watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:57 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8257 Lượt

bảo vệ cô.

Đàm Hạ Thụ vỗ vỗ bả vai mẹ, đứng dậy, hướng phòng của Tinh Hà đi tới.

Đẩy cửa ra, bên trong tối đen, không khí buồn bực. Anh mở đèn, lập tức người trên giường kéo chăn trùm đầu, che đi ánh sáng. Anhđi tới kéo rèm cửa sổ để cho áng sáng tràn vào, lại mở ra cửa sổ, để cho không khí mới mẻ thay thế cho không khí buồn bực trong phòng. Sau đó, anh cuốn cao ống tay áo, ngồi xuống bên giường, vén chăn lên, cười ngắm người núp bên trong.

"Anh…"

Cô không có đội tóc giả, nước mắt lưng tròng, ánh mắt giống như nai con vô tội.

"Tại sao không uống thuốc?"

"Tại sao phải uống thuốc, em chết đối với tất cả mọi người đều tốt…"

Cô thương tâm nói:

"Dù sao em chỉ biết cho mẹ cùng anh thêm phiền toái, em biết các người cũng ghét em, em là gánh nặng của mọi người."

Nhớ tới lời của Hùng Bảo Bảo, cô thương tâm nói.

Hạ Thụ cười, dung túng tính tình của cô, ôn nhu nói:

"Em chết, anh sẽ rất đau lòng."

Cô khóc to:

"Anh còn có Hùng Bảo Bảo, cô ta rất khỏe mạnh, cô ta có thể theo anh cả đời!"

Ngưng mắt nhìn gương mặt tái nhợt của em gái, bệnh tật tàn khốc đã ăn mòn con người cô; thương sự đau khổ của cô, anh trước giờ vẫn dung túng, mặc cô vì cảm thấy không an toàn mà vơ vét tình cảm của anh. Hóa ra phần dung túng này chỉ làm cô càng chìm sâu hơn vào sự bi thương.

"Tinh hà."

Hạ Thụ kéo cô, nhìn cô.

"Anh yêu Hùng Bảo Bảo, không có nghĩa là sẽ giảm bớt sự quan tâm yêu thương em. Chúng ta là người thân, chảy cùng dòng máu, tình cảm của chúng ta không thể phân cách, cũng không gì có thể so sánh được. Em là em gái của anh, vĩnh viễn cũng là như vậy, sẽ không bởi vì anh yêu người nào mà có thể thay đổi sự thật này. Chờ anh cưới cô ấy, cô ấy có thể cùng anh cùng nhau yêu thương em."

"Nhưng anh yêu thương, bận rộn cùng bạn gái, em rất tịch mịch."

Đàm Tinh Hà níu lấy áo sơ mi Hạ Thụ
khóc rống .

"Làm sao có thể?"

Hạ Thụ nhẹ giọng trấn an em gái.

"Chờ anh đem Bảo Bảo cưới vào cửa, không phải lại có thêm người thương em?"

"Em từng cùng cô ta gây lộn! Cô ta làm sao có thể thương em? Cô ta ghét em, còn mắng em."

"Cô ấy mắng em?"

Hạ Thụ xoa đầu cô.

"Đúng vậy a, mắng rất dữ, đem em mắng khóc… Cô ta không có nói với anh sao?"

Ca ca tám phần đã biết chuyện điều tra Bảo Bảo, Đàm Tinh Hà quệt mồm hỏi:

"Cô ta hẳn là đã tố cáo với anh? Cô ta nói như thế nào? Có phải nói em rất đáng giận? Cô ta bảo anh đến tìm em tính sổ?"

"Em tình nguyện uống thuốc không? Mẹ rất lo lắng cho em."

Anh không muốn hưởng ứng vấn đề này.

Đàm Tinh Hà lui người, nhìn anh trai, lòng nghi ngờ phỏng đoán.

"Tại sao không nói? Cô ta mắng em thế nào? Anh nói đi, không cần sợ em thương tâm."

"Em thật muốn nghe?"

Anh cười.

"Dĩ nhiên!"

Đáng giận, Hùng Bảo Bảo nhất định đem cô mắng được rất khó nghe, khích bác tình cảm giữa cô cùng anh trai.

"Chuyện này rất quan trọng? Tại sao phải nghe để thêm tức giận?"

Hạ Thụ siết chặt gương mặt cô.

"Hừ! Anh nói, em pahir nghe xem cô ta có nói bậy hay không."

Tinh Hà lau nước mắt.

"Tốt."

Đàm Hạ Thụ đưa tay lấy ra cái chén cùng thuốc.

"Uống thuốc đi, anh sẽ nói cho em biết."

Đàm Tinh Hà nhận lấy cái chén một ngụm đem thuốc nuốt xuống.

"Nói đi. Mắng em cái gì?"

Đàm Hạ Thụ đặt cái chén xuống xong, cười ngắm em gái.

"Cô ấy không nói gì."

Đàm Tinh Hà trố mắt.

"Không thể nào."

Hùng Bảo Bảo rõ ràng rất giận.

"Trên thực tế, cô ấy cũng không có gọi điện thoại cho anh."

"Gạt người! Cô ta không tố cáo, làm sao anh bỗng nhiên chạy về nhà?"

"Em thương tâm như vậy, mẹ gọi điện thoại cho anh."

Đàm Hạ Thụ rút giấy giúp cô lau nước mắt.

"Anh nghe nói em gặp chuyện không hay, lập tức về thăm em."

"Cô ta thật không có gọi điện thoại?"

"Anh sao phải lừa em, buổi tối chỉ có mẹ gọi cho anh."

Hạ Thụ đau máy cho Tinh Hà kiểm tra.

"Cô ta…"

Đàm Tinh Hà kiểm tra thông tin cuộc gọi tới.

"Anh có gọi điện thoại cho cô ấy, cô ấy tắt điện thoại."

"Tại sao?"

"Còn tại sao, không dám anh."

Đàm Hạ Thụ cười nắm lấy mũi cô.

"A? Bởi vì em đầu trọc sao? Hù cô ấy?"

"Không phải vậy, đứa ngốc."

Hạ Thụ cười to, vỗ vỗ đỉnh đầu trọc lóc của em gái.

"Vậy tại sao cô ta…"

"Anh nghĩ… Cô ấy là vô ý chọc cho em khóc, làm cho em bi thương, cho nên không có mặt mũi nào gặp anh."

"Cho nên cô ta cũng không còn nói cho anh biết em điều tra cô ta…"

Cho là Hùng Bảo Bảo có lập tức cùng anh trai tố cáo, kết quả cô ngược lại trốn đi?

"Em điêu tra cô ấy?"

Hạ Thụ kinh ngạc, Đàm Tinh Hà phút chốc trốn vào trong chăn.

Tinh Hà núp ở mặt trong buồn bực nói:

"Em biết sai rồi! Thật biết rồi…"

Lời của Hùng Bảo Bảo nói còn văng vẳng bên tai…

Anh ấy lại có loại em gái như cô, mở miệng nói yêu thương anh ấy nhưng lại toàn làm những chuyện tổn thương anh ấy.

Không! Tinh Hà níu chặt chăn. Không phải như thế! Cô chẳng qua là sợ, sợ tịch mịch. Đàm Tinh Hà từ trong chăn hướng Hạ Thu kêu lên:

"Anh, thật ra em… em thật sự… Hy vọng anh hạnh phúc…"

Hạ Thụ ngơ ngẩn, nhìn đứa em gái nhỏ trong chăn vì khóc mà thân thể run rẩy. Anh tự tay vỗ vỗ chăn.

"Tinh Hà, em hiểu chuyện, anh thật rất vui. Cám ơn."

"Anh đi tìm chị ấy đi, không cần lo lắng cho em. Những năm này… Thật xin lỗi, em thật sự hy vọng anh vui vẻ, thật!"

Đàm Tinh Hà học kiên cường dũng cảm, không để cho anh phiền não.

"Anh thật là rất vui…"

Hạ Thụ rất vui mừng, em gái của anh rốt cục hiểu được tỉnh lại. Xoa xoa người trong chăn, nhẹ lời hứa hẹn.

"Em vĩnh viễn là em gái anh thích nhất, vĩnh viễn."

*****

Thương tổn Đàm Tinh Hà, Hùng Bảo Bảo rất khó chịu. Cô tắt điện thoại di động, sợ đối mặt Đàm Hạ Thụ. Nghĩ đến bản thân đối với em gái anh làm ra chuyện quá phận như vậy, cô cảm thấy rất có lỗi với Hạ Thụ.

Chín giờ bốn mươi, Đàm Hạ Thụ trực tiếp gọi đến Hùng gia, Hùng Hoa Anh nhận, Bảo Bảo ở bên chớp mắt, muốn cha nói dối rằng cô không có ở đây.

"Bảo Bảo còn chưa có về nhà…"

Hùng Hoa Anh giúp con gái nói dối Hạ Thụ. Sau khi cúp máy sau, hỏi Bảo Bảo:

"Các con cãi nhau?"

"Không có."

"Vậy sao không tiếp điện thoại của cậu ta?"

Cô không phải đang chìm trong tình yêu cuồng nhiệt sao?

"Ai, ba đừng quản nữa!"

Hùng Bảo Bảo ánh mắt lóe lên.

Hùng Hoa Anh đi ngủ trước còn bỏ lại câu nói.

"Đàn ông tốt như vậy rất khó tìm, con đừng giận nữa."

"Uy, con nào có giận anh ấy?"

X ! Bây giờ cô giống như con rùa vậy, một con con rùa làm sai chuyện sợ bị mắng chui vào trong vỏ, thật là không được tự nhiên.

Mười mộtgiờ, điện thoại lần nữa vang lên.

Nhất định là Hạ Thụ! Cô nhìn chằm chằm điện thoại, kinh hồn táng đảm.

Hùng Hoa Anh đã đi ngủ bị đánh thức, từ phòng ngủ rống:

"Điện thoại, điện thoại a!"

Ầm ĩ đã chết!

"Dạ."

Hùng

Trang: [<] 1, 35, 36, [37] ,38,39 ,41 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT