watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:15 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10002 Lượt

đói quá. Nhà cậu có gì ăn không?

Nó thở hắt ra. Nếu mà Quân không mang cái bộ dạng mệt mỏi kia thì chắc chắn nó sẽ xé xác cậu vì cái tội đánh trống lảng.

Nó đứng lên tiến vào bếp. Cơm thừa cũng chả còn, thôi thì mì gói vậy.

Bát mì bình thường với hai quả trứng mà nó cảm tưởng như là sơn hào hải vị đối với Quân. Nó kiên nhẫn chờ Quân ăn ngon lành bát mì. Cảm giác chăm sóc người mình yêu thật không tệ. Nó chống cằm mỉm cười vu vơ. Cuối cùng cũng xuất hiện nụ cười.

– Ngon. – Quân nhấp nháy mắt sau khi ăn xong bát mì thơm phức. Cái bát trống trơn.

Quân đứng dậy bê bát đi về phía bếp. Nó bỗng đứng bật dậy đuổi theo, níu tay Quân giữ lại.

– Hở? – Quân nhướn mày nhìn nó. Nó có bao giờ hành động kì lạ thế này đâu.

– Miệng cậu còn dính nước mì này. – Nó rút khăn tay trong túi áo ra, định đưa lên lau giúp Quân. Quân bướng bỉnh hất đầu sang một bên, không cho nó lau.

– Không lau bằng cái đấy. – Quân cúi xuống, hai khuôn mặt chỉ cách nhau một centimet. – Lau bằng miệng cơ.

Môi Quân chạm vào môi nó. Vẫn là cảm giác mềm mại và ấm áp.

Nó khép mi mắt lại. Nụ hôn mang đầy yêu thương và nhớ nhung.

Bao nhiêu câu hỏi mà nó chuẩn bị kĩ để hỏi Quân đều bị trôi đi hết.

Nghe Huyền cảnh báo Quân có biệt tài làm lệch hướng đối phương, mới đầu không nghe, giờ thì tin rồi!

Sáng sớm dậy đã có một cơn chóng mặt ập đến khiến nó đổ kềnh ra giường. Phải gắng gượng lắm nó mới đi học được. Thế mà ngồi trên xe lại giấu không cho Quân biết.

“Hội chim lợn” lại có cơ hội xì xầm. Quân biến mất và xuất hiện đều bất ngờ.

Nó để cặp lên bàn, lục tìm quyển sách nâng cao ra học tiếp. Hạnh kiểm thì vướng vào vụ đánh nhau rồi, không thể để học lực cũng theo đó mà lôi nó xuống hạng. Nó chống tay lên trán, cố gắng tập trung vào những con chữ dù đầu nó càng ngày càng đau nhức.

Tiết ba, tất cả các thầy cô giáo đều tập trung ở phòng Hiệu trưởng để họp hội đồng. Vậy là trống tiết. Lớp như chợ vỡ khiến nó càng thêm đau đầu.

Nó xoa bóp trán để giảm cơn đau đầu, mắt vẫn chăm chú vào bài phân tích tác phầm “Chí Phèo”. Bỗng qua khóe mắt, nó nhìn thấy có người đến bên cạnh nó. Nó quay sang nhìn. Tất nhiên là không phải Huyền vì Huyền đang cầm chổi đánh thằng Hưng “chim lợn đầu đàn”.

Dương cầm cổ tay nó lôi dậy:

– Đi. – Dương nói cộc lốc. Trên mặt con bé cũng có miếng cao dán Salopas. Hai cái tát của nó quả thật không nhẹ nhàng chút nào.

Nó nặng nề đẩy người đi theo Dương. Nó không muốn làm ầm lên ở trong lớp. Ra đến ngoài hành lang nó mới nặng nhọc hỏi:

– Đi đâu?

– Bằng chứng hôn ước. Để chứng minh là tao không bịa chuyện.

Dương lôi nó đến phòng chức năng. Lại là phòng chức năng. Trong những ngày Quân đi Anh, nó luôn luôn xuống đây để tìm kiếm kỉ niệm của nó và Quân từ những ngày đầu cấp ba.

Nó và Dương đứng ở sau tủ đựng đồ. Từ đây có thể nhìn bao quát được xung quanh nhưng cũng là nơi lí tưởng để ẩn mình. Nó nhớ bọn con trai lớp nó thường núp vào đây để hù dọa bọn con gái trong giờ thể dục.

Chỉ một lúc sau, cánh cửa phòng chức năngnặng nề đẩy vào.

Trái tim nó như ngừng đập. “Bàng hoàng” là hai từ duy nhất có thể miêu tả được cảm xúc của nó lúc này.

– Tối qua anh đi đâu vậy? – Minh Hà hỏi, giọng nói không giấu được sự ấm ức.

– Tại sao tôi phải “khai” với cô?

– Vì anh là chồng chưa cưới của em!
____________________________________
…………………………….Khoc.biz………………………………
Truyện Teen, Truyện Teen Full, Đọc Truyện Teen
____________________________________

Ba chữ “chồng chưa cưới” thoát ra từ miệng Minh Hà như một quả bom dộng thẳng vào đầu nó khiến nó lảo đảo.

Nó đưa mắt nhìn Quân, cố gắng vớt vát tia hy vọng cuối cùng.

Nhưng Quân không hề lên tiếng phủ định. Đôi mắt hờ hững nhưng gương mặt lại lạnh đến đáng sợ.

Nhịp thở của nó ngày càng khó khăn, đầu nó đau như búa bổ.

– Em biết anh yêu Phương. Nhưng anh cũng là một người cháu có hiếu. Em… chắc chắn sẽ làm anh yêu em. – Minh Hà nhấn mạnh.

– Ý em là quên Phương đi là cách tốt nhất?

– …

– Cách này hay đấy.

Quân gật gù cười. Cậu cầm lấy tay Minh Hà kéo về phía mình, tay còn lại cố định đầu cô. Môi Quân từ từ tiến sát vào gương mặt sắc sảo của Minh Hà.

Nó quay mặt đi. Nó không muốn nhìn nữa. Đau lắm!

Chân nó chẳng may chạm phải mấy thanh sắt ngổn ngang dưới sàn. Tiếng động phát ra không nhỏ.

– Thôi xong. Lộ rồi. – Dương lắc đầu ngán ngẩm. – Đi ra thôi.

Dương kéo tay nó bước ra. Cái cổ chân dở chứng, đau như có hàng nghìn cây kim xiên vào khiến nó tập tễnh bước.

– Xin lỗi. Làm phiền rồi. – Dương cười nói.

Quân có vẻ hơi giật mình khi nhìn thấy nó nhưng rồi cậu lại lấy lại vẻ bình tĩnh ban đầu trong nháy mắt.

Nó ngẩng đầu nhìn Quân. Quân nhìn nó từ bao giờ rồi. Trong ánh mắt của cậu vẫn là những tia nhìn chân thành nhất. Nó nắm chặt bàn tay. Nếu như đây là năm phút trước có lẽ nó sẽ vẫn tin tưởng Quân. Nhưng hình ảnh vừa rồi đập vào mắt nó, phá vỡ đi bức tường hy vọng mỏng manh cuối cùng trong nó. Vậy ra mọi chuyện là thật.

Nó tự nhiên thấy buồn cười. Hóa ra nó là kẻ chen ngang. Phức tạp thật. Chẳng thà ngay từ lần đầu nhìn thấy nó, mọi người xua đuổi nó, ngăn cấm nó với Quân, nói cho nó biết về hôn ước thì có khi nó đã chẳng đau như thế này. Nếu biết trước đau thế này nó đã không đồng ý nhận lời làm bạn của Quân, cứ tiếp tục xua đuổi Quân. Mà không, nếu như thế thì cuộc sống của nó tẻ nhạt lắm.

Vậy đây là duyên số cả à?

Nó cố gắng động đậy khóe môi đang đóng băng, nở ra một nụ cười tự nhiên nhất. Đành làm diễn viên trong hôm nay vậy:

– Tớ xin lỗi. Tớ và bạn ấy đang tìm kiếm một số thứ. – Nó chỉ về Dương để tăng thêm tính chân thật. – Xong rồi. Tớ về lớp đây.

Nó quay đi bước thật nhanh. Môm mím chặt lại, mắt mở to không cho hạt nước trong suốt thoát ra. Nó cắn chặt răng như đem cả cơn đau dữ dội ở cổ chân mà cắn vụn để giữ cho những bước đi đều nhịp. Nó không muốn tỏ ra yếu đuối trước mặt Minh Hà mặc dù con đau đầu đang tấn công nó dồn dập, mọi thứ trong mắt nó đều chao đảo.

Một bàn tay nắm lấy cổ tay nó, níu lại. Nó giật nhẹ ra nhưng kết quả cổ tay lại bị siết chặt hơn.

Nó đành quay lại. Đã diễn rồi thì cố thêm chút nữa vậy.

Sắc mặt nó tái nhợt hẳn đi, cả cơ thể nó nóng hầm hập, những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán. Nó mỉm cười, tay còn lại đặt lên bàn tay Quân, rút cổ tay mình về.

– Tớ chờ cậu ở cổng trường.

Nó không nhìn phản ứng của Quân, vội quay lưng bước đi.

Chút sức lực ít ỏi nó dồn hết vào việc đóng kịch rồi. Bước chân loạng choạng, đến nhịp thứ hai thì vấp. Chính xác là không còn sức để đi, cả cơ thể đổ về phía trước.

Mọi thứ trong mắt nó nhòe đi.

Nó chỉ mơ hồ cảm nhận

Trang: [<] 1, 44, 45, [46] ,47,48 ,81 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT