|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
tức giận chứ thực ra đang xấu hổ sắp chết, giờ mà nhìn thấy cái mặt Quân thì chắc nó độn thổ mất.
Quân cười thích thú trước cái đứa “trẻ con” trước mặt, cậu với tay tắt đèn rồi kéo chăn lên, phủ lên người nó. Trời mưa mà, lạnh lắm. Lạnh đến nỗi Quân thấy chưa đủ, cậu còn vòng tay ôm lấy cái con người kia, khiến cho con người kia lại bị “điện giật” một lần nữa.
Hai tiếng trôi qua, nó đảo mắt lên đảo mắt xuống. Chỉ có tiếng thở nhè nhẹ bên tai. Kiểu này là Quân đã ngủ say lắm rồi. Nó rón rén định ngồi dậy thì phát hiện ra cái tay ở eo động đậy.
“Thôi xong!”
Quân ấn nó xuống, ngang ngược giữ lấy nó. Cậu vùi đầu vào mái tóc dày và mượt của nó, tiếp tục ngủ.
Nó gần như sắp khóc. Tại sao lại có thể cảnh giác được như thế? Không phải Quân là một con “sâu ngủ” sao? Quân sợ nó đi đến nỗi chỉ một cử động nhỏ của nó cũng làm cậu tỉnh giấc.
Vặn vẹo mãi nó cũng ngủ. Một giấc ngủ không hẳn là sâu nhưng lại có phần dễ chịu. Mùi hương bạc hà thanh mát bao quanh.
***
Lại nói đến nó lúc này, sau khi đi làm vệ sinh cá nhân xong, cái con người kia vẫn chưa chịu tỉnh. Nó phát hiện ra trong phòng tắm, khăn mặt, bàn chải đánh răng,… đều có thêm một cái mới. Vậy là Quân đã chuẩn bị cho một vị khách mới – là nó. Hóa ra bẫy cậu ta dàn hết ra, chỉ có nó là con thỏ ngây thơ bị con cáo đánh bẫy. Biết thế mặc kệ cậu ta với cái vết “dập” trên trán kia.
Nó bĩu môi, đi ra cửa sổ vén rèm lên để đón nắng rồi đi đến giường, co chân đạp vào lưng Quân một phát đau điếng.
– Dậy, nhanh lên. Mấy giờ rồi mà cậu còn ngủ? – Nó quát ầm lên, tiện thể kéo luôn cái chăn mỏng ra khỏi người Quân. Bây giờ thì nó rất giống một người vợ “hiền” rồi đấy.
Cuối cùng thì con người kia cũng chịu dậy. Quân ôm chăn ngồi xếp bằng trên giường, cái đầu gục lên gục xuống, mắt nhắm nghiền.
Cậu ta định ngồi ngủ chắc.
Nó giật cái chăn ra lần nữa, tátnhẹ vào mặt Quân.
– Cậu ồn quá. – Quân cằn nhằn và… khóa môi nó.
Tất nhiên là thêm một cái đạp vào bụng Quân, sau đó là màn Quân cười chảy cả nước mắt trong khi mặt nó đỏ lừ.
Ở một nơi khác trong căn biệt thự, cụ thể là phòng khách, một người phụ nữ, ăn mặc giản dị nhưng lại toát ra một phong thái quý phái và rất có uy, đang đọc báo. Bên cạnh bà là một cô gái có mái tóc màu hạt dẻ, để mái ngố, cô gái giống như một con khỉ vậy, cứ ồn ào lách chách, đến nỗi người phụ nữ kia chẳng thể đọc báo được nữa mà phải quay sang trả lời các câu hỏi của cô gái.
– Bác, bác để cho cái đôi đấy ngủ cùng à? – Huyền lay lay cánh tay bà Mai.
– Ừm. – Bà Mai gật đầu, sự thật đã rõ ràng như thế, Huyền còn hỏi làm gì nữa.
– Thế bác không sợ… – Huyền đảo mắt, cô bỏ lửng câu hỏi, một phần vì tế nhị, một phần vì biết bà Mai đã rõ câu hỏi kế tiếp của cô.
– Bác tin tính tự chủ của Quân và sự gia giáo ngoan ngoãn của con bé. – Nghĩ rằng đó là câu hỏi cuối cùng của Huyền, bà Mai ung dung cầm tờ báo lên, lật sang một trang mới.
– Bác ơi, bác tính sao? Cháu ngửi thấy mùi nguy hiểm của bác Lãm từ tối qua rồi. – Huyền lại lay cánh tay bà Mai một lần nữa. – Bác nghĩ bác Lãm có bị thuyết phục không?
– Điều đó không quan trọng con gái ạ. – Bà Mai thờ dài, bàn tay thon gọn quý phái xoa đầu Huyền.
Với bà, hai đứa nó biết được sự dại dột của mình, chúng nó sẽ không để mất nhau một lần nữa, như vậy là tốt rồi. Nước chảy đá mòn, chồng bà sẽ không thể mãi ngăn cấm được. Đúng là bản hôn ước kia có uy lực rất lớn, đó là ý nguyện của ông nội Quân để lại. Nhưng đằng sau bản hôn ước kia là cả một mong ước đứa cháu đích tôn được sống hạnh phúc. Nếu thế thì chẳng phải như bây giờ mới là đúng ý nguyện của ông sao? Đời bà chưa bao giờ làm gì để hối tiếc về sau, kể cả chuyện này. Bà tin bà đang đi đúng con đường mà ông nội muốn làm cho Quân. Chỉ có điều chồng rất bảo thủ. Nhưng cũng không trách ông ấy được, lòng hiếu thảo của của chồng bà lớn lắm. Ông nội và chồng bà giống nhau ở chỗ sống rất nặng tình.
– Nhưng con lo bác Lãm lắm. Bác ấy như… trái đất ấy. Vỏ ngoài thì điềm tĩnh cẩn thận chứ ở bên trong thì nóng như dung nham ấy. – Huyền chau mày, nói về người bác trai của mình như thế này, đúng chỉ có thể nói sau lưng như Huyền.
– Thế còn con thì sao? Không lo giữ cái anh chàng Long kia đi, có ngày bị đứa khác nẫng mất đấy. – Bà Mai cười vang, chuyển hướng chủ đề là tốt nhất, cứ xoay quanh cái vấn đề kia mãi rồi thể nào Huyền cũng hỏi những câu rất ngây ngô cho xem.
– Không ai cướp được của con. – Huyền lắc đầu.
– Vậy còn cô bé Trang thì sao? – Bà Mai tủm tỉm cười.
– Không bao giờ. Cô ta không đủ trình. Long là của con. – Như bị kiến cắn, Huyền giãy lên. Rồi cô chồm đến sát người bà Mai. – Mà tại sao bác lại nhờ cô ta đến giúp Phương? Mấy lần liền ấy.
Huyền phụng phịu. Tất cả những lần Trang âm thầm giúp Phương, từ lần phá bọn đàn em Minh Hà chơi bẩn hôm thi học sinh giỏi đến lần đệm đàn cho Phương ở đêm dạ tiệc, mới đây nhất là mắng vốn Phương, làm cho Phương hiểu được cái sự dại dột của mình, đều là do bà Mai làm cả. Chính bà đã thu xếp để Trang giúp Phương. Chuyện này Huyền cũng chỉ mới biết đêm qua.
– Bác không nhờ Trang, đây là một cuộc trao đổi. – Bà Mai cười hiền, đuôi mắt nheo lại, tạo thành đường cong hiền hậu. – Vả lại, Trang cũng muốn giúp Phương mà.
– Con không thích cô ta. – Huyền bĩu môi, cô lại đanh đá rồi.
– Chứ không phải con muốn làm bạn thân với Trang à? – Bà Mai đưa ánh mắt sắc liếc qua Huyền, đừng bao giờ ngây thơ là có thể giấu được mọi chuyện trước mặt phu nhân có tài nhìn người này. – Hai đứa hợp nhau đấy.
– KHÔNGGGGGGGGGG. – Huyền vùi mặt xuống cái gối tựa, hét lên đầy tuyệt vọng.
Bà Mai bật cười sảng khoái, tuổi trẻ dễ thương thật.
Nụ cười của bà Mai dần tắt khi bà nhìn thấy bốn người đang bước xuống ở ba dãy cầu thang khác nhau. Chồng bà – ông Lãm vẫn vậy, gương mặt như tượng tạc, không hề cho đối phướng biết suy nghĩ của mình.
Minh Hà thì khá phờ phạc, đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ, vẻ mặt có chút mệt mỏi nhưng vẫn rất kiêu hãnh. Có lẽ Quân và Phương là khá hơn hẳn, nhất là Quân, cậu con trai bướng bỉnh của bà cuối cùng cũng tươi tỉnh hơn, cái vẻ âm u thường ngày của hai bố con cuối cùng cũng được xóa bỏ. Chỉ hơi lạ là con trai bà lại vừa đi vừa ôm bụng.
Không khí thông thoáng có phần dễ thở, chẳng đặc quánh và nặng nề như mọi ngày. Có lẽ là do sự xuất hiện của một người…
Bà Mai thấy vui vẻ hơn, bà gọi chị Hương mang đồ ăn sáng bày lên bàn rồi quay sang nói với mọi người.
– Hiếm khi chúng ta cùng dùng bữa như thế này, hãy ăn cho no nhé. – Rồi bà chuyển tách cà phê còn nghi ngút khói sang cho chồng – ông Lãm. Thói quen lâu năm của ông – uống cà phê vào mỗi sáng.
Bữa sáng diễn ra trong
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




