|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
Tôi biết người các vị cần tìm đang ở đâu.
Suýt chút nữa Kiến Minh đã bị sặc nước trước câu nói ấy, cậu ngẩn đầu lên nhìn người đối diện.
Một chàng trai khuôn mặt tuấn tú , đôi mắt sáng ngời như thể hiện một tư chất thông minh, gương mặt phảng phất nét điềm đạm, khóe môi lúc nào
cũng ẩn hiện một nụ cười mờ ảo.
– Cậu là ai ? Làm sao tôi có thể tin cậu ?
Kiến Minh nghi ngại lướt nhìn người đối diện.
– Tùy các người. Tôi chỉ nói cho cácngười biết nơi ở của cô ấy thôi.
Một lúc sau, chàng trai kia rời khỏi chỗ của Kiến Minh, cậu lặng lẽ
nhìn dáng vẻ của chàng trai. Điều gì đó khiến cậu cảm thấy tin tưởng vào những lời vừa rồi, phải chăng cậu tin vào nụ cười thoáng nét chua xót
ấy ?
– Triệu Hàn Văn. Tôi hi vọng cậu sẽ không lừa tôi
Kiến Minh gật gù, khẽ thì thầm một lần nữa. Có lẽ cậu sẽ không bao giờ
quên được nụ cười kì lạ của con người ấy. Vừa có vẻ đau khổ vừa có vẻ an phận.
Gió biển khẽ thoảng qua, cái bóng nhỏ nhắn kia càng lúc càng mờ ảo.
END FLASHBACK
…
Ngọc Trân từng bước từng bước lặng lẽ đi về phía cầu cảng, cô vẫn cố chấp nhìn về phía sau như chờ đợi hình bóng quen thuộc ấy.
Chờ mãi, chờ mãi vẫn không nhìn thấy.
– Ngọc Trân, mau đi thôi. Cậu cần phải quay về gấp, xem như tớ xin cậu
vậy. Minh Hiếu trở về mà không thấy cậu, chắc chắn tớ sẽ không yên thân
đâu
Kiến Minh đi bên cạnh cố nài nỉ Ngọc Trân, cô thật sự cũng không muốn
gây thêm rắc rối cho cậu ấy nhưng cô không nỡ rời khỏi đây.
Nói đúng hơn là cô không muốn rời khỏi hòn đảo này
Nhưng…
Ngọc Trân không thể chạy trốn hiện tại được, cô cần phải quay về. Sự
biến mất của cô sẽ gây ảnh hưởng rất lớn đến nhiều người. Và Ngọc Trân
cũng không muốn điều đó xảy ra.
” Hàn Văn đâu rồi ? Hãy xuất hiện đi, chỉ cần Hàn Văn xuất hiện và giữ
em lại thì dù thế nào em cũng không rời khỏi đây. Hãy xuất hiện đi, xuất hiện đi …”
Nước mắt cô lăn dài, nơi sống mũi cay cay.
Một nỗi đau xuất hiện.
Như một lớn gai nhọn siết chặt lấy trái tim cô.
—————————————————————————-
Du thuyền lặng lẽ rời khỏi hòn đảo, Hàn Văn đứng mãi trên ngọn hải đăng, ánh mắt bi thương hướng về chiếc du thuyền.
Đau khổ khiến cậu trở nên yếu đuối.
Nước mắt cứ tuôn ra, những giọt nước mắt long lanh trong ánh nắng gắt.
Tiếng chim hải âu ầm ĩ vang lên, có lẽ chúng cũng đang tiếc thương cho họ … ?
Ngọn hải đăng bỗng trở lại dáng vẻ bi thương, cô độc …
——————————————————————————-
Chiều tà
Hàn Văn co người ngồi trên lan can, ánh mắt trầm tư nhìn về phía biển, gương mặt tuấn tú bỗng trở nên nhạt nhòa trong ráng chìu.
Dấu vết của nước mắt vẫn còn đó, mờ ảo dần.
Kết thúc cho những ngày tháng hạnh phúc của cậu, nó như một màn sương
mong manh và khi mặt trời lên màn sương ấy nhanh chóng biến mất.
Cơn gió lạnh thổi thốc qua nhưng cơn gió ấy làm sao lạnh bằng lòng cậu lúc này.
Nỗi đau vẫn thổn thức, lòng cậu như bị một tảng đá nặng đè chặt. Lòng
cậu đau đớn và tâm trí như tê dại. Hàn Văn như một cái xác đã mất đi
phần linh hồn tràn ngập tình yêu và cảm xúc.
Hàn Văn buồn bã lê từng bước nặng nhọc trở về nhà, chẳng còn tiếng nói
cười ồn ào, chẳng còn mắt cười và cũng chẳng còn những aegyo đáng yêu
của Ngọc Trân nữa.
Bầu không khí tĩnh lặng bao trùm lấy ngôi nhà.
Nỗi đau lần nữa lại vây lấy Hàn Văn.
– Hàn Văn !
Bà Triệu đứng từ xa đã nhìn thấy dáng vẻ đẫm đầy bi thương của cậu, bà tiến đến đỡ cậu vào nhà.
– Vì sao cháu lại làm như vậy ?
– Cô ấy vốn không thuộc về cháu, vả lại không sớm thì muộn họ cũng sẽ
tìm được Ngọc Trân thôi. Cháu biết là mình không thể giữ cô ấy cho bản
thân, ở nơi nào đó chắc hẳn có người vẫn đang mong chờ được gặp lại Ngọc Trân. Nếu như cháu giữ Ngọc Trân ở lại đây mãi mãi thì người kia chắc
chắn sẽ rất đau khổ, cháu không muốn làm ai đau khổ cả bà ạ
Giọng cậu tuy run rẩy nhưng lại rất rõ ràng, Hàn Văn vẫn như thế, vẫn là một con người tốt bụng, thật thà và không bao giờ muốn làm tổn thương
người khác dù điều đó khiến cậu đau lòng.
Bà Triệu thở dài, khẽ ôm lấy Hàn Văn vỗ về nhè nhẹ, đứa trẻ ấy khiến bà cảm thấy xúc động, nước mắt bất giác lại rơi.
– Đứa trẻ ngốc của ta, sao cháu lại để cho bản thân bị tổn thương như
thế chứ? Ngọc Trân tuy đã quay trở về nơi thuộc về cô ấy, nhưng cháu có
biết quyết định ngốc nghếch ấy của cháu cũng khiến cho Ngọc Trân bị tổn
thương không ?
– Vì sao cô ấy lại tổn thương ? Chẳng phải quay về nơi đó cô ấy sẽ tốt hơn sao?
– Ta không biết lí do nhưng ánh mắt của con bé đã khiến ta nghĩ như thế.
Hàn Văn khó hiểu nhìn bà Triệu, trong lòng cậu xuất hiện hàng loạt những câu hỏi khác nhau về điều này. Trong khoảng thời gian ở bên cạnh Ngọc
Trân, Hàn Văn nhận ra chưa bao giờ cô ấy nói rằng đã nhớ ra mọi chuyện.
Những lúc Hàn Văn nhắc đến quá khứ Ngọc Trân lại tìm cách né tránh hoặc
bảo rằng cô ấy không nhớ gì cả. Thế nhưng mỗi buổi chiều, Ngọc Trân đều
thẫn thờ ngồi một mình bên cầu cảng, ánh mắt buồn bã nhìn ra biển, có
lúc đôi mắt ấy lại long lanh những giọt nước mắt.
Phải chăng bản thân Ngọc Trân cũng đang mâu thuẫn với những cảm xúc trong lòng mình ?
Cô ấy một phần muốn trốn tránh quá khứ nhưng một phần lại không nỡ xóa bỏ nó. Vì sao Ngọc Trân lại không nỡ xóa bỏ quá khứ ấy ?
Trong phần quá khứ ấy có một điều gì đó rất quan trọng với Ngọc Trân ?
Đột nhiên Hàn Văn nhớ đến một việc khá quan trọng.
Chiếc nhẫn.
Hàn Văn cố gắng nhớ lại buổi chiều hôm ấy, cậu tình cờ nhìn thấy Ngọc
Trân đứng trên bãi biển, cô ấy như đang muốn ném vật gì đó nhưng rồi lại thôi. Rất lâu sau đó Ngọc Trân đã bật khóc…
Điều gì đã khiến cô ấy bật khóc …?
Hàn Văn nghĩ ngợi rất lâu nhưng vẫn không tìm được câu trả lời, cậu cứ
đi tới đi lui trong nhà. Cho đến khi đứng lại thì nhận ra mình đang đứng trước cửa căn phòng cũ của Ngọc Trân.
Trong vô thức Hàn Văn khẽ đẩy nhẹ cánh cửa và bước vào bên trong. Căn
phòng tuy nhỏ nhưng lại rất ngăn nắp và sạch sẽ. Đôi mắt cậu khẽ dừng
lại bên chiếc chăn màu hồng mà Ngọc Trân đặc biệt rất thích. Khóe môi
khẽ nâng lên tạo thành một nụ cười.
Hàn Văn ngồi bên mép giường, khẽ nằm lên chiếc gối của cô ấy, Hàn Văn
hít hà cảm nhận mùi hương từ mái tóc Ngọc Trân còn sót lại. Cậu nhắm mắt lại, nghĩ đến khuôn mặt sáng trong như ngọc của Ngọc Trân, nụ cười rạng rỡ trong sắc nắng…
– Hàn Văn à … !
Trong tiềm thức của Hàn Văn bỗng vang lên tiếng gọi của Ngọc Trân, nửa
mơ nửa tỉnh, mờ ảo như một giấc mộng. Nước mắt vô thức lại chảy ra, tim
cậu như bị lớp gai nhọn đâm vào.
Hàn Văn vòng tay ôm chặt lấy chiếcgối, bất chợt nhận ra có thứ gì đó bên dưới chiếc gối.
Một phong thư màu hồng.
Hàn Văn vội vã mở phong thư, cậu nâng niu nó thật nhẹ nhàng tựa như nâng niu một báu vật.
” Hàn Văn.
Có lẽ khi anh đọc được lá thư
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




