watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:15 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9998 Lượt

tiện thể còn đá đá chân trêu nó.

– Các con đang phá hoại tài nguyên quốc gia đấy. – Ông Duy Bội chậm rãi nói, tay cầm lấy li nước từ Quân.

Nó xấu hổ, cái đầu càng cúi xuống tưởng như khuôn mặt tròn xoe kia chuẩn bị dính lấy sàn nhà sáng bóng. Cái bàn tay vơ đi vơ lại vẫn không hết lông vũ trên sàn.

– Cẩn thận kẻo xương sống của con bị dãn đấy!

Ông nội Quân… phải nói là “troll” không kém gì Quân. Ý ông là nó cúi đầu căng quá nên dễ bị dãn xương? Nó lúng túng, cái tay hành động không theo sự chỉ bảo của bộ não, đưa lên vuốt vuốt tóc, đẹp hơn nữa là những sợi lông vũ theo đó mà bám lên mái tóc vốn đã chẳng còn đẹp đẽ của mình.

Quân nãy giờ nhịn cười đến đỏ cả mặt thì giờ cũng không chịu được nữa, cười ha hả, ôm bụng mà cười. Cậu tiến đến ngồi xổm trước mặt nó, nhẹ nhàng gỡ lông vũ xuống, tiện thể chiêm ngưỡng luôn cái mặt như quả cà chua chín kia nữa.

Ông Duy Bội cũng cười. Ông chỉ tay về chiếc ghế đối diện:

– Cứ để đấy. Lát sẽ có người đến dọn. Hai con ngồi xuống đây.

Nó ngoan ngoãn ngồi vào ghế. Cứ tưởng trò chơi này chấm dứt rồi ai ngờ…

– Nên nhờ một người tim khỏe đến dọn. Ông không chắc là họ sẽ không bị suy tim trước căn phòng này.

– Dạ… – Nó lí nhí, tay cầm chặt cốc nước.

– Coi như để đền bù thiệt hại đi, trưa nay con với thằng nhóc này nấu ăn vậy. – Ông chỉ vào Quân.

Ông nội Quân có biệt tài làm mặt nó ngố đi thì phải. Sao lại có phương thức đền bù “vui” đến vậy?

– Mà nên cẩn thận một chút. – Ông Duy Bội gật gù, tay mân mê cằm. – Nghe anh trai con nói con nấu ăn chưa được “hoàn thiện” lắm.

Lúc này có một mong muốn mãnh liệt đè xuống cái sự xấu hổ của nó, đó là được đánh đấm thỏa mãn vào người của ông anh trai ác quỷ kia. Dám xúc phạm đến lòng tự tôn của một đầu bếp tài ba như nó. Dù gì nó cũng thu nhận được cái “bí kíp gia truyền” về “nấu ăn thuật” của người mẹ tuyệt vời kia mà. Không thể để mọi người suy nghĩ sai lệch bởi người anh tà ác kia, nó bật thẳng dậy, kiên định nhìn về phia ông nội Quân:

– Cháu NHẤT ĐỊNH sẽ làm tốt!

Can đảm trong hai giây để nói ra câu đấy thì quả thật là một kì tích đối với nó. Lẽ đương nhiên là đến giây thứ ba, nó nhận ra sự thất thố của mình thì vội cúi xuống:

– Dạ… vâng. Cháu…

Ông Duy Bội chẳng những không khó chịu bởi cái sự “bướng” nhất thời của nó mà ông còn cười rất hài lòng:

– Tốt lắm, ông mong đợi bữa cơm trưa nay.

– Dạ vâng… Xin hãy tin tưởng cháu. – Nó gật đầu.

– Con rất ngoan. Ông rất quý con. Thật tốt khi lúc sắp nhắm mắt ông lại có thể thanh thản được

bởi một thiên thần. – Ông Duy Bội xoa đầu nó rồi bước ra ngoài phòng.

Nó ngồi ngây như tượng, căn bản vẫn không hiểu điều mà ông Duy Bội vừa nói. “Sắp nhắm mắt” là như nào? Ý ông là ám chỉ “tuổi già”? Đôi lúc ông hay nói những điều đậm chất huyền bí khiến nó khó hiểu. Giống như ông đã giấu một điều gì kinh khủng lắm ấy!

Nhưng mà khó hiểu thế nào đi nữa thì hai cái gò má của nó vẫn ửng hồng vì… sung sướng. Nó là thiên thần? Khó trách được vì sao con bé mười lăm tuổi lại thích đến thế. Thiên thần cơ mà!

– Cười xong chưa? Gân má cậu nổi hết lên rồi đấy. – Ngón tay Quân chọc chọc vào má nó theo từng chữ.

– Cậu nghe thấy gì chưa? Tớ là thiên thần nhé! – Nó đưa hai tay lên áp vào má, vẻ mặt phải nó là thích vô cùng.

– Ừ. Thiên thần của đời anh. – Quân bẹo má nó. – Đi nấu cơm thôi.

– Ừ ừ… Thiên thần bay đi nấu đây. – Nó khoái chí gật đầu. Ôi cái danh hiệu “thiên thần” dễ thương kia làm mụ mị đầu óc nó, làm cho nó quên đi “trách nhiệm” đánh Quân quen thuộc mỗi lần cậu bẹo má nó. Cái đồ ưa nịnh này!

***

– Bữa cơm thú vị! – Ông Duy Bội lắc lắc li rượu vang màu đỏ trên tay.

– Ý bố là sao?

– À. Lát nữa con bé sẽ nấu ăn.

– Là Phương ạ?

– Đúng rồi đấy con trai. – Ông Duy Bội gật gù. – Con bé rất đáng yêu.

– Bố vẫn chưa quên được chuyện cũ?

– Bố cũng không biết. – Ông Duy Bội lắc đầu cười chua chát. – Bố chỉ biết cho đến lúc chết, bố nhất định phải bù đắp cho con bé. Bố sợ rằng khi bố nhắm mắt xuôi tay, những gì bố để lại sẽ làm cho con bé buồn. Bố có quá đáng khi ảo tưởng về hai con người tuy không có máu mủ nhưng lại giống nhau như hai giọt nước không?

– Bố không quá đáng. Con bé nhất định sẽ hiểu cho bố. Bố đừng nên bi quan như thế, mệnh của bố còn kéo dài nữa mà.

– Bố biết tình trạng của bản thân mà. – Ông Duy Bội ho lớn, một lúc lâu sau mới nói tiếp được. – Căn bệnh tim này có thể cướp đi mạng sống của bố lúc nào cũng không hay.

– Bố… bố biết rồi?

– Mấy đứa ngốc lắm. Làm sao mà giấu được ông già này. Bệnh của bố thế nào bố phải hiểu rõ nhất chứ.

– Bác sĩ nói nếu tinh thần tốt kết hợp với điều trị thì sau một thời gian sẽ lành bệnh. Bố đừng suy nghĩ nhiều.

– Ừm. Con yên tâm. Bố hạnh phúc và mãn nguyện thế này mà. – Ông Duy Bội cười vang. Đâu ai biết rằng trong giọng cười kia là cả một sự phiền muội. Ông biết rằng những gì để lại sẽ làm cho con bé đau nhưng đâu có thể khác được.

Phía bên ngoài cửa, bà Mai đứng lặng lẽ, sự lo âu bao phủ lên đôi mắt đen. Những thứ ông nội Quân để lại là gì? Nó có liên quan đế Phương? Và còn bệnh tình của ông nữa, ông biết tình trạng bệnh? Căn bệnh nhồi máu cơ tim mà lâu nay gia đình luôn giấu ông. Một dự cảm chẳng lành ập đến, bao vây não bộ của bà.

“Lạy chúa! Xin hãy phù hộ!”

***

– Này, có thật là cậu biết làm cá không đấy? – Nó cong cái môi anh đào hướng về phía Quân.

– Ơ ngon lành cành đào thế này. – Quân giơ con cá vược lớn lên. – Sạch sẽ!

– Sạch cái gì mà sạch. Chỗ này còn đầy vảy đây này. – Nó lật con cá lại. Đúng thật! Phần đuôi còn nguyên vảy. – Cạo vảy sạch đi.

– Ừ ừ biết rồi. – Quân vung vẩy con dao.

Nó ngán ngẩm lắc đầu rồi lại quay sang chảo sườn xào chua ngọt. Món ăn thì cũng đơn giản thôi. Cá vược hấp, sườn xào chua ngọt và canh nấm thịt. Nãy giờ loay hoay trong bếp cũng làm gần xong món sườn, nồi canh nấm thì cũng gần sôi. Một mình nó xoay xở gần xong hai món đấy, Quân chỉ có nhiệm vụ làm cá mà nãy giờ không xong. Đúng là đồ công tử bột!

– Như thế này được chưa? – Quân chìa con cá ra.

Nó nhìn lên nhìn xuống con cá, lật qua lật lại, cẩn thận mở cả mang cá ra xem. Cuối cùng miễn cưỡng gật đầu:

– Tạm được. Cậu mổ bụng đi.

– Bụng tớ?

– Bụng cá. Cẩn thận không vỡ mật. – Nó lườm Quân cháy mặt.

Đến đau đầu. Từ bé đến giờ Quân có làm việc này bao giờ đâu.Không làm cũng chết, mà làm cũng chết. Làm liều chắc chỉ “hấp hối” chứ không chết. Thế là Quân

Trang: [<] 1, 37, 38, [39] ,40,41 ,81 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT