watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:28 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6349 Lượt

này thì em đã rời khỏi hòn đảo, nhưng em
vẫn còn rất nhiều điều muốn nói với anh.Em xin lỗi vì đã nói dối ,em
không hề bị mất trí nhớ ,chỉ là em không muốn nhớ về quá khứ ấy.
Em là một ca sĩ và đó cũng là khát vọng, ước mơ duy nhất của em từ khi
em còn là một đứa trẻ. Nhưng khi em trở thành ca sĩ, sống trong thế giới ấy em cảm thấy thật tồi tệ. Cuộc sống ấy không hề giống như vẻ hào
nhoáng bên ngoài của nó, đó là một cuộc sống rất khắc nghiệt.
Lúc nào cũng vậy, xung quanh em chỉ toàn những kẻ lừa dối, những kẻ sẵn
sàng hạ nhục em bằng những trò bẩn thỉu. Những chiêu trò PR, những
scandal, những lời bịa đặt, … nó khiển em không còn tin vào những điều
tốt đẹp nữa.
Em đã rất mệt mỏi và em muốn chạy trốn khỏi cuộc sống đó.
Và rồi em gặp anh, một người có tấm lòng nhân hậu, tốt bụng lại thật
thà. Anh đã làm thay đổi những suy nghĩ tiêu cực trong em, giúp em nhận
ra rằng cuộc sống không hẳn lúc nào cũng là màu xám, đôi khi nó vẫn còn
có những mảng màu hồng.
Em đã nhận ra rằng mình rất yêu anh, chỉ cần nhìn thấy nụ cười ngố, nét
mặt bối rối ngượng ngùng của anh thì lòng em lại cảm thấy rất bình yên.
Em biết rồi sẽ có một ngày em rời khỏi hòn đảo này, nhưng em vẫn hi vọng được gặp lại anh.
P/S: Điều ước của em trong đêm hoa đăng ấy chính là : Em sẽ được gặp lại anh và yêu anh thêm một lần nữa.
…”
Đôi vai khẽ run rẩy.
Khuôn mặt cậu

như bị nhấn chìm trong nước mắt.
Chiếc vòng trên cổ khẽ lóe sáng kì lạ.
– Xin … lỗi… Ngọc Trân, là do anh ngốc nghếch… để vụt mất em như thế … xin … lỗi … ! Anh nhất định … nhất định … sẽ gặp lại em…
Ánh trăng bên ngoài trở nên nhạt nhòa.
Bầu trời đêm đen kịt.
Những ngôi sao cũng trở nên mờ ảo.
Chiếc du thuyền chậm rãi cập bến, Kiến Minh từ tốn đi xuống cầu phao, gọi điện thoại cho các quản lí chuẩn bị xe. Ngọc Trân lặng lẽ đi phía
sau, đôi mắt buồn bã trầm tĩnh không gợn sóng, khóe môi cũng trở nên
nhợt nhạt hẳn đi. Có vẻ như cô đã rất mệt mỏi sau chuyến đi hoặc vì một
lí do nào đó quan trọng hơn.
Trên khuôn mặt đẹp sắc sảo ấy lại hiện lên những vết tích của nước mắt,
những vệt nước mắt như khô lại mà chủ nhân của nó đã vô tình quên lãng.
Xe đã được chuẩn bị, Ngọc Trân hờ hững ngồi vào bên trong, từ lúc trở về đến giờ cô vẫn giữ im lặng như thế. Khuôn mặt cũng dần trở về với nét
lạnh lùng, nụ cười không còn rạng rỡ nữa mà có chút gì đó gượng gạo.
Trong lòng cô giờ đây chỉ có một nỗi bi ai, một nỗi buồn không thể diễn tả thành lời.
– Ngọc Trân, Minh Hiếu đang đợi cậu ở nhà đấy, cậu ấy rất lo lắng cho cậu.
Kiến Minh đưa tay chặn điện thoại, khẽ nói. Ngọc Trân ậm ừ vài tiếng rồi mơ hồ nhìn cảnh vật đang thay đổi dần bên ngoài cửa xe.
Minh Hiếu …!
Cái tên ấy rất đỗi quen thuộc với cô, nhưng không hiểu sao giờ đây nó lại trở nên xa lạ.
Là do cô không còn yêu cậu nữa hay vì một người nào khác …?
Hàn Văn … !
Tiềm thức của Ngọc Trân chợt hiện lên hình bóng của cậu, dáng người mạnh mẽ, nụ cười ngố hiền lành, đôi mắt sáng ngời với khí chất điềm đạm.

Tình yêu trong sáng, tinh khiết nhất mà Hàn Văn đã dành cho Ngọc Trân.
——————————————————————————-
Hàn Văn lặng lẽ đứng trên cầu cảng, ánh mắt lưu luyến nhìn về phía
ngôi nhà của cậu. Lần đầu tiên rời khỏi hòn đảo thân thuộc này, cảm giác lưu luyến khiến cậu trở nên yếu đuối.Cậu thật sự không muốn rời khỏi
nơi này …
Nhưng …
Hàn Văn không thể đánh mất tình yêu của mình
Cậu muốn gặp lại Ngọc Trân
Muốn được nhìn thấy nụ cười tỏa nắng của cô ấy
Và cậu muốn được yêu cô ấy thật nhiều
   
Chương 7
Trên con đường nhỏ trong một khu dân cư, cậu thanh niên đang loay
hoay hết giở bản đồ lại lôi mớ giấy tờ gì đó, trông dáng vẻ chật vật mà
đáng thương. Khuôn mặt ngẩn ngơ dường như là người lần đầu tiên đi đến
nên thành phố.
– Nhà cậu ấy ở đâu ý nhỉ ? Nhiều nhà quá biết tìm ở đâu đây ?
Khẽ lầm bẩm nói một mình, cậu lại tiếp tục tra trên bản đồ như đang chơi trò tìm kho báu.
Một bà cô vừa đi chợ về nhìn thấy cậu liền tiến đến đề nghị giúp đỡ.
– Hình như cháu đang tìm nhà ai đó phải không ?
– Vâng ạ, cháu đang tìm nhà của một người bạn. Đây là địa chỉ của cậu ấy cô giúp cháu tìm với có được không ?
– Ừm … hình như là ở bên khu S, ngôi nhà số 9. Cháu đi thẳng sau đó rẽ trái là khu S, trên đó có số nhà đấy.
– Vâng, cháu cám ơn cô. Chào cô.
Con đường vắng vẻ tràn ngập trong sắc vàng của nắng, cái nắng không gắt mà dịu nhẹ như báo hiệu mùa đông sắp về.
Bầu trời trong xanh từng mảng mây trắng lững lờ trôi.
Khu dân cư chìm trong tĩnh lặng.
Gió nhẽ lướt qua thổi bay mái tóc của ai đó.
Dưới cái nắng nhàn nhạt ấy, gương mặt thanh tú trở nên rạng ngời hơn.
Đứng trước cửa căn nhà số 9, khẽ nhấn chuông và chờ đợi. Một lúc sau,
người trong nhà mới uể oải bước ra. Cô gái có mái tóc ngắn màu vàng chóe sặc sỡ, đứng dưới nắng nó trở nên lấp lánh, lung linh hơn bao giờ hết.
Làn da trắng sữa càng tôn thêm vẻ đáng yêu của cô gái.
– Lê Tú Uyên ! Mau mở cửa !
Ngẩn ngơ nhìn người bên ngoài một lúc, đôi mắt mở to hết cỡ và khẽ A lên một tiếng
– A, Triệu Hàn Văn ! Omo
– Yah ! Cậu có đứng lại không hả ? Tôi đã tìm đến tận nhà rồi cậu còn trốn đi đâu được nữa hả ?
Hàn Văn tức giận quát lớn, người kia chầm chậm quay lại, cười cười một cách gian manh.
– Ai dám trốn cậu đâu he he … bạn bè lâu lắm mới gặp lại, cậu vào nhà đi.
Cậu khẽ liếc nhìn Tú Uyên, ánh mắt cũng trở nên đề phòng người này, lúc
nãy còn tìm cách chạy trốn mà giờ bỗng trở nên tốt lạ thường.
Căn nhà của Tú Uyên khá khang trang, tuy không rộng rãi nhưng lại rất
ngăn nắp và gọn gàng. Không khí trong nhà cũng thoáng mát, vừa bước vào
nhà đã tạo cho người ta một cảm giác dễ chịu. Các vật dụng trong nhà đều được sắp xếp rất ngăn nắp, những món đồ trang trí nhỏ nhắn và rất đáng
yêu, thích hợp với chủ nhà.
Hàn Văn ngắm nhìn những vật dụng trong nhà cậu khẽ dừnglại trước một
con thú nhồi bông màu vàng chóe, hai tai dài có chởm màu đen, hai má màu đỏ trông rất đáng yêu. Tú Uyên nhìn thấy thì mỉm cười nói
– Cậu thích nó hả?
– Trông đáng yêu quá – Hàn Văn lắc lắc con thú nhồi bông, ánh mắt thích thú
– Đó là Pikachu ~ – Tú Uyên khẽ chu mỏ làm aegyo khiến Hàn Văn nhăn mặt
– Yah … được rồi, hoặc là cậu ngừng lại hoặc là tớ sẽ đấm cậu một phát.
– Lâu ngày không gặp cậu vẫn hung dữ như xưa.
Tú Uyên trề môi, ngồi đối diện Hàn Văn, người đang loay hoay mở chai
nước. Cả ngày đi dưới nắng khiến cậu cảm thấy khát khô cổ họng. Tú Uyên
chăm chú nhìn Hàn Văn một lúc rồi hỏi
– Hừm… Cậu có việc gì muốn nhờ đến tớ đúng không ?
– Sao cậu biết ? – Hàn Văn ngẩn lên nhìn Tú Uyên

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,40 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT