|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
Anh có muốn ăn thử kem không?
Huyền múc một thìa kem lớn chìa ra trước mặt Long nhưng rồi cô lại bất ngờ rụt tay lại. Long không hiểu hành động của Huyền là gì, khẽ nhíu mày nhìn cô:
– Ý gì đây?
– Không được. Anh mà ăn chung thìa với em là hôn gián tiếp.
Long lắc đầu cười. Trẻ con không kém nhóc học trò của anh. Long rướn người chộp lấy tay cầm thìa kem của Huyền, kéo lại phía mình và… ăn trọn thìa kem. Huyền trợn mắt nhìn Long, lắp bắp:
– Anh… anh…
– Thế là hôn nhau nhé.
Huyền không nói gì nữa. Khuôn mặt đỏ phừng phừng. Rõ ràng anh ta muốn trêu tức cô mà. Có được coi là bị cướp mất nụ hôn đầu không nhỉ?
Huyền có tức giận không? Có.
Nhưng mà ngọn lửa giận dữ vừa mới chỉ nhen nhóm lên thì lại bị dập tắt bởi cái sự hạnh phúc trong lòng người nào đó.
Hình như ai đó lén lúc người kia không để ý, xúc một thìa kem lớn cho lên miệng.
Thế là mất “Second kiss”.
____________________________________
…………………………….Khoc.biz………………………………
Truyện Teen, Truyện Teen Full, Đọc Truyện Teen
____________________________________
Lớp học ồn ào và đầy rẫy các tiếng bàn ghế bị xô đẩy. Tác giả đã nói cho mọi người biết Huyền là lớp phó trật tự chưa nhỉ? Cái cảnh mấy thằng con trai mồ hôi mồ kê nhễ nhại vác ghế nhựa đuổi đánh nhau gặp Huyền là xác định rồi. Cái chổi ở góc lớp cùng cây lau nhà như có cánh, bay lượn trên không trung vẽ lên những đường cong vô hình trong không khí, tất nhiên là không nhìn thấy được, nhưng giả sử chúng ta nhìn được bằng mắt thường, thì hẳn những đường cong đó sẽ tuyệt đẹp. Nó sẽ còn tuyệt đẹp, mĩ lệ hơn nữa nếu không “đáp” xuống đầu của lớp phó trật tự của chúng ta. Nó và Huyền đang tung tăng bước vào lớp. Vừa mới đến ngưỡng cửa thì có một cái chổi phi tới, tạo một lực không nhỏ vào trán của Huyền, âm thanh phát ra làm người ta phải xót xa thay.
“Cốp!”
Nó giật mình. Hình như cái đầu của Huyền vừa bật ra sau rồi bật trở lại phía trước như một con lật đật. Nó trợn tròn mắt nhìn, sau đó lại lấm lét nhìn về phía lũ quỷ đang đứng hình.
Công nhận bọn con trai lớp nó nghịch thế nào thì nghịch nhưng phải nói là sợ lớp phó trật tự một phép. Mấy thằng đầu sỏ còn phải đứng chết trân, mặt tái xanh tái xám thì còn nói gì đến những thằng tép riu.
Tất cả như nín thở. Chúng nó chờ đợi sự “hủy diệt” của Huyền.
Sau vài giây bất ngờ, Huyền động đậy. Cô hít một hơi. Cả lũ nuốt nước bọt.
– Sao các cậu hiếu động thế? Sắp đến giờ rồi, dọn dẹp đi.
Huyền nở một nụ cười – không thể tươi hơn được nữa. Nói rồi cô cầm tay Phương kéo về chỗ ngồi, khuôn mặt vẫn cực kì hạnh phúc như kiểu được phi chổi vào mặt là vinh dự của Huyền vậy.
Cả lũ há hốc mồm, mắt trợn hết ra nhìn theo bước chân của Huyền. Lí nào hôm nay là ngày tận thế.
Bất động được ba giây thì chúng nó nhận
được cái nháy mắt cộng với hất mặt của Phương, đại loại hàm ý là: “Không dọn nhanh lên bạn ấy nộ khí xung thiên bây giờ!”. Cả lũ chẳng nói chẳng rằng, không ai bảo ai tự động dọn dẹp cẩn thận. Công nhận ngoan, nhìn vào cứ như thể đây là lớp Chuyên môn GDCD ấy chứ.
Huyền ngồi vào bàn, hai tay chống cằm, cái miệng kéo dãn lên trên hết cỡ, tạo thành một đường cong PARABOL vô cùng lớn, hai gò má được thể còn phớt phớt hồng.
Nó nhìn cái mặt của Huyền, chẹp chẹp miệng lắc đầu. “Thỉnh thoảng bạn ấy lại đổi nhân cách thì phải?”. Gì chứ vụ này mà vào ngày yên gió thì chắc chắn mấy thằng giặc kia phải nhận ít nhất hai chiếc giày của Huyền vào mặt cùng với vô số cặp sách mà Huyền ném vào. Tiếp đó sẽ là màn tra tấn của thầy chủ nhiệm sau khi nghe Huyền báo cáo. Nghĩ mà thấy lạnh người.
Huyền cứ ngồi ôm mặt, miệng cười ngẩn ngơ còn cái đầu lắc qua lắc lại mãi, có khi va cả vào nó mà không hay.
Nó ngứa ngáy tò mò quá, giơ tay đẩy nhẹ cái đầu đang lắc lắc của Huyền, hỏi bằng cái giọng không thể trêu chọc hơn:
– Nhìn cái mặt là đã thấy ghê rồi. Yêu rồi hả? Anh nào đấy?
– Anh Long. – Huyền mơ màng trả lời, hình như chưa lấy lại được ý thức.
– ANH LONG… THẦY LONG Á ?? – Nó quên không điều chỉnh âm lượng, cũng tại shock quá.
Huyền giật mình thoát khỏi cơn mơ mộng. Cô vội vàng đưa chả hai tay chặn miệng nó lại làm nó ú ớ không nói lên câu.
– Suỵt. Khe khẽ cái mồm thôi. Bọn chim lợn nó đang lượn kia kìa. – Huyền thì thào, hất mặt về phía tụi bạn ở phía trước. Được cái bạn cùng lớp của nó ai cũng có năng khiếu phóng viên nhà báo nên phải thật cẩn thận.
– Cậu… – Nó thì thào, chỉ tay về Huyền rồi lại chỉ ra khoảng không – Và thầy Long á?
– Tớ…. – Huyền ấp úng.
– Thảo nào… – Nó gật gù.
– Thôi nhé. Đừng nói gì nhé. Chuyện này chưa có gì cả đâu nhé. Mới chỉ bạn bè thôi nhé. Khi nào thành công tớ sẽ nói cho cậu nhé. – Huyền nói một tràng dài rồi vơ vội quyển sách ra trước mặt, ý bảo đang học cấm làm phiền.
Nó cũng không làm phiềnHuyền nữa nhưng trong bụng đang tính đi học võ để bắt bẻ ông thầy đẹp trai của nó. Kiểu này vui phải biết.
***
Từ ngày ông nội Quân về nước, nó hay bị Quân “lôi” đến nhà của cậu nhiều hơn với lí do là: “Sang đây tớ dạy cậu học tiếng Anh!”. Nghe có vẻ cao cả nhưng chủ yếu là Quân ngồi chém gió một thôi một hồi, sau đó sẽ được ngồi nghe ông nội Quân kể chuyện.
Chuyện của ông thì nhiều vô kể. Từ chuyện hồi ông đi lính làm bộ đội cho đến khi giải phóng rồi ông một mình sang nước ngoài học tập rồi chập chững bước vào giới kinh doanh, xong đến chuyện ông bị đối thủ chèn ép, cả công ty lâm vào bế tắc nhưng cuối cùng ông cũng giải quyết được cái vấn đề – mà mọi người bảo rằng chỉ còn nước bán công ty – êm xuôi với tài năng quyết đoán của ông.
Nó phải công nhận là truyện ông kể rất cuốn hút, nội dung có vẻ khô khan nhưng lại cực kì hấp dẫn. Ông Duy Bội thật sự rất giống với người ông nội đã khuất của nó. Ông nội Quân không như tưởng tượng của nó. Nó từng nghĩ một doanh nhân thành đạt như ông nội Quân hẳn sẽ là một con người nghiêm khắc, lạnh lùng và cực kì… đáng sợ. Trái với suy nghĩ của nó, ông nội Quân rất hiền hậu và yêu thương cháu. Không có một khoảng cách nào giữa tình yêu thương của ông cháu Quân. Và một điều nó còn băn khoăn, tại sao ông nội Quân và nó chỉ gặp nhau mấy lần thôi mà ông đã rất quý nó, chăm sóc cho nó như thể đứa cháu ruột của mình vậy. Có lẽ ông thích trẻ con?
Ví dụ như hôm nay, khi nó và Quân đang ngồi học thì ông mang đến hai ly nước dâu. Phải nói là cực ngạc nhiên. Nhà Quân đâu thiếu người giúp việc mà sao ông phải tự tay mang nước đến. Quân cũng ngạc nhiên không kém, cậu vội đứng dậy đỡ lấy khay nước. Ông Duy Bội cười hiền từ:
– Mấy con đang học à?
– Bọn cháu cũng học xong rồi ạ. – Quân trả lời. Thực ra nãy giờ toàn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




