|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
mình hết trằn trọc bên này bên khác, ko sao ngủ được bảo bên phòng bố mẹ có cái máy bàn mà không chịu nghe cứ ru rú trong phòng
mình thành ra mình cũng thức theo em xem phim luôn. Xem được cái bộ phim "world war z" trên web *** (không PR trá hình free đâu nha ). Bắn quái như chặt cỏ luôn, em thì cứ thấy ghê ghê. Được đâu 11h là ngáp đi ngủ, đã thế bắt mình ôm nữa 0.
Suốt 16 đó là lần đầu tiên anh được ấm áp đến thế! đã biết ôm một người con gái khi đang ngủ (ngoại trừ mẹ) biết vén tóc em qua tai để đỡ phủ xuống mắt tuy tóc em cứ chọc vào mặt anh hơi bất tiện nhưng anh vẫn có gắng giữ phút giây này im lặng, hưởng thụ nó.
– Không ngủ à?
– Ớ? sao thế
– Cứ xoa lưng em thế, dâm dê không cho ôm nữa giờ
– Hì xin lỗi – mình thơm vào mắt em rồi nhắm mắt
– Tóc chọc vào ngứa hả?
– Không, có đâu tại…. muộn quá mà anh không quen ngủ muộn vậy thôi
– Hì… xin lối, tại không có bố mẹ quản thúc nên em ngồi chơi muộn chút thôi
– Uhm thôi ngủ đi
Em nằm quay ra sau nhưng vẫn kéo tay bắt mình ôm @@. Một buổi tối hạnh phúc! tuy nó còn hơi quá với cái lứa tuổi 16 này nhưng anh vẫn muốn quay lại cái ngày hôm đấy sẽ thức mãi cả đêm mặc cho đến khi mỏi giã tay thì thôi… chỉ được ôm em thôi, em à… trong truyện anh luôn kết thúc mỗi phần một câu mà em đã nghe chán ngấy
"P&T" anh yêu em…
Sáng thức giấc, ánh sáng đã len lỏi qua từng con đường, cái nắng nhẹ của mùa hè tràn ngập trên những tán lá hơi đọng nước kia, tối qua có 1 cơn mưa rào nhẹ!
Tuy đó chỉ càng làm hơi
ấm em dành cho mình nồng nhiệt hơn.
Do cái thói quen dậy sớm của một cậu nhóc học sinh đã bị buông thả sau tháng hè, giờ mình lại quay trở về cái tính dậy muộn mà em cũng vậy. Tỉnh giấc, mình không còn ôm em nữa mà giờ em đã chủ động ôm mình… ẹc mất hình tượng quá em thì hiện giờ như một chàng trai đang che chở… cô gái Moon trong giấc mộng (thế này thành less yêu gay rầu ).
Khi em ngủ hiền dịu lắm, vẫn để tay ôm ngang eo mình, cái má phúng phính trắng ửng hồng kia chợt làm mình xao xuyến, mình tiến gật môi vào má thơm nhẹ nhàng mà đầy yêu thương ^^
– Ưm…
Em lấy tay vuốt má chẳng may đập vào mặt mình móa, thơm cái mà cũng nũng nịu, chiếc điện thoại em để bên cạnh cái bàn học. Tính nghịch chút chơi, công nhận bố mẹ T chiều thật, mình chưa thấy đứa học sinh Chuyên nào dùng Ip5 cả (không biết PR trá hình này có bị ban ko, các bác tha em, đừng report ), *cạch* màn hình chi chít là game thi thoảng thấy vài cái app pts. Ngồi chơi game trên điện thoại em chút, chợt thấy cuộc gọi đến của người tền là "cô B", tiếng chuông điện thoại hơi làm giật mình chút
– T nè
– Hửm, tắt chuông để – mắt em vẫn nhắm nghiền
– Có cô B nào gọi nè
– Hở tắt máy đi đang ngủ
– Cô B gọi này dậy đi, khổ quá! – mình bực mình giật cái gối làm em tỉnh giấc luôn
Em tức tối đầu tóc xù hết cả lên, giật cái máy điện thoại tự tay mình
– Dạ – giọng em lè nhè
– ….
– Vầng cô cứ trông nhà tý con về liền (ờm… thi thoảng T vẫn nói tiếng miền Nam nhé_ cơ mà Moon nói T là người gốc Nam chưa nhỉ)
Em ném cái điện thoại vào gốibên mình, lại nằm thườn thượt ra lườm mình, như muốn nói "để im bố mày ngủ nha" đùa tý =))) "để im ngta ngủ" ^^!.
Mình cũng muốn nằm nướng cùng em chút nữa, ôm trọn cả người T vào lòng, ngắm mãi khuôn mặt ấy khi đang giần hờn hay ngái ngủ, hơi thở vẫn phập phồng nhẹ nhàng, thi thoảng nhăn nhó như bởi những lần mình đùa giỡn.
– Nhìn chằm chằm khó chịu quá >.< – em chợt mở mắt nói
– 8.55 rồi mẹ – mình véo nhẹ má em
– Chút nữa dậy
– Gần 9h rồi về nhanh không bố mẹ em nói đấy, tý đi về ăn mặc thế này à?
– Cởi trần chắc
– Đấy, lây từ ai cái mồm
– Lây từ ông chứ đâu, mà nè nói bậy vừa thôi, em lục tin nhắn trên fb anh rồi nhé
– Lúc "lào"?
– Tối qua, vào bằng gg chrome vẫn auto login đó thui
Ờm… thật ra ngoài đời mình không ngoan quá mức đâu, mọi người cũng không cần đánh giá mình quá cao như thế thật ra mình cũng chỉ là một thằng nhóc bình thường và hay có cái tính nói bậy thôi… Bây giờ thì hơi hơi lì và ít nói (lí do sao thì mình đã nói).
– Nói bậy chút có sao
– Ờ cứ có sao đi, mấy đứa anh dây dưa vào nhìn cũng không vừa đâu
– Đói quá dậy đi tí nữa còn đi về – mình lảng sang chuyện khác
Mình kéo em dậy mặc cho cái "níu kéo" hơi ấm của chiếc giường, cả hai đứa uốn éo loạn xạ bên lan can. Cả hai quay sang nhau mỉm cười nhẹ. Mình thì nghĩ gần chưa rồi thì tí nữa ăn cơm luôn cả thể nhưng em lại không đồng ý.
– Đâu tiền bó mẹ còn cho bao tiền mà không chịu ăn
– Còn 400, sao?
– Thế này đủ cả tuần nhá, nhịn đói làm gì, người thì như que củi
Em lại đem cái niềm đau của mình ra (giờ anh béo rồi em ạ, "tận" 55 cân nha – có tăng 3 cân trong 2 tháng vừa rồi ). Mình cũng đâu tiếc rê 400 đâu, chỉ muốn chơi điện tử thâu sáng đỡ phải ăn thui mà âu cũng là do cái tính lười của mình cơ mà không giám nói với em ra sợ lại bị ăn chửi tiếp thì nhục undency:.
Cả hai đứa chọn một quán phở gần nhà mình, 9h mà vẫn tấp nập người đi ăn ghê, mình quên chưa báo với em là tóc em đang trông rất chi là ngu =)). Cái tội không chịu cải đầu :v, cơ mà em vẫn thu hút được khá nhiều ánh nhìn của các thanh niên trong quán.
Mình thì không ngần ngại chọn ngay tô phở bò tái . Cơ mà em lại muốn ăn cùng em phở ngan
– Ừ ừ… quên mất phở ngan ngon phết… cô ơi cháu 2 phở ngan
Có thích ăn phở ngan đâu cơ chứ ghết nhất cái dai dai của thịt ngan, thật sự là không thích chút nào, nhưng vẫn phải chiều lòng em… đơn giản vì muốn 2 đứa cùng sở thích (anh luôn dành những điều tốt nhất cho em đấy em ạ!).
Đang ăn được nửa bát thì một người phụ nữ mặc quần kaki xám, áo kẻ màu trắng sữa… holly mother of gosh!!! đấy là cô Trâm , cô đi cùng một ông hói và vài ba người nữa tầm tuổi trung niên. Cô đang tiến gần bàn ăn, mọi người cười nói vui vẻ khác hẳn với bộ mặt của thằng nhóc mồm đang đầy bánh phở trông cực kì ngu lúc này
– Em em… – mình chỉ tay sang bàn phía bên kia nói
– Hở? – em quay sang phía mình chỉ
– Cô Trâm, thôi chết! cô nói gì không làm sao bây giờ…
Mình đang bấn loạn thôi quả này xác con nhà nó định rồi… đã thế lại đang đi cùng T nữa chứ cái *beep* *beep*, thế éo nào cô lại mò ra đây ăn phở cơ chứ
Mặt T cũng hơi ngạc nhiên rồi quay ra ăn nốt thìa phở cứ như không đúng rồi, mình thì thấp tha thấp thỏm chỉ sợ cô sẽ quay sang đây. Hơi nóng của phở nóng quá làm mờ hết kính rồi
– Nè Moon mờ kính hết rồi, ngẩng lên ăn đàng hoàng anh
– Ờ ờ…
Mình tháo kính ra mà vẫn không thể cho cái đầu ngừng cúi, điều tệ hại nhất là hồi lớp 10 cô đã bao lần bắt gặp mình trong những lần gặp mặt những đứa trong đội tuyển Anh được gọi vào. (thật ra năm lớp 10 mình đã
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




