|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
2 thằng cầm tay nhau và dầu ăn.. à nhầm khoác vai nhau về lớp xem tình hình mấy thằng đực kia ra sao. Nhắn vội cho em 1 tin
– Hê lố ai đó làm bài tốt không ạ?! (viết dấu cho m.n dễ theo dõi)
Tầm phút sau mới rep lại
– Có chứ, thi xong đi ông tướng nhắn tin nhìu zạy, thui khi nào xong nhắn tin với em, em đang ôn nốt Văn nữa.
Chài… học giỏi Văn hơn cả mình mà vẫn phải ôn, lầm lũi cất máy vào túi, nhẩm lại nốt Sử tý nữa còn thi, mấy thằng kia thì… cơ man nào phao =)), thằng Còi người đã bé choắt choắt mà đút lắm kinh túi trên túi dưới phồng hết cả ra =)).
Cả ngày thi đều diễn ra xuôn xẻ do sự hợp tác giữa 2 đứa . Buổi Chiều, lịch thi là Hóa, Sinh, Anh, Khá chật vật với Hóa khi không còn thằng P lùn nữa mình phải tự lực cánh sinh, may toàn trách nhiệm nên hầu như cả bài bình chọn chủ yếu là C với B. Sinh tuy không nhớ rõ đề bài nhưng mình nhớ rõ là làm khá tốt. Còn về em Tiếng Anh thì mình xử gọn ít cũng được 8 cao cũng phải 9.5 (không chém nhưng tiếng Anh mình tổng kết năm đó được 9.7).
Hôm sau, gặp trở ngại khi đề khảo sát Toán lần này khá khó, do chính thầy giám thị cũng confirm, nhưng mình vẫn hoàn thành xuất sắc. Em Văn thì lại cực dễ có 3 câu câu đầu không nhớ rõ lắm nhưng đó là về chính tả =)), câu 2 là chọn 2 câu thơ mà a/c thích trong "Chinh phụ ngâm" và phân tích nó, câu 3 mình quên mẹ nó rồi .
Kết thúc 2 ngày kháng chiến gian khổ giờ đây mình cũng có thể thở phào nhẹ nhõm…
Lệnh "cấm vận" được bãi bỏ và cuối cùng 2 đứa xung vui chơi cùng nhau vào những buổi chiều. Chiều đó là 1 buổi chiều nắng nhẹ, khá oi, 2 đứa chọn cho nhau 1 gốc cây xà cừ bự với tán là khá rộng ngay bên cạnh 1 khu bông lau rậm rạp, em đứng dựa lưng vào cây, hai tay mình chống vào cúi nhè nhẹ đầu xuống, đôi môi cả hai đứa bắt đầu trao nhau, trao nhau những yêu thương sự nhớ nhung, rời môi em ra tay mình đã ôm cứng chặt eo em xoa xoa dưới lớp áo phông mỏng đó, thật sự những ánh nắng cuối những buổi chiều càng tô đậm thêm đôi má ửng hồng trắng trẻo của em, hôm nay tóc em búi cao lộ chiếc cổ trắng ngần, cao và kiêu hãnh đôi mắt tinh lanh càng lúng túc khi mỗi khi bọn mình gần gũi
– Người anh yêu xinh lắm – mình nói 1 câu sáo rỗng trong vô thức
Má em càng ửng hồng thêm bởi câu nói, đôi môi lại hòa vào nhau, như 1 phản xạ tay mình luồn vào (thật sự là đã rất cân nhắc khi kể đoạn này) chiếc áo phông em cảm nhận được sự động chạm da thịt, em ngại ngùng rời môi mình ra
– Hì thôi a…
Không để cho em nói hết câu mình khóa chặt môi em lại, em như chết lặng 1 lần nữa, hai tay mình xoa lên chiếc áo ngực cảm nhận được lớp da thịt đường cong dưới chiếc áo ngực chợt thấy nước mắt mát lạnh bên gò má, em đang khóc?!!
Thật sự lúc đấy không biết mình đang làm gì, "dục vọng"? đối với 1 thằng nhóc đó chỉ là sự thiếu kiểm soát. Nước mắt em đã rơi, đm mày là 1 thằng mất dạy Bảo ạ, mình đang chửi mình, đúng! chửi cho cái sự nhục nhã không để đâu cho hết, mình ước lúc đấy quay lại để "tự đập mình 1 trận". Rời tay khỏi người em, chân tay cứng đờ, nghĩ sẽ ăn 1 cái tát, 1 cú đấm thật đau cho tỉnh lại mình, nhưng không… em chỉ ngồi đó bó gối khóc. Mình vẫn làm chủ được nhận thức vẫn biếtđược
mình đang ở đâu… đạp mạnh vào cây 1 cái
– Cái $%"@! – mình chửi tục… như đang tự chỉnh mình vậy
Em vẫn ngồi gục đầu vào gối, mình cũng ngồi bệt xuống đất, mắt vẫn không thể rời khỏi em. "Khoẳng lặng" lại tạo lên 1 không khí đáng sợ bao trùm 2 đứa, chẳng nhẽ… mình và em đến đây là kết thúc sao?
Không được! phải chủ động xin lỗi em thôi. Ngồi dịch vào em, xoa nhẹ tay vào lưng em, khôn có ý xấu đâu, chỉ muốn em trấn an lại thôi
– A…anh…anh… xin lỗi!
Em vẫn lặng im gục đầu xuống, vài sợi tóc lơ xơ rối ren trông em càng khổ sở, mình lại chẳng thể kìm được nước mắt. Chợt em lên tiếng
– Cậu có yêu tôi không?! – giọng em lạc đi
– Không yêu em…. thì anh yêu ai nữa?
Em chợt ngẩng đầu lên, khuôn mặt lấm lem nước mắt
– Yêu?! yêu sao làm như vậy?!! tôi tin cậu thế sau này… hức hu hu – em lại khóc
Mình thở dài, buồn, buồn về mình…. chứ không giận. Ôm nhẹ em vào lòng xoa xoa tấm lưng rồi hôn lên trán, em cũng để mặc mình.
– Anh xin lỗi, anh chỉ biết nói mỗi xin lỗi thôi, anh chẳng biết nói gì cho em an lòng được đâu… anh sai rồi…
Hai đứa ôm nhau khóc, tình yêu học trò trong sáng thế… tinh khiết và đẹp đẽ là thế sao mình có thể làm hoen ố nó như vậy haizzz… yêu nhau có lẽ không chỉ vì sex… cố gắng yêu người con gái bằng cái trái tim chứ không phải vì cái háng…
Đèo em về lòng bao nhiêu nỗi ngổn ngang, chợt dừng lại trước cánh cổng xám nhà em, mình gạt chân chống xuống nắm tay em
– Anh về nhé!
– Sao không đi xe em về luôn?
– Thôi, xe em sắp hết điện rồi… mà đi nữa đến nhà anh hết điện phải đạp thì mệt, anh gọi bạn ra đón rồi, em vào nhà đi
– Nhưng mà… 5 rưỡi mất rồi
– Uhm… – cúi nhẹ đầu đặt môi em nụ hôn phớt nhẹ – anh về nhé!
*Gật* *cười nhẹ*
Đợi em dắt xe hẳn vào nhà mình mới rảo bước đi bộ về, nhà em cách nhà mình 2 cây nên quốc bộ khá là mệt. Trên vỉa hè có 1 cậu nhóc lớp 10 đi bộ với 1 đống suy nghĩ trong đầu, nhưng sai lầm… những tình cảm phức tạp haizz… đúng là mệt.
Về nhà lúc 6h kém 10, chạy ù lên phòng, nằm phịch xuống giường, mình chẳng thèm bật đèn phòng lên nữa. Vơ lấy quần đùi cùng chiếc áo phông xả xả nước vòi hoa sen vào mặt, có lẽ lúc tắm là lúc riêng tư nhất của một người, dòng nước xả mạnh lên mặt cuốn trôi đi cả những bụi bặm, cuốn đi cả những muộn phiền, dừng 1 chút để nghĩ về cuộc sống.
Hôm sau đến lớp với 1 cái mặt chẳng thể nào xị hơn, đặt cặp… chính xác ném cặp lên bàn gục mặt xuống đấy, vài đứa con gái giật mình có nói đôi điều. Thi xong rồi, học hết chương trình SGK nên cả lớp chẳng có việc gì ngồi tán phét nhau cho hết buổi sáng. Cả lũ con trai 1 góc, đôi lúc nghĩ chúng nó như 1 cái phiên bản F17 khác vậy lôi truyện tào lao ở đâu ra để bàn luận, gửi cho em 1 tin rồi hăng say nhập cuộc vào chúng nó.
Thằng Còi người thì đã bé, nói lắm kinh khủng, lôi hết truyện từ thời cởi chuồng tắm mưa, rồi lại đến truyện cái trường cấp 2 của nó, nó than thở nó yêu cái trường cứ như Ông Hai yêu cái làng Chợ Dầu vậy , chốt mỗi câu lại "Ôi thời oanh liệt nay còn đâu" =)) chết cười. Chợt có tin nhắn của em rep lại
– Em đang học
Oạch! chưa bao giờ em nhắn tin có icon trái tim hay nụ hôn gì cả, chẳng nhẽ sự đụng chạm chiều qua khiến em bạo dạn hơn, nói thế thôi chứ mấy thím 97 đừng thử mất gấu bảo tại em .
Những ngày sau, mọi thứ vẫn diễn ra ổn thỏa, kì nghỉ hè đang đến gần ai ai cũng thấy vui cơ mà…. trừ các sĩ tử 95 thì nơm nớp lo sợ về kì thi ĐH sắp tới, buồn cười nhất là cứ có bác 95 nào còn on face hay lên mạng là dân tình lại đập ngay câu "tắt máy ôn đại học đi cháu" . Lớp mình sướng như điên vì cuối cùng được sự chấp thuận của cô CN cho đi Công viên nước Hồ Tây, chẳng thấy vui cái giề? CVN
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




