|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
Huyền hay mơ mộng với cậu về một anh chàng đẹp trai ga lăng.
– Hê hê. Thầy ấy tốt tính lắm. Là người tử tế nữa.
– Có bằng tớ không?
– Không biết. – Nó ngô nghê trả lời. – Nhưng nói chung là không bằng tớ.
Thế là bị béo đỏ cả má vì cái tội vênh váo.
____________________________________
…………………………….Khoc.biz………………………………
Truyện Teen, Truyện Teen Full, Đọc Truyện Teen
____________________________________
Lại là một buổi sáng bình yên. Nó nằm ngủ nướng ngon lành. Thảo nào mà dạo nào béo hẳn ra. Anh Hùng còn bảo Quân cho nó ăn “bột nở”. Cả đêm bật điều hòa nên lạnh. Nó rướn rướn chân tìm cái chăn mỏng. Bỗng nó chạm phải cái gì mềm mềm ấm ấm ở cạnh giường. Nó mơ màng… đạp cái thứ ấy. Sau đó tiếp tục công cuộc tìm chăn bằng chân. Nó với được chăn, dùng hai ngón chân quắp lấy rồi đắp lên người, trùm qua mặt rồi ngủ ngon lành. Trong giấc ngủ nó mơ thấy có tiếng nói chuyện loáng thoáng:
“Nó chưa chịu dậy à?”
“Em để cho bạn ấy ngủ thêm tý nữa. Còn sớm mà.”
“Cậu mà để nó ngủ thì động đất nó không dậy được đâu. Để anh gọi nó dậy, mọi người đang chờ.”
– DẬY NHANH LÊN. LẦN NÀO MÀY CŨNG ĐỂ TAO GỌI THẾ!
Lần thứ n nó bị ngã từ giường xuống đất bởi cái đạp mạnh vào thành giường của anh Hùng. Ông anh bạo lực của nó không còn cách nào đánh thức nhẹ nhàng hơn à? Nó dụi dụi mắt. Cơn buồn ngủ vẫn chưa qua. Có người ngồi trước mặt nó. Mờ mờ ảo ảo rồi dần dần rõ hơn. Nó giật mình. Quân đang ở trong phòng nó. Nãy giờ chứng kiến từ đầu đến cuối màn đánh thức có một không hai của anh em nhà nó. Tâm trạng của nó giờ chỉ có thể gói gọn trong hai chữ: “xấu hổ”. Nó ôm mặt, cúi gục xuống để cho tóc che cái sự xấu hổ kia đi. Ối giời ơi!
– Cậu chuẩn bị rồi đi. – Quân nhắc.
– Đi… đâu… thế? – Nó lí nhí hỏi lại.
– Đà Lạt. Cả nhà đang chờ cậu ở dưới nhà đấy.
Nó lập tức ngẩng đầu lên ngay. Mọi người đang chờ mà nó còn ngủ ngon lành. Quá tệ! Sau đó thì khỏi phải nói. Vệ sinh cá nhân kết hợp với chuẩn bị đồ trong 10 phút.
Lúc nó lập cập xuống nhà thì cũng là lúc có tiếng cười vang của người lớn. Chắc anh Hùng lại làm trò cười gì rồi. Nó cũng hơi yên tâm về trình độ tiếp khách của anh trai mình. Vừa thấy nó lấp ló ở cầu thang, ông nội Quân là người lên tiếng đầu tiên:
– Ngủ ngon không con?
Mọi người đồng loạt quay lại. BàMai, ông Lập, bà Minh và Huyền. Cả nhà Quân đông đủ cả. Nó lễ phép chào từng người một rồi xin phép anh Hùng. Tất nhiên là anh Hùng đồng ý, trước lúc đi còn nói một câu khiến nó ngượng chín mặt:
– Đi lâu lâu một tý. Mấy ngày nay ăn cơm em nấu dạ dày anh nó không ổn.
Chuyến đi Đà Lạt kéo dài hơn một tiếng đồng hồ, đi bằng máy bay riêng của gia đình Quân. Nó vẫn luôn tự hỏi rằng dòng họ này giàu có đến mức nào. Bống nhiên thấy sợ! Nó lo rằng với sức chịu đựng kém cỏi của bản thân mình liệu có gắng gượng được trước cái nhìn của người đời hay không. Ai bảo có người yêu giàu có là sướng? Điều đó chỉ đúng với những người yêu “lợi dụng” thôi.
Căn biệt thự của gia đình Quân nằm trên đường Trần Hưng Đạo. Đây là một khối kiến trúc lớn mang phong cách cổ điển Pháp, gồm 50 phòng, sảnh chính rộng lớn tráng lệ với bộ sưu tập đèn cổ điển khổng lồ cùng với dãy cầu thang bằng gỗ quý uốn lượn hai bên, nhẹ nhàng và thanh thoát như hai dải lụa mềm mại. Khoảng sân ở ngoài trải rộng mênh mông. Lối đi dẫn đến căn biệt thự lát gạch giả những viên sỏi nhỏ, chính giữa là vòng tròn hoa rộng lớn, bên cạnh đó còn có cả một con đường hoa dẫn đến khu vườn rộng lớn. Khu vườn rợp ngát hoa, thảm cỏ xanh mơn mởn còn đọng sương sớm đậm chất Đà Lạt. Màu sắc rực rỡ của những bông hoa cùng với màu xanh tươi mát của lá cây tạo nên một không gian thanh bình đến lạ thường. Những bộ bàn ghế trắng ngà cùng với những chiếc ô lớn màu xanh là nơi lí tưởng để hưởng thị sự yên bình đó. Căn biệt thự chính là sự pha lẫn hòa hòa giữa phong cách cổ điển quý tộc đặc trưng của Pháp cùng với thiên nhiên tuyệt vời của Đà Lạt.
Quân giúp nó khênh hành lí lên phòng. Căn phòng của nó rộng, lát đá hoa cương, đầy đủ tiện nghi với màu trắng chủ đạo. Xung quanh phòng có rất nhiều bình hoa lớn như đã chuẩn bị từ trước. Cả căn phòng thoang thoảng mùi hoa hồng. Đối diện với chiếc giường đôi là cửa kính lớn, to bằng bức tường và trong suốt, khung cảnh ở ngoài vườn hoa Đà Lạt kia không bị che mờ bởi bất cứ thứ gì. Nó ngồi đung đưa chân trên chiếc giường lớn, miệng tí tách hỏi:
– Đây là nhà cậu à?
– Ừ. Nơi an dưỡng tuổi già. – Quân vừa xếp đồ vừa nói.
– Ah… Dễ chịu quá! – Nó đổ kềnh xuống đệm, êm ái vô cùng.
– Bây giờ thì ngủ được rồi đấy, không ai làm phiền cậu đâu.
Không nói đến thì thôi, nói rồi lại làm nó xấu hổ chuyện lúc sáng. Thật là mất mặt! Ai đời con gái con đứa ngủ say như chết trước mặt bạn trai, để cho mọi người dưới nhà ngồi chờ, lại còn được cả ông anh trai quá đáng, không biết giữ thể diện cho em gái mình gì cả! Nó vơ lấy cái gối che mặt mình đi, nằm quay lưng ra phía cửa kính lớn:
– Đừng có mà trêu tớ! – Nó nói qua lớp gối, nghe giọng rất chi là hờn dỗi.
– Lúc cậu ngã xuống dáng đẹp lắm.
Nó đang nằm quay lưng về phía Quân nên không nhìn thấy khuôn mặt của Quân. Nhưng nó chắc chắn một điều rằng Quân đang cực kì nhăn nhở, nghe cái giọng đầy châm biến thế kia mà!
– Tứ chi còn chổng lên trời. – Có tiếng cười, giọng Quân ngâm nga như đọc thơ.
Nó vùng dậy, đáp thẳng cái gối lông vũ về phía Quân. Quân nhanh tay đỡ được. Nó tức tối vơ lấy cái gối còn lại và … “bay” về phía Quân, miệng la hét ỏm tỏi:
– Đã nói không được trêu nữa cơ mà! Chết này!
Cứ mỗi lần “Chết này!” là lại một lần giáng cái gối xuống người Quân. Quân cũng không hiền lành gì mà đưa mình đã đỡ đạn. cậu cầm lấy cái gối mà nó vừa đáp xuống giơ lên đỡ đòn, gặp được cơ hội là phản công. Tất nhiên là đánh theo kiểu “hái hoa” thôi nhưng cũng đủ để lông vũ bay tán loạn. Nó cười không ngớt. Cười trong cơn mưa lông vũ. Như một thiên thần đùa nghịch với nền tuyết trắng thuần khiết. Nó không biết rằng hình ảnh của nó trong mắt cái người đối diện kia đẹp đến mức nào. Làm cho ai đó thẫn thờ mất mấy giây để rồi lãnh nguyên một phát gối vào người!
Cuộc chiến chỉ kết thúc khi ông nội Quân bước vào. Cảnh tượng trước mắt đủ “kinh hoàng” làm cho bước chân ông lệch một nhịp. Lông vũ bay tả tơi. Tóc nó xù lên như con quạ. Hai cái miệng đang toe toét nụ cười không thể lớn hơn. Ông Duy Bội khẽ đằng hắng một tiếng làm cho “đôi trẻ” kia giật mình. Nó vội vàng thu dọn “đống đổ nát”. Cái gối trên tay sớm đã xẹp lép, lông vũ bị rút hết. Quân ung dung đứng lên kéo ghế cho ông nội ngồi,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




