watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:15 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9977 Lượt

Huyền ra chiếc xe phân khối lớn của mình, đặt phịch người Huyền xuống. Huyền định nói gì đó thì bị một chiếc mũ bảo hiểm dành cho người đua xe chụp lên đầu.

Long ngồi lên xe, anh rồ ga. Chiếc xe phân khối lớn màu trắng vọt đi. Huyền theo quán tính ật người ra sau. Cô hốt hoảng ôm lấy eo Long, mắt nhắm chặt, trong lòng cầu nguyện không gặp tai nạn giữa đường.

Không biết là bao lâu chiếc xe phân khối lớn dừng lại trước cổng bệnh viện trung tâm thành phố. Long cởi mũ bảo hiểm cho Huyền rồi lại bế cô đi vào, mặc kệ cho Huyền chí chóe mắng anh vì tội tự tiện.

Bác sĩ khám cho Huyền kiểm tra rất cẩn thận. Huyền ngăn lại bảo bác sĩ chỉ cần băng vết thương ở lòng bàn tay thôi. Long nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng:

– Kiểm tra cả đầu nữa. Em bị đập mạnh đầu xuống đất.

Huyền tròn mắt nhìn Long. Ngay cả đến chi tiết đấy mà cũng nhìn thấy nữa.

Bác sĩ mặc kệ Huyền có yêu cầu như thế nào cũng kiểm tra toàn bộ người Huyền, sau khi chắc chắn rồi mới quay sang nói với Long:

– Chỉ bị thâm tím ngoài da. Tôi sẽ kê thuốc bôi ngoài da. Còn vết thương ở tay thì giữ cẩn thận, tránh nước, một ngày thay băng một lần.

Long thanh toán tất cả viện phí rồi lại tiếp tục bế Huyền ra xe.

– Này anh, bác sĩ nói tôi không bị què rồi, anh thả tôi xuống được chưa?

– Ừm. Anh quên mất. – Long thản nhiên trả lời.

Huyền đứng xuống, chỉnh tà áo cho ngay ngắn rồi quay sang lườm Long, miệng lẩm bẩm. “Đồ lợi dụng.”

Điện thoại của Long rung lên. Anh bắt máy.

– Thầy. Hôm nay không học hở thầy? Em đang đứng ở cửa lớp đây.

– Có. Thầy đang đi đến lớp đây.

Huyền trố mắt. Trông ngổ ngáo thế này mà cũng là giáo viên cơ á?

– Đừng có nhìn anh như thế. Anh là giáo viên của Phương đấy.

Huyền di di tay trên môi. Phương mà cũng dây dưa đến loại người này ư? Mà sao anh ta lại biết cô là bạn Phương?

– Nếu em không tin thì đến lớp mà xem.

Long bế xốc Huyền lên xe rồi lại rồ ga phóng thẳng, mặc kệ Huyền có đồng ý hay không.

***

– Hey nhóc. Đợi thầy lâu không? – Long vẫy tay.

Mặc dù đứng đợi hơn ba mươi phút nhưng nó vẫn cố tươi cười với ông thầy bát nháo:

– Cũng không lâu đâu ạ.

Bỗng nó nhìn thấy có cái đầu của Huyền lấp ló sau lưng thầy. Khỏi phải nói nó bất ngờ như thế nào. Long nhìn cái mặt ngố tệ của nó bật cười, dùng ngón cái chỉ ra sau lưng nói:

– Thầy vớt được bạn em trên đường. Thôi vào tập đi.

Huyền kiếm một chỗ ngồi trong khi nó đi thay đồ. Hỏi ra thì mới biết nó hay kể với Long về cô và Quân. Chứng tỏ Long rất thân thiết với Phương đấy chứ.

Lớp học chỉ có mỗi mình nó. Nó cũng không hiểu thầy nó nghĩ gì nữa. Mới đầu cũng có kha khá học viên nhưng thầy đuổi hết đi, hỏi lí do thì không chịu nói.

Long bước ra khỏi phòng thay đồ. Bộ võ phục của Karate cùng đai đen. Thần khí của anh khác hẳn với lúc mặc bộ đồ trước cùng với xe phân khối. Trông Long nghiêm nghị và mang khí thế của con nhà võ.

Nhịp tim của Huyền đập lệch đi khỏi nhịp. Hai gò má ửng đỏ. Huyền giật mình cúi xuống ôm má mình.

“What… what… what the hell?”
____________________________________
Khoc.biz
Truyện Teen, Truyện Teen Full, Đọc Truyện Teen
____________________________________

Huyền không biết có nên gọi cuộc sống của mình là “hai mặt” không nữa. Buổi sáng thì

làm một cô nữ sinh đúng nghĩa, đúng với con người và tính cách của cô: sống không phải diễn kịch, không phải giả tạo thốt lên những lời khen ngợi nhạt nhẽo và trò chuyện cũng một lũ thừa tiền mà đầu óc rỗng tuếch. Cô thích được nô đùa thỏa thích cũng lũ quỷ trong lớp, thích lười biếng nằm bò ra bàn nghe Phương kể về những cãi vã, những kỉ niệm ngốc xít với Quân, thích giả vờ nằm gục xuống bàn mà ngủ nhưng thực chất lại đang mơ mộng về một mối tình đầu trong tương lai đẹp như phim. Nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng được tự do lựa chọn. Chỉ đến buổi tối, cô như biến thành một người khác. Một cô tiểu thư kiêu kì, một bộ mặt đại diện cho dòng họ caoquý. Cô phải tham gia các buổi dạ tiệc, cùng bố chào đón các khách hàng với những bản hợp đồng đắt giá.

Không phải cô chán ghét việc ra mắt với các đối tác của tập đoàn, ngược lại cô rất hứng thú trong lĩnh vực kinh doanh, nhưng cô lại thấy ghê tởm khi cuộc trò chuyện với đám con cái của những vị tai to mặt lớn trong buổi tiệc lúc nào cũng chỉ xoay quanh quần áo hàng hiệu, khoe khoang về gia tài và đặc biệt là mở miệng chê bai khinh thường những con người lao động bình thường. Cô thực sự rất muốn… rất muốn… rút đôi guốc dưới chân mình mà “phang” thẳng vào mặt những kẻ “não phẳng” kia. Nhưng đấy chỉ là ý nghĩ trong đầu, cô phải kìm chế, vì sự nghiệp phát triển của tập đoàn, vì danh dự của dòng họ. Nhiều lúc, cô trốn vào trong nhà vệ sinh, vã nước lạnh lên mặt mình rồi nhìn khuôn mặt ướt nước trong gương mà cười khẩy: “Mày cũng đa nhân cách đấy!”. Cô thấy ấm ức với người anh họ của mình. Quân chỉ cần lười biếng lắc đầu một cái, xong lại trốn đi là không phải đi dự tiệc gặp mặt đối tác như thế này. Cũng không thể trách được, ai bảo cái đầu của Quân lại thông minh hơn cô, Quân lúc nào cũng bám vào lí lẽ “anh thông minh nên anh học muộn” để đáp lại sự cằn nhằn của cô. Đôi lúc cãi nhau với Quân mà bị đuối lí, cô lại tự mình cố nuốt tức giận xuống, an ủi bản thân rằng đến năm lớp mười một, cả cô và Quân sẽ được tập huấn trong tập đoàn – một dạng của thực tập học việc. Điều đó đồng nghĩa với việc cô sẽ không bị lũ “óc xi măng” kia vây bám và nói ra những lời lẽ sỉ nhục trí thông minh của cô.

Một buổi tối như bao buổi tối nhàm chán khác, Huyền lại phải đi dự tiệc cùng bố. Địa điểm lần này là Trung tâm hội nghị – dạ tiệc Venus.

Như một kịch bản. Sau khi gặp mặt các đối tác quan trọng trong lần làm ăn lớn này, Huyền chưa kịp học hỏi kinh nghiệm thì đã bị mấy đứa con gái – sành điệu – quây xung quanh. Cô nhắm mắt rủa thầm rồi miễn cưỡng mở mắt, nở nụ cười thiên thần trò chuyện cùng.

– Xin chào. Rất hân hạnh được gặp các bạn tại đây.

– Bạn có phải Đào Thu Huyền không? Mình nghe nói đến bạn lâu rồi, hôm nay mới được gặp.

– Ah… Da bạn trắng thế, bạn dùng kem dưỡng loại nào vậy? – Con bé váy màu mận đưa tay chạm vào làn da mịn màng trên mặt Huyền.

“Kem cái… Tự tiện sờ mó, nhột quá.” Huyền nghiến răng ken két.

Cô cố nặn ra nụ cười, để yên cho bàn tay kia tự tiện sờ lên má mình.

– Tớ dùng dưa chuột tươi.

– Vậy à? Chỉ thế mà được mịn thế này á? – Một con bé khác thốt lên. – Cái váy này là hiệu Zara phải không?

– Ah… Haha. Thật sự thì mình cũng không rõ lắm. – Huyền cười trừ. Thật sự thì cô có quan tâm đến vấn đề này sâu sắc đâu. Có cái đắp lên người là được rồi.

– Chắc chắn là hàng hiệu rồi. Nhà cậu “khủng” như thế mà. Chứ đâu như mấy con bé nhà quê học đòi mặc đồ Fake.

– Nói mới nhớ. Hôm trước tớ mới gặp con bé mặc cái váy HM hàng fake giống như của tớ. Nó đang vênh vênh cái mặt lên thì nhìn thấy hàng Authentic của tớ, thế là lỉnh mất.

– Haha… Chuẩn rồi. Ở lại để thêm dơ mặt à. Còn

Trang: [<] 1, 31, 32, [33] ,34,35 ,81 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT