|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
thất lễ rồi. Mong bỏ qua.
– Không sao. Mong rằng cô dạy dỗ đàn em cô cẩn thận. Chúng nó càng ngày càng lộng hành, “vuốt mặt không nể mũi” rồi đấy.
Dương gật đầu. Đối với người nhà họ Đào thì con bé cũng như Minh Hà chưa đủ khả năng để động đến.
– Đi thôi.
Nó kéo tay Huyền đi khỏi sảnh lớn. Điểm cũng biết hết rồi, ở lại để cho người ta có cơ hội bàn tán chẳng phải là ý hay.
– Đừng buồn. Học tài thi phận mà. Cậu là người giỏi nhất – Huyền bật ngón tay cái lên. Cô khá vụng về trong việc an ủi người khác nhưng điều đó không có nghĩa con người cô khô khan, ngược lại cô rất tình cảm, sống thật và chân thành.
– Cảm ơn cậu.
Nó bước ra khỏi phòng tập võ. Tâm trạng không tốt lắm nên bị trúng đòn nhiều. Thầy Long hôm nay thiếu kiên nhẫn với sự di chuyển chậm chạp và phản kháng yếu ớt của nó. Anh mắng nó nhiều nhưng cuối cùng cũng không chịu được cái khuôn mặt búng ra sữa xị xuống, phải chạy ra ngoài mua socola dỗ nó.
Một bàn tay chộp lấy vai nó khiến nó giật nảy người, lập tức xoay người lại.
– Cậu làm gì ở đây? – Nó ngạc nhiên hỏi.
– Tối nay 8 giờ. Chuẩn bị đi. Có người đến đón. – Dương mặc kệ cái nhìn như thấy người ngoài hành tinh, đáp tấm thiếp mời màu hồng phấn cho nó.
– Cái này là… – Nó mở ra xem. Là thiệp mời dự tiệc. – Biệt thự Hoàng gia?
– Là nhà của anh Quân. – Dương trả lời ngay. Con bé cũng không hiểu vì sao Phương đến nhà Quân nhiều lần rồi mà không biết được tên biệt thự ấy.
Con bé nói tiếp:
– Đây là party ăn mừng việc anh Quân đứng đầu bảng xếp hạng.
Chẳng để nó nói gì thêm, Dương quay đầu bước vào trong oto, mặc kệ nó đứng trầm ngâm với tấm thiệp.
– Này…
Nó gọi với theo nhưng chỉ còn lại lớp bụi mỏng còn vương lại. Cũng dần quen với kiểu giao tiếp cộc lốc của Dương nên nó cũng chả tức giận, chỉ cho tấm thiệp vào túi áo khoác rồi đi bộ về.
***
Bây giờ đã là 7h35’.
Nó nằm trên giường ôm con gấu bông, hai mắt mở nhưng cả cơ thể lại giống như chìm vào giấc ngủ từ lâu lắm rồi. Cỗ máy này đang ngoan ngoãn nằm im dưỡng sức.
Tiếng chuông cửa lại vang lên. Nó bịt tai lại, mặc kệ. Anh Hùng đang ở dưới nhà, có khách thì đấy là việc của anh ấy.
– PHƯƠNG. XUỐNG MỞ CỔNG.
Nó nhăn mặt đập vào người con gấu bông một phát. Tại sao anh ruột nó lại lười biếng đến mức này chứ?
Nó đành lùng bùng bước xuống nhà mở cổng.
– Không chuẩn bị gì à?
Cái giọng ngang phè hách dịch ấy khiến nó phải mở to mắt ra nhìn. Đúng là cái Dương. Con bé nhiệt tình đến nỗi hết đưa giấy mời còn đến tận nhà đưa nó đi nữa.
– Tớ không định đi. – Nó lúng túng gãi đầu.
Dương chau mày nhìn vào bộ đồ ngủ bằng bông màu hồng của nó. Con bé bực mình gắt gỏng:
– Tao thật sự bực mình với mày đấy.
Dương chộp lấy cổ tay nó, lôi đi.
– Này. Bỏ tay tớ ra.
Nó ra sức ghì lại nhưng không thắng được sức Dương. Nó vừa giằng tay mình ra vừa la hét ầm lên. Dương khỏe hơn lần đụng độ ở nhà vệ sinh và bể bơi rất nhiều. Cơ thể nó thì đang trong tình trạng suy nhược nhẹ.
Dương đẩy nó vào trong xe, sau đó con bé cũng ngồi vào trong, lên tiếng bảo tài xế phía trên khởi hành.
Nó xoay xoay cổ tay hằn đỏ, môi mím chặt.
Dương lôi nó vào trong Vogue – shop thời trang hàng hiệu có tiếng trong thành phố. Mặc kệ bao nhiêu lời mời chào của nhân viên, mặc kệ cái váy màu hông phấn Dương ấn vào người nó, nó nhất quyết ương bướng chọn áo phông đơn giản cùng với quần jeans và combat đen.
Vì gần đến giờ bữa tiệc bắt đầu nên Dương cũng chẳng tranh cãi với nó. Con bé tiếp tục ấn nó vào trong xe.
Chỉ ba phút sau, căn biệt thự tráng lệ hiện ra trước mắt.
Đọc tiếp Xin lỗi, làm người yêu tớ đi – chương 34
TIỂU THUYẾT HÀI HƯỚC TIỂU THUYẾT TÌNH YÊU TRUYỆN TÌNH CẢM
Mua quảng cáo tại đây
Áo đẹp cho chàng
cucre.vn
Thời trang nam mới về giá tốt
Giảm 50%
Rực rỡ cô nàng tháng 3
cucre.vn
Xuống phố rực rỡ với bộ sưu tập thời trang hè xinh tươi mới nhất tại 35B Nguyễn Bỉnh Khiêm
Giảm sốc 50%
Để những câu chuyện, tâm sự, phản hồi cũng như những thắc mắc của bạn đến với các độc giả của doctruyen360.com các bạn vui lòng gửi về địa chỉ email [email protected">/* */
____________________________________
…………………………….Khoc.biz………………………………
Truyện Teen, Truyện Teen Full, Đọc Truyện Teen
____________________________________
Khoảng sân rộng lớn chứa đầy oto. Có rất nhiều học sinh trường Võ Thị Sáu. Chủ yếu là những học sinh có thân phận danh giá, gia thế đồ sộ của khối 11 và 12. Họ đi dự tiệc một cách đúng nghĩa, váy dạ hội, quần áo sành điệu, trang sức phụ kiện đều toát lên phong thái quý tộc và không kém phần ăn chơi.
Mọi người căn bản sẽ không để ý đến một đứa con gái mờ nhạt như nó nếu như năm đứa khắc tinh của nó thốt lên:
– Bạn Phương! Bạn nghĩ đây là vườn trẻ hay sao mà ăn mặc thế kia?
Giọng nói chanh chua cố ý nâng cao âm lượng thu hút sự chú ý của mọi người. Lúc nào chúng nó cũng vận dụng triệt để phương pháp này để bôi nhọ Phương. Họ nhìn nó như vật thể lạ, ánh mắt như muốn nói “ở đâu ra cái con bé tầm thường vậy?”.
– Bây giờ đi về còn kịp đấy. – Một đứa phẩy phẩy tay.
Nó mím môi chưa biết đối phó thế nào thì một giọng nói khô khốc vang lên:
– Im đi.
Nó quay lại. Cái Dương đang ở sau nó tiến lên. Con bé sa sầm mặt nạt bọn chúng.
Đáy mắt nó ánh lên một tia khó hiểu. Không phải Dương cùng phe với chúng nó sao?
– Có chuyện gì vậy?
Giọng nói thanh thoát vang lên. Minh Hà đi đến trước mọi người. Mái tóc xoăn đỏ cầu kì, gương mặt trang điểm tinh tế cùng với váy dạ hội trễ vai dáng dài. Cô đẹp và nổi bật hơn bất kì ai.
– Chị Minh Hà… – Năm đứa con gái váy áo xúng xính ngập ngừng nhìn Minh Hà.
Nhưng Minh Hà không để tâm đến chúng nó, cô chỉ ra hiệu bảo chúng nó đi vào trong rồi mỉm cười dịu dàng với nó:
– Em đến rồi. Vào thôi. Bên trong rất vui đó.
Bàn tay lạnh toát của nó bị Minh Hà kéo vào trong. Nó tập tễnh bước theo Minh Hà. Đứng cạnh cô, nó không còn cảm thấy tự tin. Nó như một con vịt xấu xí đang bám lấy thiên nga để được hưởng nhờ ánh hào quang.
Minh Hà rất đẹp, rất hợp với Quân…
Nó nắm chặt bàn tay, ghì bàn chân mình xuống nền đất để bước đi cứng cáp hơn. Nó tự động viên mình cố lên nhưng toàn bộ sự tự tin đã bị Minh Hà trước mắt đánh gục rồi.
Tiếng nhạc nhẹ nhàng trầm lắng du dương. Ánh đèn từ những ngọn đèn sang trọng và cả từ chiếc đèn chùm pha lê càng khiến cho không gian thêm lộng lẫy.
Minh Hà cầm tay dẫn nó vào trong. Nó ngoan ngoãn đi theo cô. Nơi mà nó cho là thân quen nhất giờ đây đã là xa lạ. Nó lại là một “vị khách”.
– Chị xin lỗi. Những đứa em chị, chúng nó thật ích kỷ. – Minh Hà siết nhẹ tay nó giải thích.
Nó lắc đầu cười nhạt. Nó quen rồi. Chính nó cũng đã hình thành một ý niệm rằng, càng đôi co thì càng có cớ để chúng đả kích,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




