watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:15 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9999 Lượt

được có một cánh tay rắn chắc vòng qua eo nó, đỡ nó khỏi ngã.

Trước khi màn đêm che phủ trí óc, nó kịp nghe thấy tiếng của Quân gọi tên nó, vẫn tràn đầy quan tâm lo lắng nhưng lại giống như nghìn lưỡi dao xuyên qua tim nó.

– Phương!

Không biết nó thiếp đi được bao lâu, chỉ biết rằng khi tỉnh dậy, ngoài trời đã là một màu đen kịt.

Gương mặt đầu tiên mà nó nhìn thấy là Quân. Bao nhiêu vẻ lạnh lùng bình tĩnh lúc trước đều bị bỏ hết. Mái tóc rối xù, đôi mắt khép hờ đầy mệt mỏi, quầng thâm dưới mắt đậm hơn, quần áo đồng phục vẫn chưa thay.

Nó nghiêng đầu nhìn Quân không chớp mắt. Mặc kệ cái đầu đang nặng như đeo đá, nó vẫn bướng bỉnh ngắm.

Giá mà mọi chuyện chỉ là mơ. Nó và Quân vẫn như xưa. Hạnh phúc từ những hành động đơn giản nhất.

Nhưng sao mọi chuyện lại thành ra như thế này?

Hôn ước là hai từ mà nó cho là “cổ” nhất, chỉ để dùng trong xã hội phong kiến ngày xưa. Thế mà không ngờ…

Mà không. Người kí hôn ước này là ông của Quân mà. Nó đọc trong tiểu thuyết, “hôn ước” là để duy trì mối quan hệ tốt đẹp giữa hai gia đình, môn đăng hộ đối. Minh Hà thông minh, tài năng, xinh đẹp. Đã vậy gia cảnh còn tương xứng với gia đình Quân. Nó lại cười. Có thế mà không nghĩ ra. Con người tầm thường như nó, ngoài việc học ra thì chả có gì nổi bật. Vậy mà đòi trèo cao…

Nó nhẹ nhàng đưa cánh tay còn hơi run của mình ra, chạm nhẹ vào má Quân. Cậu vẫn còn đang ngủ. Nó lại làm phiền Quân rồi. Quân chắc chắn rất mệt mỏi. Nhìn gương mặt thiếu sức sống của cậu mà lồng ngực nó đau thắt.

Yêu Quân… Nhưng nó đã làm được gì cho Quân. Nó luôn dựa dẫm vào Quân, luôn bắt Quân phải chiều theo ý nó. Chưa kể Quân bận rộn như vậy, nó lại còn trở thành một vật cản.

Nó ghét bản thân mình. Ghét cái sự yếu đuối này.

Một giọt nước mắt đọng lại ở khóe mắt nó, khi đã mang nặng nước liền rơi nhanh xuống, làm ướt sống mũi nó, lăn qua gò má bên kia.

Nó vội quay đầu lại. Hai tay chắn ngang đôi mắt, đè lên mi mắt, ép cho giọt nước mắt cuối cùng chảy ra. Hàm răng đã cố cắn chặt rồi nhưng vẫn thoát ra tiếng khóc.

“Hức!”

Nó vội bịt miệng lại. Nhưng muộn rồi.

Quân ở bên thành giường đã tỉnh dậy.
____________________________________
…………………………….Khoc.biz………………………………
Truyện Teen, Truyện Teen Full, Đọc Truyện Teen
____________________________________

Một bàn tay nhẹ nhàng chạm vào gò má của nó, đẩy khuôn mặt đẫm nước của nó quay lại.

Quân hôn lên mắt, lên má. Những giọt nước mắt mặn chát thấm qua môi cậu.

Nó quay mặt đi, né tránh những nụ hôn.

– Cậu hận tớ phải không?

Nó lắc đầu. Nó chỉ hận mình thôi. Nó nhìn Quân, nhìn rất lâu. Miệng nó đắng chát, các cơ miệng đều đóng băng, bao nhiêu câu hỏi chỉ có thể truyền qua bằng ánh mắt.

– Chờ khi cậu ổn, tớ sẽ nói cho cậu tất cả. – Quân vuốt ve phiến má bầu bĩnh của nó.

Nó chống tay gượng dậy. Quân đỡ lấy lưng nó, cẩn thận kê thêm gối sau lưng nó. Nó không chống đối, chỉ yên lặng nhìn Quân.

Nó vươn hai tay ôm lấy gương mặt thanh tú của Quân. Đặt lên môi Quân là một nụ hôn nhẹ, mang âm vị chia ly. Nó định buông tay nhưng Quân lại kéo chặt nó lại. Cậu giữ gáy nó, in lên môi nó một nụ hôn mạnh mẽ.

– Tớ chắc chắn sẽ không buông tay cậu.

Nó lắc đầu cười. Chính nó cũng không hiểu mình đang làm gì nữa.

– Cho tớ mượn điện thoại. – Nó chìa tay.

Quân đưa điện thoại cho nó. Nó nhấn nút Home. Màn hình khóa hiện lên, sáng trưng hình ảnh nó và Quân chụp chung ở công viên. Nó lặng người. Đôi mắt nhìn chằm chằm vào màn hình. Khoảng thời gian hạnh phúc này thật ngắn ngủi. Đau lại dâng lên làm nhòe đi mắt nó.

Màn hình điện thoại sau một phút không được mở khóa từ từ tối và cuối cùng là một màn đen kịt. Giống như chuyện tình của nó vậy. Hạnh phúc từ đỉnh cao nhất từ từ rơi xuống và cuối cùng là kết thúc. Nó tự hỏi liệu có “sáng” lại được không.

Lúng túng bấm nút Home lần thứ hai, ngón tay nó vội vã lướt trên màn hình để mở khóa, ngăn cho bản thân không nhìn thấy bức ảnh ở màn hình chờ. Nó sợ nếu nó nhìn thêm một giây nữa, cảm xúc trong trái tim nó sẽ vỡ òa, nó sẽ lao vào lòng Quân mà khóc nức nở. Nó sắp đi đến giới hạn của bản thân rồi.

Sau khi nhắn tin báo cho anh Hùng biết. Nó không dám nhìn Quân, lúng túng chìa máy ra chỗ cậu rồi nằm xuống, kéo chăn cao qua cả mặt, ý bảo muốn nghỉ ngơi.

Quân cũng không nói gì nữa. Một lúc lâu sau nó mới nghe thấy tiếng Quân đứng dậy. Từng tiếng bước chân xa dần. Cuối cùng là tiếng tắt điện và đóng cửa.

Biết là Quân đã ra khỏi phòng rồi nhưng nó vẫn cố trùm chăn một lúc rồi mới từ từ kéo chăn xuống, đảo mắt một vòng.

Mắt nó một lúc lâu mới thích ứng được trong bóng tối.

Nó lồm cồm bò dậy.

Ánh sáng yếu ớt hắt vào phòng nó từ cửa sổ.

Những vết thâm tím trên tay nó được bôi thuốc cẩn thận. Cổ chân băng trắng, đã hết đau.

Cuối cùng thì Quân cũng biết hết. Tệ thật!

Cơn chóng mặt lại ập đến, kéo cả cơ thể nó đổ ập xuống giường. Đầu nó bắt đầu biểu tình, chả nghĩ ngợi được gì nữa. Cơn buồn ngủ tấn công.

Cũng được. Chả còn sức mà khóc nữa. Có khi ngủ một giấc sẽ giúp cho nó suy nghĩ tỉnh táo hơn…

***

Quân nhìn chăm chú tại màn hình điện thoại. Cậu không làm gì cả, chỉ bấm đi bấm lại nút Home để màn hình điện thoại sáng lên. Gương mặt trở nên trầm tư và tĩnh lặng.

Thật sự là Quân không biết có nên khâm phục khả năng giữ bình tĩnh của nó không. Nếu là người bình thường chắc chắn đã sấn đến mà báng bổ vào mặt hoặc khóc lóc ầm ĩ lên. Quân không nghĩ là nó lại có thể giữ được nụ cười trong hoàn cảnh đấy. Nụ cười gượng khiến cậu càng muốn giữ chặt nó lại mà giải thích. Nhưng cũng chính nụ cười ấy đã khiến cậu phải buông tay. Trong phút chốc Quân nhận ra, nó đã bị tổn thương rất nhiều.

Minh Hà là một con cáo già. Cô ta gọi Quân ra phòng chức năng gặp mặt với tư cách là vợ chưa cưới. Mặt khác cô ta lại sai Dương đến lớp kéo nó đến. Đúng là cú shock này đánh lên Phương một chấn động không nhỏ chút nào. Không ai biết rằng khi Quân cúi xuống, cậu thì thầm như gằn từng tiếng vào tai Minh Hà: “Đừng bao giờ mơ mộng một cách hão huyền như thế.”

Vị mặn của nước mắt vẫn còn đọng lại trên môi Quân. Quân siết chặt điện thoại trong tay. Tệ thật! Đôi mắt đen xoáy chặt vào nụ cười méo méo dễ thương của Phương trên điện thoại. Những giọt nước mắt của Phương làm cho cậu cảm thấy bản thân thật vô dụng. Thất bại lớn nhất của một người đàn ông là để cho người phụ nữ của mình khóc.

Quân biết nó nghĩ gì. Nó muốn ra đi trong im lặng. Nụ hôn nhẹ như lời từ biệt vậy. Quân không ngu ngốc đến nỗi không giữ được người con gái mà cậu yêu. Chính lúc đó, sự tức giận trong Quân bùng cháy. Cậu muốn cho nó

Trang: [<] 1, 45, 46, [47] ,48,49 ,81 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT