watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:28 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6345 Lượt

nắm đấm. Dù biết điều này thật ích kỉ, nhưng Hàn
Văn không thể đánh mất tình yêu này, cậu cần phải bảo vệ nó.
– Anh đang làm gì đó ?
Vòng tay từ phía sau ôm lấy cậu, Ngọc Trân áp mặt vào tấm lưng êm ái ấy, dịu dàng phả một làn hơi. Gương mặt vẫn còn ngái ngủ, giọng nói nhão
nhẹt nhưng đối với Hàn Văn nó thật đáng yêu.
– Ờm… không có gì. Em dậy rồi à ? Đói bụng chưa để anh chuẩn bị bữa sáng cho em – Hàn Văn gượng cười
– Ừm, em đi thay quần áo, chốc nữa phải dắt em đi câu cá đấy. Tối qua anh hứa rồi đó
– Được rồi, được rồi
Ngọc Trân rời khỏi người Hàn Văn, bất giác tay cậu nắm lấy tay cô như vô thức. Vẻ mặt Hàn Văn thoáng nét đau khổ, cậu kéo Ngọc Trân vào lòng ôm
chặt lấy cô. Đáy mắt bỗng trở nên sâu thăm thẳm, khẽ khép hờ đôi mắt,
cậu đưa tay vuốt lấy mái tóc mềm ấy, hít hà mùi hương dịu nhẹ trên mái
tóc.
Phải, cậu không thể rời xa cô gái này,

tim cậu sẽ vỡ tan đi mất
– Anh yêu em, Ngọc Trân.
Hàn Văn thì thầm nói, giọng nói dịu dàng như cơn gió thoáng qua, khiến
Ngọc Trân đang mơ màng cũng phải giật mình. Cô đứng im trong tư thế đó,
khó hỉu hỏi
– Anh sao thế ?
Ngọc Trân nghe mà chẳng hiểu gì cả, chỉ thấy Hàn Văn nhìn cô mỉm cười một cách rạng rỡ nhất.
– Hôm nay là lễ hội hoa đăng, chúng ta nên làm một chiếc hoa đăng để tối nay thả xuống biển. Còn nhiều thứ phải chuẩn bị lắm đấy
Như bị hấp dẫn bởi sự nhộn nhịp của lễ hội, ánh mắt Ngọc Trân sáng lên,
cô tươi cười chạy đi thay quần áo và nhanh chóng cùng Hàn Văn bắt tay
vào làm một chiếc hoa đăng.
Nhìn dáng vẻ chăm chú của Ngọc Trân, Hàn Văn càng khôngmuốn để cô rời
khỏi hòn đảo này. Chỉ cần nghĩ đến việc không còn nhìn thấy cô ấy, cậu
đã cảm thấy đau nhói ở tim.
Hàn Văn đăm đắm nhìn Ngọc Trân, ánh mắt xa xôi, thăm thẳm.
Gió nhẹ thoảng qua mái tóc đen bay nhè nhẹ. Gương mặt đẹp như ngọc, làn
mi dài cong vút, đôi mặt cười cong cong đáng yêu, khóe môi hiện nụ cười
rạng rỡ.
Nơi cổ tay chuỗi chuông ngọc khẽ ting tang trong gió.
Âm thanh trong trẻo ấy vang lên hòa vào tiếng cười giòn tan của Ngọc Trân.
Buổi tối lễ hội bắt đầu, tiếng pháo nổ lốp bốp vang lên náo nhiệt,
một hội chợ nhỏ được diễn ra, những món chiếc mặt nạ sặc sỡ, những món
ăn truyền thống được bày bán khắp hội chợ, mùi thức ăn thơm phức, mùi
khói pháo luẩn khuất chưa tan, mọi người vui vẻ thưởng thức điệu múa
truyền thống của các nghệ nhân, trẻ con nô đùa cười ầm ĩ khiến cho không khí của hòn đảo vốn tĩnh lặng nay trở nên vui vẻ vô cùng.
Lúc ấy Hàn Văn và Ngọc Trân đang đứng ở hàng mặt nạ, Ngọc Trân chọn cho
mình chiếc mặt nạ mà hồng rất ngộ nghĩnh, cô nàng hớn hở đến độ cười tít cả mắt. Ngọc Trân trông như một đứa trẻ năng động đang lạc vào một thế
giới thần tiên, đi đến đâu mọi thứ cũng đều rất hấp dẫn với cô.
Hàn Văn đi bên cạnh cô khẽ mỉm cười, tay cậu vẫn nắm chặc tay cô như thể được dán bằng hỗn hợp keo đặc biệt.
-Hàn Văn à, chiếc vòng cổ này đẹp quá. Mua cho em nhé
Ngọc Trân khẽ reo lên, cầm chiếc vòng mà ánh mắt cô lấp lánh như sao. Nụ cười rạng rỡ đến độ khiến người khác phải rúng động. Hàn Văn ngây người nét mặt thoáng ửng đỏ, ngại ngùng gật đầu. Cứ nhìn thấy Ngọc Trân làm
aegyo như thế này mỗi ngày thì cậu bệnh tim mất, đáng yêu quá độ !
Cô tươi cười vui vẻ tách chiếc vòng cổ rat hi ra đây là vòng cổ đôi cô nhẹ nhàng đeo cho Hàn Văn, cậu nhìn cô khó hỉu
– Sao lại đeo cho anh?
– vòng cổ đôi mà chúng ta mỗi người một chiếc, như thế sẽ trông tình củm hơn – Ngọc Trân cười khúc khích
Lúc ấy tim cậu một lần nữa lại đập rộn ràng, còn hơn cả nhịp trống, khiến cho khuôn mặt đỏ ửng lên.
Ôi ngại chết đi được !
Hàn Văn hằng giọng, che giấu vẻ mặt bối rối của mình. Ngọc Trân bật cười đến gập cả người, Hàn Văn của cô rất dễ ngại ghê, vẻ mặt ấy của cậu
thật đáng yêu nhưng cũng rất buồn cười. Ngố không thể tả được.
Người tham gia lễ hội ngày càng đông, con đường nhỏ mỗi lúc một nhiều người hơn. Cả hai vui vẻ đi bên nhau trông thật hạnh phúc.
Một thoáng Hàn Văn cố tình trêu chọc Ngọc Trân, cô nàng đỏ mặt dùng tay
đẩy mạnh cậu vào gốc cây. Không biết do lực của cô hơi mạnh hay vì
nguyên nhân gì khác, Hàn Văn chẳng ngờ bị vấp ngã chống tay xuống đất
Ngọc Trân từ xa vội chạy đến đỡ cậu, vẻ mặt xót xa và thương tâm lắm.
– Đau quá à …
Hàn Văn nhìn cô , khẽ cau mày vì bị đau . Có vẻ cậu chống tay rất mạnh,
bàn tay vốn trắng trẻo của cậu nay xuất hiện một vết tụ bầm đen. Ngọc
Trân cắn môi lo lắng hỏi
– Sao lại nặng thế ? Có đau lắm không ?
– Đau chết đi được …
Hàn Văn tỏ vẻ đau đớn lắm, rồi bỗng nhiên cười khẽ nói.
– Đồ ngốc, hôn anh một cái đi. Chỉ cần hôn nhẹ một cái thôi thì người ta sẽ không thấy đau nữa
– Toàn lời gạt trẻ còn cả, làm sao có thể hôn một cái mà hết đau được chứ ?
– Mặc kệ dù sao cũng phải hôn một cái
– Anh giống trẻ con quá đấy – Ngọc Trân cười khúc khích
– Trẻ con thì trẻ con. Phải hôn anh một cái cho tử tế đó
Hàn Văn mặc kệ, nhắm mắt lại, gương mặt tuấn tú khẽ chìa đền gần Ngọc
Trân, chỉ cần có thể được cô yêu thương, mọi thứ đều không còn quan
trọng nữa.
Dù gì thời gian cũng chẳng còn nữa rồi … !
—————————————————————————-
Tiếng pháo xa xa nổ vang.
Hương thức ăn thấp thoảng đưa tới.
Dòng người tấp nập khẽ lướt qua họ, có vài người cũng tò mò nhìn vể phía cô và cậu.
Cậu nhắm mắt lại, đôi hàng mi đen nhánh khẽ động, phảng phất như đang mơ một giấc mộng hạnh phúc.
Hai má Ngọc Trân ửng đỏ lên
Nụ hôn như giọt sương sớm, ngọt ngào và ấm áp, khẽ hôn lên bàn tay thâm tím của cậu.
Bờ môi cô ấm áp.
Bàn tay cậu mát lạnh.
Khuôn mặt Hàn Văn chợt thoáng vẻ gì đó vừa giống như đau khổ lại tựa như hạnh phúc. Cậu lặng lẽ hé mắt, lặng lẽ nhìn những sợi tóc đen mềm mại,
vành tai trắng như ngọc và bên má đang ửng đỏ của cô, sau đó lại khẽ
nhắm mắt lại.
Dường như có một thanh âm khẽ khẽ vang lên.
Cô đã hôn cậu rồi.
Bối rối nhảy bật dậy, cô ôm lấy hai bờ má nóng bừng bừng của mình, luôn miệng gắt
– Được rồi, được rồi không đau nữa. Mau đứng dậy đi chứ, em đói đến chết rồi nè.
Hàn Văn đứng dậy, nhẹ nhàng kéo Ngọc Trân lại gần. Mỉm cười, khẽ búng lên trán Ngọc Trân một cái
– Lúc nào cũng đòi ăn, không chừng em sắp thành lợn con rồi ấy
– Yah … Anh mới là lợn con ấy – Ngọc Trân nhăn mũi nói
– Em xem ai là người thường xuyên ngủ nướng nhiều nhất, thức dậy thì lại đòi ăn. Là em chứ ai nữa – Hàn Văn bật cười khoái chí
– Hứ, có là lợn người ta cũng là lợn bạch ngọc chứ bộ, là giống lợn xinh đẹp đó nghen – Ngọc Trân nhí nhảnh làm dáng, mắt chớp chớp
– Lợn bạch ngọc cũng là lợn rồi. Ngốc quá
– Đáng ghét, dám ghẹo em. Đừng có chạy, con lợn đáng ghét xấu xí kia …
Từng tràng cười vang lên, mọi người đễu quay lại nhìn hai con người đang rượt đuổi nhau. Không

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,40 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT