watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:15 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9993 Lượt

mở ra xem hình nền chụp chung với Quân để lấy tinh thần cho ngày mới.

Nó với mãi mà không thấy điện thoại, chỉ sờ thấy cái gì đó mịn mịn… Như da người…

– Cậu đang sàm sỡ tớ à?

Nó giật mình quay phắt sang, cơn ngái ngủ tan biến hết.

Hai đồng tử nó dãn ra hết cỡ.

Quân đang nằm trên giường, nghiêng về phía nó, một tay gác lên đâu còn một tay đang yên vị trên… eo nó.

Còn cái tay mò mẫn điện thoại của nó đang xoa xoa mặt Quân.

Nó lập tức bật dậy, môi mấp máy không thành tiếng, mắt nhìn Quân không chớp.

Quân cười nhẹ trước điệu bộ của nó. Bao lâu như thế mà vẫn không hết được cái thói quen hoảng hốt này. Cậu chậm rãi ngồi dậy… hôn nhẹ lên môi nó.

– Chào buổi sáng.

Nó vội vàng đưa tay lên giữ chặt miệng mình. Hai gò má đỏ ửng. Mới sáng ra đã bị “tấn công” rồi.

– Tớ đi mua đồ ăn sáng. Cậu ở yên trong phòng đấy.

Quân hướng ánh nhìn tóe lửa về phía nó. Kiểu như “cậu mà ra khỏi phòng là tớ sẽ hôn cậu chết”. Mặc kệ nó phản ứng thế nào, Quân đã nhảy tót xuống giường rồi đi ra khỏi phòng, không quên đóng cửa cẩn thận.

Nó cười nhẹ. Cậu ấy giống một đứa trẻ con nhưng lại rất chu đáo.

Không biết tình yêu nó dành cho cậu lớn thế nào, chỉ biết là nếu phải xa cậu nó sẽ rất đau.

Nó cũng nhẹ nhàng kéo chăn ra khỏi người rồi chầm chậm bước đến WC ngay trong phòng làm vệ sinh cá nhân. Khi xong hết mọi việc, nó quay trở lại giường. Nó suy nghĩ rất nhiều. Nó đã đủ tỉnh táo để phân tích mọi việc.

Ông nội là người Quân kính trọng nhất. Dù Quân không nói nhưng những gì cậu thể hiện đủ để nó hiểu.

Hôn ước là một phần di chúc ông để lại. Đây là nguyện vọng cuối đời mà ông muốn Quân thực hiện. Chỉ riêng về tình cảm ruột thịt của ông cháu Quân cũng đủ để nó thấy sợi dây ràng buộc vô hình chắc chắn thế nào. Chưa kể họ hàng, gia đình của Quân. Mọi người đều dành một lòng tôn kính tuyệt đối với ông nội. Chắc chắn mọi người sẽ tác thành cho Quân và Minh Hà.

Nó thương tất cả mọi người trong gia đình Quân. Họ đã chịu một nỗi mất mát, nỗi đau quá lớn. Nó đau như chính bản thân mất đi một người ruột thịt khi ở bệnh viện, lúc nghe tin ông mất. Đau vì sự qua đời của ông, đau vì nỗi đau mà mọi ngiời phải gánh chịu. Nó yêu quý tất cả mọi người… và trên hết là nó yêu Quân.

Quân sẽ phải tiếp quản tập đoàn của ông nội. Quân sẽ phải trở thành vị tổng giám đốc trẻ tuổi. Quân sẽ phải đối đầu với nhiều thử thách và khó khăn. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng có thể quá sức cậu. Sẽ là thế nào khi cậu còn phải vướng vào vòng rắc rối với nó và hôn ước – ý nguyện của ông?

Nó hiểu Quân. Cậu ngang bướng. Chắc chắn cậu sẽ không nghe theo bản hôn ước này. Cậu sẽ chống đối tất cả để đến với nó. Có lẽ sẽ là từ bỏ tất cả…

Con đường tương lai của Quân đang rộng mở, cuối cùng lại bị một đứa tầm thường như nó phá vỡ.

Có lẽ nên…

“Cạch.”

Tiếng cửa mở kóe nó thoát khỏi mớ suy nghĩ rối như tơ vò. Quân thò cái mặt ngố ngố vào trong, đảo mắt tìm nó. Khi đã chắc chắn là nó ngồi yên trên giường cậu mới vẫy vẫy túi đồ to tướng trên tay, hớn hở khoe với nó:

– Ăn hết chỗ này cậu sẽ đủ sức đánh được tớ.

Nó cười với Quân. Định bước xuống giường thì Quân vội chạy vào cản nó.

– Đang ốm cấm bước xuống.

Quân đặt cái túi đồ ăn lên bàn. Nó cũng không quan tâm xem trong đó có gì. Nó kéo Quân ngồi lên giường, dựa đầu vào vai Quân. Đôi mắt nó khép lại, miệng cong thành nụ cười mãn nguyện. Hơi ấm thoảng mùi hương bạc hà dễ chịu. Nó chỉ cần thế này thôi. Đơn giản bên Quân mãi mãi.

– Này. Cậu hạ sốt chưa?

Quân vén phần tóc mái của nó lên, để lộ ra vầng trán thông minh. Cậu áp trán mình vào trán nó để kiểm tra nhiệt độ.

– Đừng có tự tiện. – Nó đẩy đẩy mặt Quân ra nhưng đã tóm được tay nó, lì lợm kiểm tra nhiệt độ.

Quân lúc nào cũng tự hỏi tự kiểm tra, chả bao giờ “xin phép” nó. Nhưng nó thích được thế này, được quan tâm chăm sóc có phần ngang ngược ương bướng – đúng tính cách của Quân.

– Tớ khỏe rồi. Xuất viện thôi. – Nó giật giật tay áo của Quân.

Đúng lúc đấy, tiếng gõ cửa vang lên. Quân gật gù lên tiếng. Dạo này cậu có thói quen gật gù như chim bồ câu vậy, hay là một phong cách mới của vị tổng giám đốc tương lai.

– Vào đi.

Cánh cửa phòng mở ra. Một đoàn người phụ nữ bước vào. Mỗi người càm một thứ. Chỉ một loáng, một bàn thức ăn thịnh soạn hiện ra. Nó tròn mắt nhìn Quân. Quân như đoán trước được phản ứng của nó nên chỉ bẹo nhẹ má nó rồi quay sang đoàn người bên cạnhgiường:

– Cảm ơn. Bây giờ mọi người có thể đi được rồi.

– Chúng tôi xin phép, thiếu gia. – Họ kính cẩn cúi người chào rồi bước ra khỏi phòng.

Quân quay lại giật giật hàng lông mày.

– Ăn đi. Trông cậu “chán” lắm.

Nó vẫn chưa hết ngạc nhiên, chỉ vào túi đồ lớn trên tủ:

– Tớ tưởng kia là đồ ăn sáng?

– Chỗ đấy là hoa quả thôi.

Nó chớp chớp mắt. Quân định để nó bội thực à? Chỗ hoa quả kia chắc nó phải ăn trong hai tháng mới hết.

– Cậu là đồ… chơi ngông. – Nó mắng không thương tiếc.

– Ăn thôi. Khi ăn không nên nói. – Quân đánh trống lảng.

Nó kiên nhẫn chờ qua bữa ăn sáng “quá cỡ” này. Đắng miệng nên ăn không thấy có vị gì cả, mục đích duy nhất cũng chỉ là lấp đầy cái dạ dày rỗng trong gần một ngày của nó.

– Tớ ổn rồi. Cho tớ xuất viện đi. – Nó lặp lại câu hỏi một lần nữa.

Quân giả vờ đưa tay lên vuốt cằm suy nghĩ. Lúc nãy kiểm tra thấy nó cũng hạ sốt rồi, hơn nữa để nó ở đây nhiều cũng không tốt. Nó ghét mùi sát trùng mà. Chả trách con bé này lần nào nhập viện lúc tỉnh lại đã mở miệng đòi xuất viện rồi.

– Gọi “anh Quân đẹp trai” đi.

– Tớ đấm cho cậu một phát đấy. – Nó đe dọa kèm theo nắm đấm vung lên trong không khí.

– Ok Ok.

Nó cầm bó hoa cúc trắng bước vào trong nghĩa trang Cross.

Đảo mắt tìm mộ của ông, nó định bước đến thì nhận ra đang có người ở nơi đó. Một người đàn ông trung niên mặc bộ vest đen đang đặt bó hoa – cũng là cúc trắng – lên mộ ông. Gương mặt trầm buồn khó tả.

Nó hơi lưỡng lự. Nhưng đã đến tận đây rồi còn quay lại thì cũng không được. Nó nhẹ nhàng bước đến.

Người đàn ông kia nhận ra sự có mặt của nó liền quay lại. Khi đã nhìn rõ khuôn mặt của ông, nó mới nhận ra ông là ông Lãm – bố của Quân.

– Cháu chào bác. – Nó cúi đầu chào.

Ông Lãm không nói gì. Ông nhìn vào bó hoa trên tay nó rồi gật đầu chào lại.

Chờ nó đặt bó hoa lên mộ xong, ông Lãm mới lên tiếng:

– Cháu có thể nói chuyện với bác một lúc được không?

Bác đưa nó đến một quán café trên đường Quang Trung. Bên trong không có người. Không gian rộng và khá yên tĩnh.

Trang: [<] 1, 47, 48, [49] ,50,51 ,81 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT