm trọng, Quân bất đắc dĩ giơ hai tay đầu hàng:
– Biết rồi biết rồi. Coi như hôm nay là ngày đặc biệt đi.
Nó thở hắt ra. Lí do chuối thế!
Bỗng có điện thoại của anh Hùng. Nó bắt máy. Máy nó có ưu điểm là loa điện thoại to dã man. Thế là Quân “vô tình” nghe được cuộc nói chuyện của nó. Chất giọng ngang phè phè đặc trưng của anh Hùng vang lên:
– Bố mẹ bảo là năm nay cho mày đặc cách. Muốn đi đâu thì đi trước một giờ phải về nhà. Nhớ chưa?
– Vâng em biết rồi.
Chờ nó cúp máy Quân với cười toe toét với nó:
– Bố mẹ cậu tâm lý thế.
– Năm nay có sự khác biệt. – Mắt nó cũng híp lại thành đường thẳng.
– Vậy đến nhà tớ đón giao thừa. Sẽ vui lắm đấy. – Quân có vẻ phấn khích. Mặc kệ nó nghĩ gì, cậu nói luôn – Thống nhất thế nhé. Cũng gần đến lúc mẹ tớ về rồi, ăn thong thả rồi về.
Quân chơi chiến thuật đánh “xáp lá cà”: gắp thức ăn lia lịa ép nó ăn để cho miệng nó không có thời gian từ chối. May mà ăn trong phòng VIP chứ nếu ngồi ở ngoài thì chắc nó chết vì xấu hổ mất.
Lúc nó và Quân lục đục xuống taxi thì chiếc Limo chở gia đình Quân cũng đỗ lại trước cổng. Chẳng cần nó phải lên tiếng, Huyền đã chạy một mạch từ trên xe xuống ôm chầm lấy nó:
– Tớ biết mà! Chờ cậu cả ngày. Ở đây đón giao thừa với tớ đê!
Nó gượng cười với Huyền, thân nhau được một thời gian khá dài mà nó vẫn chưa thực sự quen được những hành động bất ngờ này của cô.
Mọi người trên xe cũng từ từ đi xuống. Nó lễ phép cúi đầu chào mọi người. Ngoài những gương mặt thân thuộc ra thì nó còn thấy có hai người – chắc là vợ chồng – chưa gặp bao giờ. Người đàn ông có nhiều nét giống với ông nội Quân và người phụ nữ có khuôn mặt phúc hậu, rất đẹp.
Hai người nhìn thấy nó-cũng đứng sững lại, đôi mắt không giấu được sự bàng hoàng. Bà Mai hiểu ý khẽ ra hiệu cho họ. Quân giới thiệu với nó:
– Đây là chú Lập và cô Minh, tức là bố mẹ của Huyền. Còn đây là bạn gái cháu.
– Cháu chào cô chú. – Nó gập người.
– Chào cháu. – Chú Lập ôn hòa. – Hai đứa rất đẹp đôi.
Nó cười xấu hổ, tay đưa lên gãi gãi đầu vụng về.
Đồng hồ điểm đúng 12 giờ. Pháo hoa được phóng ra, sáng cả nền trời. Thời khắc giao chuyển giữa hai năm đã đến. Mọi người lắng lòng mình xuống trước màn pháo hoa rực rỡ, mong rằng năm mới sẽ có những sự thay đổi tích cực hơn. Người lớn là vậy chứ bọn trẻ con thì lại cực kì vô tư.
Huyền xông xáo chạy lên sân thượng đòi xem pháo hoa nhưng bị Quân đá xuống tầng. Lí do thì chắc ai cũng hiểu.
Sân thượng rộng lớn, phần lan can uốn lượn, xung quanh là các chùm đèn hình tròn lấp lánh – rất quý tộc. Nó vịn tay vào lan can, kiễng chân hướng ra vùng trời đang rực rỡ sắc màu bởi pháo hoa. Quân đứng cạnh nó canh chừng nỡ không may nó… ngã xuống. Nó thật sự rất hồn nhiên, mỗi đợt pháo hoa bắn lên là nó nhảy cẫng lên, cầm tay Quân lắc lắc rồi chỉ trỏ về phía pháo hoa phấn khích. Rồi nó dần dần im lặng, dường như đang suy nghĩ. Nó chắp hai tay trước mặt, nhắm mắt xuống lẩm nhẩm.
– Xong rồi. – Nó ngẩng đầu lên – Tớ ước chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau.
– Điều ước đó sẽ là hiện thực. – Quân gật đầu. – Và tớ sẽ là người giúp cậu thực hiện.
Nó quay sang nhìn Quân thì chạm phải ánh mắt dịu dàng của cậu. Ánh đèn phản chiếu vào khuôn mặt của cậu. Nó nhận ra Quân rất đẹp, đẹp như hoàng tử trong truyện cổ tích. Đằng sau là nền pháo hoa tráng lệ càng làm cho Quân trở nên nửa thực nửa mơ hơn.
Quân như đang dần hòa vào màn trời đầy sắc màu kia.
Nó vô thức đưa tay mình ra chạm vào mặt Quân. Một giọt nước mắt lăn trên má nó. Nó vội vàng lau đi giọt nước đi.
Quân cầm lấy bàn tay lau nước mặt của nó, hôn lên lòng bàn tay:
– Tại sao lại khóc?
– Vì cậu… là… thật.
– Tớ là thật…và cậu cũng là thật.
Quân cúi người xuống gần nó.
– Tình yêu của chúng ta cũng là thật.
Nó khẽ nhắm mắt lại.
Một nụ hôn ấm áp và ngọt ngào.
Cảm giác rất mềm mại.
First kiss lãng mạn như thế đấy!
____________________________________
Khoc.biz
Truyện Teen, Truyện Teen Full, Đọc Truyện Teen
____________________________________
Chín ngày nghỉ Tết trôi qua kể cũng nhanh. Tết đi qua để lại chút lưu luyến trong lòng mỗi người.
Cái Tết năm nay có lẽ là cái Tết ngọt ngào nhất trong đời nó. First kiss đẹp như trong truyện tranh. Nó vẫn còn nhớ như in cảm giác mềm mại ấm áp khi Quân hôn nó. Tất cả cái dây thần kinh cảm giác đều tập trung tại đầu môi.
Chả trách đêm đó có một con bé thức suốt đêm ôm con gấu bông to bằng người mà trò chuyện. Điên đến nỗi mà bố mẹ nó nửa đêm sang phòng nó xem có bị làm sao không.
Tết là không thể thiếu lì xì. Nó lại là đứa không thích làm theo kiểu bình thường. Nó mừng tuổi cho tất cả mọi người những tờ tiền… một trăm nghìn tỷ đô la Zimbabwe. Thật sự là rất chơi nổi. Đến cả ông nội Quân là người đĩnh đạc điềm tĩnh mà cũng phải bật cười trước phong bao lì xì của nó.
Một ngày bình thường như mọi ngày, nó cùng Quân đến trường. Cáilạnh biến nó thành con “sâu ngủ”. Không biết đây là lần thứ mấy nó ngủ trên xe nữa. Cửa kính của oto mở nên gió lùa vào. Nó vừa ngủ vừa nói mớ:
– Lạnh quá!
Có một bàn tay đặt sau lưng nó, nâng người nó lên, cơ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




