watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:15 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9940 Lượt

được vấn đề.

– Cô là người đã rút hết những thứ đấy ra khỏi hộc tủ? – Một đứa chỉ tay về phía Trang.

– Não cũng có tý gọi là nếp nhăn rồi đấy. – Trang gật gù tán thành đầy mỉa mai.

Nó không hiểu tất cả đang nói gì, nhưng nhìn cái kiểu gườm nhau như thế này chắc chắn có chuyện chẳng lành xảy ra rồi. “Trang ơi là Trang, sao đi đến đâu mày cũng gây rối chỗ đó thế?”

– Muốn chết à? – Một con bé khác định lao lên nhưng những đứa đằng sau đã cản lại, đánh nhau giữa thanh thiên bạch nhật như thế này không phải là một ý hay.

– Đánh nhau không? – Trang cũng chẳng vừa. Cô hất mặt đầy ngạo nghễ khiêu khích.

– TRANG! – Nó quát lên. Trang vượt qua khuôn khổ cho phép rồi.

Hiếm khi Phương phải quát lên như thế nên Trang đành nhường một bước vậy. Nhưng không thể bỏ đi một cách im lặng được, như thế là sỉ nhục con người có lòng tự trọng cao như Trang.

– Hôm nay tạm tha. Lần sau sẽ làm thật.

Bọn con gái kia tức điên lên nhưng không làm được gì, đơn giản vì chúng nó đang ở giữa sân trường. Mà dù có cơ hội, chắc gì chúng nó đã đánh lại được Trang, đến Phương chúng nó còn không đánh nổi cơ mà.

Nó im lặng đi tiếp. Trang mang cảm giác khó hiểu đi bên cạnh. Nếu như bình thường thì nó đã mắng Trang một trận đau đớn rồi, đằng này lại chỉ im lặng. Rõ ràng có “biến”.

Trang níu tay nó lại, cô nhìn thẳng vào mắt nó, ánh mắt giống như… gà mẹ chăm gà con vậy.

– Này. Làm sao thế?

Nhận được cái lắc đầu và kiểu cười như không cười của nó, Trang tiếp tục dò hỏi:

– Có phải là do thằng Quân không? Ở trường nó làm gì mày?

– Cậu ấy không làm gì tao. – Nó lắc đầu. – Bọn tao đã từng… yêu nhau.

– GÌ CƠ?? – Trang hét lên. – Ư… ư…

Nó vội bịt mồm Trang lại. Mồm to như cái loa phường ấy.

– Đừng hỏi gì cả. Chiều nay đến quán bác Lan. – Nó thì thầm. – Tao về lớp đây, mày đừng có làm loạn nữa.

Trang sút tung viên sỏi dưới chân. Lại phải chờ đến chiều à? Cô nhìn theo dáng nó chạy xa dần. Hai năm qua, cuối cùng thì đã có bao nhiêu chuyện xảy ra với Phương?
____________________________________
…………………………….Khoc.biz………………………………
Truyện Teen, Truyện Teen Full, Đọc Truyện Teen
____________________________________

Buổi trưa. Tại nhà của Phương.

Đang rửa bát thì nó có điện thoại. Lau vội tay vào cái khăn bên cạnh bồn rửa, nó lấy điện thoại ra xem. Là Trang gọi.

“Tình hình là tao ứ đến quán bác Lan được.” Giọng Trang buồn rầu như sắp khóc.

– Sao vậy? – Phương hỏi lại.

“Bố tao đang ở Việt Nam. Tao phải trốn đi đã. Bố tao mà bắt được tao thì tao chỉ có nước về Pháp.” Trang phụng phịu.

– Tao tưởng mày được phép về Việt Nam? – Nó thốt lên. Biết Trang ngang ngược quậy phá, nhưng nó không ngờ Trang lại ngông cuồng tự ý trốn về Việt Nam. Mà Trang mới 16 tuổi, cô luồn lách kiểu gì mà trốn được về, bao nhiêu thủ tục xuất nhập cảnh như vậy.

“Điên.” Trang tặc lưỡi. “Mà kệ chuyện đó đi. Tao đã có cách rồi. Cái chính là gọi điện hỏi mày cái này này, bứt rứt từ tối qua rồi mà chưa hỏi được đây. Hôm qua mày nhờ ai đệm tiếng kèn hamonica vậy? Mày đã đề phòng từ trước rồi à?”

– Chứ không phải mày làm hết à? – Nó ngạc nhiên. Hôm đấy nó đã chắc chắn mười phần là tất cả đều do Trang làm, thế nên nó chẳng hỏi lại nữa. Chuyện đó có ai ngờ.

“Tao chơi guitar rồi làm sao mà chơi được hamonica nữa. Nhưng mà hay phết mày nhể? Tiếng hamonica “mix” với guitar vui thế cơ mà. ” Trang hớn hở trở lại, vừa nãy còn phụng phịu cơ mà.

– Ừm… – Nó trầm tư suy nghĩ. Không phải Trang thì là ai. Ai là người đã âm thầm giúp nó?

Băn khoăn là vậy nhưng cũng có chút vui vui, không phải ai cũng quay lưng với nó.

“Thế nhé. Hẹn mày ngày mai nói chuyện. Tao đi trốn tiếp đây.” Trang nói vội rồi cúp máy.

Nó chép miệng. Chả biết Trang đang trốn ở chỗ nào nữa. Nó biết bố Trang, bác cực kì hiền, vì Trang là con một nên bác lại càng cưng chiều cô. Nhưng một khi bác đã quyết định là không ai có thể thay đổi được hay làm trái ý bác. Như lần bác đưa gia đình sang Pháp định cư ấy, Trang nằng nặc đòi ở lại mà có được đâu.

Trang cực kì láu cá, chắc cô đã lợi dụng sự thiếu cảnh giác của bác mà trốn về. Nó vẫn tự hỏi, với sức Trang thì làm sao mà thoát được trót lọt như vậy?

Và còn một điều nữa. Là ai đã chơi kèn hamonica? Bạn bè xung quanh nó đâu có biết chơi loại kèn này.

Từ một người không quen?

Năm giờ chiều, tiếng chuông ngoài cổng vang lên chậm rãi. Hẳn là người bấm chuông rất từ tốn và kiên nhẫn.

Nó xỏ vội đôi dép rồi chạy ra ngoài.

– Ơ… Bác…

Nó đứng khựng lại. Mẹ của Quân – phu nhân Hoàng Thiên Mai – đang đứng trước cổng nhà nó, trên tay bác là một túi đồ lớn màu trắng.

– Cháu chào bác. – Nó đi đến, vừa mở cổng vừa chào bác.

– Chào con. Lâu rồi bác không gặp con. – Bác mỉm cười dịu dàng, đôi mắt khẽ nheo lại, khuôn mặt phúc hậu và nụ cười rất ấm áp.

Nó đứng sang một bên để cho bác đi vào nhà. Tuy trong lòng đang rất khó hiểu nhưng nó cũng chả dám hỏi. Có chủ nhà nào hỏi khách là “đến đây để làm gì” chưa?

– Bố mẹ con đi vắng à? – Bác Mai hơi cúi xuống để tháo đôi giày, rồi bác xếp gọn gàng trước hiên nhà.

– Dạ vâng. Bố mẹ cháu đi công tác ở xa. – Nó lễ phép cúi đầu. Bác Mai rất bình tĩnh và tự nhiên. Đến nhà người yêu cũ của con trai mình mà lại có thái độ như vậy, đúng là chỉ có ở bác.

– Tiếc nhỉ? Vậy mà bác đã chuẩn bị để trò chuyện với ông bà thông gia cơ đấy. – Bác lắc đầu tiếc nuối.

– Gì… gì cơ ạ? – Nó lắp bắp, có phải nó vừa nghe nhầm không, “ông bà thông gia”?

– Thôi không sao, có con là tốt rồi. – Bác Mai xoa đầu nó cười xoà. – Liệu có phiền không nếu bác ở lại chơi?

– Không. Không ạ. – Nó lắc đầu liên tục. Phiền thế nào được, bác Mai đối xử với nó như con đẻ, hơn nữa nó cũng rất kính trọng bác.

– Cảm ơn con. – Bác Mai gật đầu. – Bác cháu mình nấu một bữa đi. Lâu rồi bác không vào bếp. Gần đây mới rảnh rỗi, công việc cũng được một đứa bất trị làm hộ. Ha ha.

“Đứa bất trị”? Bác đang nói đến Quân à?

Quân làm việc như hành hạ bản thân như vậy, bác không cảm thấy gì sao? Hay đối với bác, như thế chỉ là một chuyện bình thường?

Có một cái gì đó cuộn lên trong lòng nó.

– Bếp ở đâu vậy Phương? – Tiếng bác Mai vang lên.

Nó bị kéo ra hiện tại. Cố lấy lại bình tĩnh, nó đi song song với bác Mai.

– Để cháu dẫn đường cho ạ.

Vào trong bếp, bác Mai lấy các thứ trong chiếc túi trắng ra. Toàn là đồ ăn sống. Vậy là bác Mai không nói đùa. Nó trợn mắt nhìn đống đồ trên sàn bếp. Nhiêu đây cũng đủ để làm hai mâm cỗ.

Trang: [<] 1, 72, 73, [74] ,75,76 ,81 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT