watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:15 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9937 Lượt

Có phải

bác lâu không vào bếp nên không quen với cách tính toán lượng thức ăn cho hai người không?

Tuy là một người có tư chất cao quý, gia thế đồ sộ giàu có nhưng bác Mai lại có khả năng nội trợ cực kì chuyên nghiệp. Bác nấu ăn giỏi không kém mẹ Hương.

– Các con cũng thi xong học kỳ hai rồi nhỉ? – Bác Mai vừa thái thịt vừa hỏi.

– Vâng ạ. – Nó thả cọng rau cuối cùng vào rổ rồi đem rổ rau ra bồn nước.

– Ừm. Thằng nhóc ấy cũng đi thi. Vậy mà bác cứ tưởng nó vì công việc mà bỏ đi thi cơ đấy. Con có biết thứ hạng của Quân không, bác bận quá, không theo dõi được. Mà Quân cũng chẳng nói gì với bác cả, suốt ngày chỉ ở trong phòng làm việc thôi.

– Bạn ấy xếp thứ nhất, đứng trên cháu. – Nó cố giữ bình tĩnh. Bàn tay đang rửa rau vô thức nắm chặt lại, run run. Nhưng ngọn rau trong tay nó đang dần bị bóp nát. Tại sao bác lại có thể vô tâm khi nói về con mình như vậy? Bác không có cảm giác gì khi thấy Quân bị công việc hành hạ, càng ngày càng suy sụp như vậy sao?

– Ừm. Học kì một cũng đứng đầu, học kì hai cũng đứng đầu. Chắc là nhờ may mắn thôi. Thằng nhóc làm việc nhiều như thế, làm sao có thể. – Bác Mai nhún vai.

Thật sự là nó đang cực kì tức giận. Một người mẹ sao có thể nói về con mình như thế?

Khi tức giận, hành động thường rất mất kiểm soát. Nếu cứ tiếp tục nói chuyện thế này, tất cả câu nói và suy nghĩ đều không thể điều khiển được. Vậy nên nó chọn cách im lặng.

Suốt cả quá trình nấu ăn, nó không hề nói một câu nào. Cơn giận không vì thế mà vơi đi.

Sau khi xếp mọi thứ lên bàn ăn, bác Mai mới nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh nó. Xem nào, gương mặt nó đỏ bừng, chân mày nhíu lại, trên trán lấm tấm mồ hôi. Phải. Nó đang rất giận.

Bác Mai lấy chiếc khăn tay định lau mồ hôi trên trán nó, nhưng nó đã quay đầu đi né tránh hành động chăm sóc của bác. Đấy là hành động không hề được nó điều khiển. Nó làm theo cảm xúc hiện tại.

Giật mình vì hành động vô thức của mình, nó vội quay sang bác Mai. Nó vừa làm gì vậy, thật quá sức hỗn láo.

– Bác… cháu… – Nó lúng túng giải thích.

Điều mà nó không ngờ là bác Mai đang mỉm cười. Bác xoa nhẹ má nó:

– Con vẫn rất yêu thằng bé phải không?

Nó giật mình. Định lắc đầu nhưng bác đã không để cho nó kịp làm.

– Đừng giấu bác. Con đang giận bác. – Bác Mai bật cười. – Dễ thương quá. Ha ha. Con luôn làm bác ngạc nhiên đấy.

– D… dạ… – Nó nuốt nước bọt. Nó ngờ ngợ ra một điều. Hình như bác Mai vừa thử nó.

– Bác muốn xem phản ứng của một cô gái luôn che giấu tình cảm thật sẽ phản ứng như thế nào khi người mình yêu bị chính gia đình bỏ mặc. – Bác Mai nheo mắt nhìn nó.

– Bác. Từ đầu đến giờ bác lừa cháu. – Nó nhìn chằm chằm vào bác Mai, bao nhiêu tức giận uất ức đều giải toả hết. Thì ra không phải là thật. Bác Mai thương Quân như vậy, làm sao có thể… Đôi mắt nhoè đi, từng giọt nước lăn xuống, dần ướt đẫm mặt nó. Nó đưa tay chặn trướcmắt. – Bác… lừa cháu.

Bác Mai gỡ bàn tay đang để trên mắt của nó xuống, nhẹ nhàng dùng khăn lau nước mắt cho nó. Bác nhẹ nhàng và cẩn thận như một người mẹ.

– Nếu không làm thế, sao bác biết được tình cảm thật sự của con. – Bác Mai cười. – Tại sao lại không thừa nhận vậy con gái?

– Cháu xin lỗi… Cháu không thể… – Nó lắc đầu. Bản hôn ước kia, và cả ông nội… Thật sự không thể. Nước mắt lại lăn dài.

– Con thật ngốc. Hai đứa ngốc như nhau vậy. – Bác Mai thở dài, bác lại dùng khăn tay lau nước mắt cho nó. – Nghe bác nói này, phải tự biết giành lấy hạnh phúc cho chính mình. Cao thượng không có gì sai, nhưng tự động rút lui mà làm đau cả hai thì thật dại dột.

Chuông điện thoại của bác Mai vang lên. Bác không nghe máy, chỉ xem người gọi đến rồi tắt máy.

– Tiếc thật. Bác phải về rồi. Xin lỗi vì không dùng bữa với con. – Bác Mai xoa đầu nó. – Con có thể mở cổng giúp bác không?

– Vâng… vâng ạ. – Nó gật đầu, cầm lấy chùm chìa khoá rồi đứng dậy.

Trước khi về, bác Mai đã ghé vào tai nó mà nói thầm, câu nói khiến nó như bị sét đánh bên:

– Quên nói với con, thằng bé thích chơi kèn hamonica lắm đấy. Thằng nhóc muốn giữ bí mật, tặng con một bản nhạc để làm con bất ngờ.
____________________________________
…………………………….Khoc.biz………………………………
Truyện Teen, Truyện Teen Full, Đọc Truyện Teen
____________________________________

Nó rón rén bước ra khỏi nhà. Đã là chín rưỡi tối, tất nhiên theo luật lệ của gia đình thì nó không được phép ra khỏi nhà vào giờ này, nhưng Trang vừa gọi điện cho nó. Trang nói Trang đang ở đầu ngõ nhà nó.

Thật nhẹ nhàng, cuối cùng nó cũng ra khỏi nhà một cách an toàn, anh Hùng ngủ say như chết, không biết một tý gì. Từ đằng xa nó đã nhìn thấy Trang.

Trang bây giờ giống như một tội phạm truy nã vậy. Cả ngày không biết trốn ở đâu, ban đêm mới thấy cô ra ngoài. Hành tung lén lút thậm thụt nhìn trước ngó sau.

Đến gần Trang, nó khẽ chạm nhẹ vai cô. Chẳng ngờ Trang giật bắn lên, thiếu nước hét toáng thôi. Nó cũng thót cả tim.

– Giật mình. – Trang ôm ngực nhìn nó. – Mày cứ như ma ấy. Đi thôi, “địch” đang ở xung quanh ta đấy.

Trang vội vàng kéo tay nó đi, trước đó không quên kéo mũ áo khoác trùm lên đầu.

Con ngõ nhỏ nơi bác Lan bán hàng dần hiện ra. Quán nem rán vẫn ấm cúng và yên tĩnh. Đã lâu nó không đến đây rồi. Từng nơi, từng ngóc ngách đều có quá nhiều kỉ niệm…

Vừa nhìn thấy bác Lan, Trang đã hớn hở chào, khi còn ở Việt Nam, Trang và Phương luôn là hai vị khách quen thuộc nhất của bác.

Bác Lan thấy hai đứa thì hơi ngỡ ngàng rồi nhanh chóng nở một nụ cười phúc hậu.

– Lâu lắm mới đến. Cứ tưởng hai cô quên bác rồi.

Nó cười gượng gạo. Đúng là lâu lắm rồi.

Trang thì tốt hơn một chút, cô nhanh chóng ngồi xuống ghế bên cạnh bác Lan, lấy một hộp nhỏ ở trong túi áo khoác ra:

– Quên sao được bu, con mới về Việt Nam là đến quán bu liền. Tặng bu nè, cái này tốt cho bệnh khớp của bu lắm đấy.

Nó bật cười. Trang vẫn luôn nhí nhảnh và quan tâm đến người khác.

Bác Lan cười xoà, nhận lấy món quà từ “cô con gái yêu”. Đối với người phụ nữ trung niên luôn một mình như bác, được một đứa con gái luôn xem mình là mẹ quan tâm chăm sóc, thật chẳng có gì hạnh phúc bằng.

Như nhớ ra điều gì, bác Lan quay sang Phương.

– Bạn con hay đến đây lắm. Thằng bé ngoan và hiểu chuyện, còn giúp bác bán hàng nữa. Bác lỡ mồm gọi nó là “con rể” rồi. – Bác Lan nheo mắt. – Bác cũng hay nói chuyện về con với nó lắm, hình như thằng bé thích con lắm, lúc đấy toàn im lặng ngồi nghe, mặt thì rõ là lộ liễu tình cảm, vậy mà lúc bác hỏi nó chỉ lắc đầu cười buồn thôi. Con xem thế nào đi chứ mới đây bác thấy tâm trạng thằng bé không tốt

Trang: [<] 1, 73, 74, [75] ,76,77 ,81 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT