watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:57 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8254 Lượt

thang lầu, dựa vào lồng ngực rộng lớn nam tính của anh, ngửi mùi thuốc lá nhàn nhạt trên cơ thể anh, cảm thụ xúc cảm bóng loáng nhẵn nhụi từ chiếc áo sơ mi cao cấp phẳng phiu của anh trên gương mặt. Bảo Bảo vui vẻ, cả đêm tâm tình căng thẳng cũng từ từ thanh tĩnh lại.

Anh biết chuyện phát sinh buổi tối, vẫn còn tìm đến cô. Anh không có trách cứ cô nửa câu, chẳng qua là lo lắng cô còn không có ăn bữa ăn tối. Anh yêu thương cô hai chân không quen đi giày, một đường đem cô ôm qua…

Bảo Bảo đem mặt vùi vào lồng ngực kia, lỗ tai rõ ràng nghe thấy tiếng tim đập của anh. Cô có thể nào ngăn cản một người đàn ông ôn nhu như vậy a!

Bọn họ đi tới cửa nhà hàng, cô nghe thấy tiếng đàn Măng-đô-lin duyên dáng, từ trong lòng ngực của anh nhìn lại, trong mũi tràn ngập mùi vị trầm hương nồng đậm, cảnh tượng trước mắt tựa như đi tới vương quốc Ấn Độ thần bí.

Ai có thể nghĩ đến giữa đêm khuya tại Đài Bắc, bên dưới một con đường vắng lặng, lại có một nhà hàng Ấn Độ như vậy?

"Nhà hàng mở cửa từ lúc này đến sáng sớm."

Hạ Thụ giới thiệu.

Hai nữ phục vụ ăn mặc theo kiểu Ấn Độ tiến tới chào hỏi bọn họ, dẫn bọn họ đến chỗ ngồi.

Hạ Thụ không chịu để cô xuống, kiên trì ôm cô đi về phía chỗ ngồi, nếu là ở một nhà hàng khác chuyện này nhất định khiến cho mọi người xôn xao, nhưng ở chỗ này cũng không như vậy, đại khái nguyên nhân do khách nhân tụ tập ở đây phần lớn là người hoạt động trong giới nghệ thuật.

Bảo Bảo bận rộn đánh giá cách trang hoàng trong nhà hàng. Từ trần nhà rũ xuống những tua rua trùng điệp nặng nề, trên mỗi chuỗi đều có một câu Kinh Phật. Trong mùi trầm hương nồng đậm, tràn ngập một cỗ không khí lang thang chán chường.

Bảo Bảo chuyển ánh nhìn lên trên không. Nơi này không có đèn, nóc nhà treo treo một cái mâm lớn, trong mâm đốt rất nhiều nến, mâm khẽ đung đưa, ánh nến hắt xuống cũng chợt lóe, chợt lóe.

Nơi này không có ghế, một cái bàn thấp được đặt ở trên giường. Mọi người cởi giày, bỏ xuống áo khoác, hoặc ngồi hoặc nằm, trò chuyện với nhau, có người thậm chí còn lấy tay ăn cơm.

(Đồ ăn Ấn Độ, đương nhiên phải ăn bằng tay )

Xôn xao! Mở rộng tầm mắt.

Đi tới chỗ ngồi, Hạ Thụ để Bảo Bảo xuống, ngồi xuống phía đối diện cách cô cái bàn thấp.

Nhân viên phục vụ đưa tới một cái bát đồng đựng nước, hai cái khăn tay đặt ở trên bàn.

"Tối nay chúng ta thể nghiệm một chút cuộc sống của người Ấn Độ."

Anh kéo tay cô bỏ vào bát đồng, vốc nước giúp cô rửa tay.

"Phải dùng tay ăn cơm sao?"

Cô hỏi.

"Ở Ấn Độ, bình thường mọi người thường dùng tay ăn cơm."

Anh rút ra khăn mặt, bao lấy tay cô, cẩn thận lau khô, động tác thật ôn nhu.

"Bọn họ sẽ không bị phỏng tay?"

Hạ Thụ cười đáp:

"Sẽ không. Em cũng có thể lựa chọn dùng dao nĩa, bất quá anh tính muốn nhập gia tùy tục."

Anh rửa tay, cuộn lên ống tay áo, đồng thời giải khai mấy cái nút áo sơ mi.

Nhìn động tác của anh, cô cảm giác miệng đắng lưỡi khô. Cổ của anh lộ ra khỏi cổ áo sơ mi mở rộng, làm cho người mơ màng (>"< sắc nữ). Bảo Bảo vội vàng dời đi tầm mắt, muốn chết, cô từ lúc nào trở nên sắc tình như vậy rồi?

Nhân viên phục vụ đưa tới thực đơn, Hạ Thụ điểm mấy món ăn Ấn Độ, kèm thêm rượu.

Đồ ăn lục tục được bưng lên, đều được đựng trong những cái bát nhìn giống như bảo vật.

Còn chưa động thủ, những thức ăn bốc khói bên trong bát đồng bốc mùi tiêu thơm ngào ngạt, đã trước làm cho ánh mắt người ăn được một lần thưởng yến.

(Đoạn này rất xin lỗi, vì ta không rành các món ăn Ấn Độ nên chỉ có thể "phóng tác" theo như cách hiểu của ta, có thể không chính xác lắm, mọi người thông cảm ^^)

Bảo Bảo lúc này thật bụng đói kêu vang, cô cùng Hạ Thụ tay không hướng thức ăn tiến công, ăn bính ăn cơm, thỉnh thoảng nhấp một ngụm rượu.

Gạo Ấn Độ thật dài, mùi vị hương nồng, phối hợp với mùi cà ri nồng đậm, lưu lại trong miệng thật lâu không tiêu tan. Rượu Ấn Độ chứa trong chiếc hũ màu vàng mỏ nhọn, Hạ Thụ giúp cô rót rượu, cô nâng lên chén đồng, nhìn dòng rượu màu hổ phách từ trong miệng bình hỏ hẹp một đường lấp lánh giống như kim tuyến đi vào trong chén, tâm trước đã say một nửa.

Đồ nướng Ấn Độ kỳ diệu thú vị, Hạ Thụ hướng Bảo Bảo làm mẫu ăn trước. Anh xé một mảnh thịt nướng, chấm nước tương, tự tay đưa vào trong miệng cô, ngón cái xóa đi nước sốt tràn ra bên khóe mép cô, lúc này lòng của cô đã say đến thất thượng bát hạ …

Bọn họ vui chơi giải trí, thỉnh thoảng trao đổi ánh mắt.

Thịt gà cộng với mù tạt cay khiến cho sắc mặt cô ửng đỏ, vị ngọt ngào của gia vị làm cô say mê. Trên bàn cái mâm từng đĩa từng đĩa mọt trống rỗng, bầu rượu càng ngày càng nhẹ đi, trong mắt của anh tràn tình triền miên, cô nhìn mắt của anh sắc ý loạn tình mê.

Đến cuối cùng, thưởng thức xong nước trái cây ưu cách, hưởng qua Mang Quả mùi, ngưng hẳn cho Ấn Độ hương liệu trà. Thừa dịp mùi thơm còn đang triền miên trên lưỡi, anh không nhịn được lấy tay ôm người của cô, ở trong ánh mắt mê võng của cô, hôn lên môi đỏ mọng, trao đổi hương vị thần bí của Ấn Độ.

Sau khi thưởng yến, bị hơi rượu thôi miên, còn có đôi mắt đa tình của anh, cùng với nụ hôn khiêu tình, Hùng Bảo Bảo cả đêm lo lắng cũng hóa thành bọt nước.

Hi, trắng lo lắng một đêm, kết quả Đàm Hạ Thụ lơ đễnh, không có trách móc nặng nề cô nửa câu.

"Hạ Thụ, em gái anh… Tối nay em đã nói với cô bé những lời rất quá đáng…"

Cô nâng má, đưa mắt nhìn anh.

"Em nghĩ mẹ anh, còn có em gái của anh… sẽghét em?"

"Em không có sai."

Ánh mắt tự trách của cô làm tim anh như thắt lại.

"Em gái anh, con bé… con bé mắc bệnh, bởi vì trị bệnh bằng hoá chất cho nên…"

Đầu tóc mới rụng sạch.

Đàm Hạ Thụ đơn giản giải thích bệnh tình của am gái.

"Bất quá chỉ cần đúng hạn uống thuốc, là có thể khống chế được."

Anh

vươn tay, đầu ngón tay vuốt ve gương mặt cô.

"Không nên tự trách , con bé tùy hứng quá lâu, nên có người thức tỉnh nó. Nói đến còn phải cảm kích em, trải qua lần này, con bé trở nên hiểu chuyện hơn."

"Em có thể giúp gì không, làm cho cô bé trở nên vui vẻ? Cô bé thích gì? Có cái gì hứng thú?"

Bảo Bảo muốn đền bù thương tổn đã gây ra cho Đàm Tinh Hà.

"Con bé rất thích biển, nhưng lại bị cấm không cho lặn xuống nước."

Hạ Thụ cười nói:

"Bởi vì … chuyện này cho nên anh mới đi học lặn, muốn đem thế giới dưới đáy biển kể cho nó nghe."

"Thì ra là như vậy."

Anh đối với em gái thật là tốt, làm cô cảm động.

"Còn có hứng thú nào khác không?"

"Mê máy tính, thậm chí còn có thể tự mình viếp lập trình, toàn là tự học cả."

Bọn họ vừa hàn huyên trong chốc lát, vào khoảng rạng sáng hai giờ mới rời đi.

"Bây giờ tốt rồi, không có chìa khóa làm sao em về được nhà?"

Ngồi ở trong xe, Bảo Bảo nói thầm.

"Đến chỗ của anh."

( k e n h t r u y e n . p r o)
Không nhịn được lại hôn đôi môi mỹ

Trang: [<] 1, 37, 38, [39] ,40 ,41 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT