watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:15 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9922 Lượt

đến Minh Hà thì vết thương này cũng không xuất hiện, bọn tiểu nhân đánh lén. Mắt cậu mờ đi, không nhìn rõ những gì trước mặt, chỉ cảm thấy cho thứ gì mềm mềm đang đặt nhẹ lên miệng vết thương. Một gương mặt bầu bĩnh trắng nõn ở trước mặt, nhoè đi.

Chớp mắt liên tục, cuối cùng Quân cũng nhìn rõ những gì trước mắt. Đập vào mắt cậu là Phương – đang vô cùng hoảng hốt và lo lắng. Chết tiệt! Tại sao Phương lại ở đây? Quân không muốn cho Phương nhìn thấy cậu trong bộ dạng bây giờ, lại càng không muốn để Phương xuất hiện ở nơi chứa nhiều tệ nạn như thế này, một lần kéo Phương vào sàn Hoàng Gia cũng đủ để Quân cạch đến già.

Phương không nói gì, nó chỉ nhìn cậu. Gương mặt Phương tái xanh, phải rồi, Quân đang chảy máu mà. Bàn tay Phương run rẩy giữ chiếc khăn cầm máu cho Quân. Bao lâu rồi Quân mới được nhìn thấy gương mặt không một chút né tránh, không một chút vụng về che giấu cảm xúc như thế này.

Quân cầm lấy cổ tay Phương, kéo xuống. Vết thương bên đầu nhói lên. Quân không muốn để nó thấy gương mặt cậu lúc này, thật sự rất khó xử. Đôi mắt sợ hãi lo lắng đang chiếu thẳng vào cậu.

Quân cũng chung một nỗi đau với nó, nhưng Quân hơn nó ở chỗ, Quân biết cách giấu nó đi.

Bọn thanh niên vừa nãy đang bị ghì chặt trên sàn nhà, giãy giụa một cách vô vọng. Lão già bên cạnh đó cũng bị bao vây bởi những người mặc đồ đen. Mặt cắt không một giọt máu, lão biết lão đã động phải người không nên động. Bao lâu “làm mưa làm gió” tại đây, lão đã nghĩ mình là ghê gớm nhất. Thế lực lớn như vậy, loại “ếch ngồi đáy giếng” như lão cơ bản không thể huênh hoang được.

– Thả hết ra. – Quân ra lệnh. Một phút tự cho phép mình nổi loạn kết thúc rồi. Cậu quay sang lão già vô liêm sỉ kia. – Vết thương trên đầu ông và vết thương trên đầu tôi, coi như chấm hết. Đừng bao giờ để tôi nhìn thấy ông nữa.

Những người đàn ông mặc áo đen lôi họ ra. Mọi thứ lại tiếp tục quay theo quỹ đạo vốn có.

Phương bước đến đối diện Quân. Nó vung tay, cái tát bỏng rát giáng thẳng vào mặt Quân. Quân không né, cũng chẳng phản ứng gì. Cậu im lìm như một pho tượng.

– Cậu có còn biết suy nghĩ không? Cậu tưởng cậu còn là một đứa trẻ à? Cậu làm loạn hết tất cả lên. Đây là cách cậu chứng minh tính bất khuất của mình à?

Nó quát ầm lên. Thực sự nó đang rất giận. Nếu Quân có mệnh hệ gì thì nó làm sao mà sống ổn được. Quân quá bồng bột.

Khoé mắt lại cay xè. Nhưng nó không khóc. Nó đang gồng mình lên để chống chọi với cảm xúc. Nhất định không được khóc.

– Ồn ào quá! – Quân vỗ đầu nó. Chính cậu cũng đang phải cố tỏ ra bình tĩnh.

Định nói thêm câu “đi về đi” nhưng Quân đã xây xẩm mặt mày, cậu đổ gục xuống người nó.

Nó vội vàng đỡ lấy Quân. Tất cả mọi người đều xúm lại. Tiếng mọi người gọi tên cậu, tiếng ra lệnh đưa cậu vào xe,… tất cả như một mớ hỗn độn vậy.

Khi dìu Quân vào xe, một người đàn ông hỏi nó có muốn đi cùng không. Nó lắc đầu từ chối dù trong lòng rất muốn. Như thế là đủ rồi. Những gì cần nói, nó sẽ chờ cho Quân đủ tỉnh táo để nói. Sự xuất hiện của nó không phải là hay trong lúc này tại nhà Quân.

Nó chợt nhận ra người đàn ông này có chút quen thuộc… Đây là một trong số những người đã cứu nó khỏi đội bóng rổ. Trước khi đi khỏi MDM, nó đã hỏi người ấy. Chú ấy, mà không, nó gọi là chú nhưng người đang ông ấy nhất định bắt gọi là anh, nói rằng anh ta có lệnh bảo vệ nó 24/24. Nhiêu đó cũng đủ làm nó bất ngờ thêm một lần nữa.

Thất thểu bước đi trên con đường trải dài phượng vĩ, cứ nghĩ là sẽ khóc nhưng lại chẳng có giọt nước mắt nào. Hay là nó đã cạn nước mắt rồi. Lúc Quân gục xuống, trái tim nó như bị bóp nghẹt. Nhưng nó vẫn chưa đủ can đảm để vượt qua bức tường giữa nó và Quân, chính xác là với gia đình Quân.

Nó là đứa hèn nhát, nó không xứn với những gì Quân dành cho nó. Cậu ấy luôn âm thầm quan tâm chăm sóc nó, còn nó thì chỉ luôn làm đau cậu ấy.

Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái hiên mỗi ngôi nhà. Một cơn mưa đầu hạ. Chiếc áo cardigan mỏng của nó dần ẩm ướt. Nó không có ý định trú mưa, đôi chân vẫn chậm rãi bước đi.

“Pim… Pim…”

Có tiếng còi xe oto ở sau lưng nó. Nó quay lại nhìn. Chiếc xe oto màu trắng quen thuộc. Đây không phải là xe của…

– Cậu định tắm mưa à? – Quân bước xuống xe, giọng nói đã trở lại bình thường pha chút châm chọc. Một trận nôn thừa sống thiếu chết cũng làm cậu tỉnh táo hơn. Vếtthương trên đầu thì chỉ được băng qua loa bằng miếng gạc dày cộp.

Cứ như ảo giác vậy, nó nheo mắt nhìn, đèn xe làm loá mắt nên hình ảnh Quân cứ mờ ảo khó nhìn.

Khi nhìn rõ, nó bỗng… xoay người bỏ chạy. Tâm trạng của nó đang rất thất thường trong lúc này, và nó sẽ không thể giữ bình tĩnh trước mặt Quân được.

– Phương! – Tiếng Quân gọi đằng sau.

Mưa nặng hạt. Rồi mưa trắng xoá.

Quân dễ dàng đuổi kịp nó. Cậu giữ tay nó, kéo lại.

– Bỏ tay tớ ra. – Nó giật ra, cả người ướt nhẹp vì nước mưa.

– Đừng có bướng. – Quân áp tay lên khuôn mặt nó, cậu cười. – Cậu đang khóc.

– Đấy là nước mưa. – Nó gạt tay Quân ra, nghiêng đầu né tránh.

– Nước mưa không nóng. – Quân lại cười, ngón tay chạm nhẹ lên những hạt nước ấm nóng trên má nó.

Quân cao giọng.

– Đi vào xe đi.

– KHÔNG. – Nó hét lên. Nó bị bắt thóp, và bây giờ nó đang rất ngượng.

– Sẽ có sấm đấy. – Quân đánh vào điểm yếu của nó.

Nó mặc kệ. Dù có sấm chớp thế nào cũng mặc kệ. Chưa khi nào nó thấy Quân đáng ghét như lúc này.

– Vậy tớ đi đây. – Quân dợm bước chân định quay về xe.

“Uỳnh…”

– AAAAAAAAAAAA… – Nó hét ầm lên, theo phản xạ chạy nhanh đến… ôm chặt Quân từ đằng sau.

Đã có ai nhìn thấy nụ cười thoả mãn của cậu thiếu gia ngang ngược này chưa?

***

Quân cho xe vào trong biệt thự Hoàng Gia. Đối với cậu thì bây giờ là thời gian yên bình nhất.

Cái cái người bên cạnh Quân thì đang run như cầy sấy, một phần vì lạnh, một phần vì sợ. Cái khăn bông quàng qua người Phương cứ rung bần bật.

Khẽ nắm tay Phương như trấn an, Quân thoải mái cùng nó bước vào nhà. Tất cả mọi người trong nhà đều sững sờ khi nhì thấy cả hai, chỉ có Huyền là lén mỉm cười cổ vũ với nó.

– Sao giờ này con mới về? Trán con… – Bà Mai hốt hoảng đến gần Quân. Bộ dạng cả hai thật đúng là làm cho người khác lo sợ.

– Con xin lỗi. Con không sao. – Quân cười trừ.

– Cháu chào hai bác, em chào chị. – Nó cúi đầu chào bác Mai, bác Lãm và cả Minh Hà nữa. Tuy rằng có Quân bên cạnh nhưng nó vẫn rất run, nhát đến nỗi không dám nhìn vào bác Lãm và Minh Hà. Chính vì thế nên nó không thấy được tia tức giận phát ra từ hai đôi mắt phía trước.

– Chuẩn bị phòng đi. – Bác Lãm nói với những người giúp

Trang: [<] 1, 76, 77, [78] ,79,80 ,81 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT