|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
cánh tay
– Được rồi, 1 năm nữa vậy. Anh có thể đợi em 5 năm được thì 1 năm đã là bao. Thôi khuya rồi để anh đưa em về
Minh Hiếu đứng dậy, dáng đi toát lên vẻ đau buồn, cô độc.
Tình yêu này thật sự không thể cứu vãn sao … ?
Là lỗi của cậu sao … ?
Ngọc Trân ngồi trong xe cắn chặt môi, ánh mắt hối lỗi nửa muốn nhìn Minh Hiếu nhưng nửa lại thôi. Bên trong xe dù đã bật hệ thống sưởi ấm nhưng
sao vẫn thấy lạnh toát, những ngón tay củaNgọc Trân đã cứng lạnh như
đóng băng. Cảm giác ray rứt cứ mãi đeo bám trong lòng cô.
Bản thân của Ngọc Trân vẫn đang mâu thuẫn
Triệu Hàn Văn và Nguyễn Minh Hiếu cô sẽ chọn ai …?
Là Nguyễn Minh Hiếu với mối tình sâu đậm 5 năm ấy hay là một Triệu Hàn Văn và tình yêu trong sáng ấy … ?
Càng nghĩ Ngọc Trân lại càng nguyền rủa bản thân không đủ mạnh mẽ như mình nghĩ.
Trời trở gió, mây mù bao phủ lấy bầu trời.
Bão tuyết lại kéo về trong đêm
Cái giá lạnh càng lúc càng tê buốt lòng người.
—————————————————————————-
Tách trà thảo mộc vơi đi một nửa dần lạnh ngắt trên bàn gỗ.
Ngón tay khẽ lướt trên miệng tách.
Minh Hiếu nhìn xa xăm như đang nghĩ ngợi điều gì đó, khóe môi lộ nét cười nhạt như nước trà xanh.
– Thì ra cô ấy tương tư một người khác
Giọng nói của Minh Hiếu rất nhẹ nhưng lại chứa đựng vẻ giễu cợt. Kiến Minh khoanh tay trước ngực nhướn mày nhìn Minh Hiếu
– Xin lỗi, đáng lẽ tớ phải nói với cậu điều này sớm hơn
– Không sao, có lẽ đây là định mệnh. Tớ sẽ không dễ dàng bỏ cuộc đâu.
Ngọc Trân vẫn giữ chiếc nhẫn đính hôn chứng tỏ cô ấy vẫn còn tình cảm
với tớ. Nhất định tớ sẽ giành lại cô ấy.
– Cậu đừng lo. Người kia đang ở hòn đảo đó không có cơ hội cạnh tranh
với cậu đâu. Có lẽ sau một năm Ngọc Trân sẽ quên người kia thôi.
Kiến Minh chậm rãi nhấp một ngụm nước lọc, vẻ mặt của Minh Hiếu dần dần
giãn ra. Những ngón tay khẽ nhịp nhịp trên bàn, đáy mắt lạnh lẽo lóe
sáng.
– Phải, tớ có lợi thế hơn người đó vì vậy tớ phải nắm bắt cơ hội này.
Kiến Minh, giúp tớ điều tra về người đó, tớ muốn biết hiện tại người đó
đang làm gì. Ngọc Trân nhất định thuộc về tớ.
Nụ cười nơi khóe môi lạnh lẽo, khiến cho người khác cảm thấy run sợ.
Ánh mắt như lóe lên thứ ánh sáng mờ nhạt.
Một màu lam thẫm lạnh giá.
—————————————————————————-
Tình yêu của tớ , tớ yêu cậu, tớ yêu cậu
Cậu có nghe thấy lời tớ đang nói?
Tình yêu của tớ, xin cậu đừng quên tớ
Xin cậu đừng xóa nhòa tình yêu của chúng ta
Hàng mi dài khẽ lay động.
Ngay cả trong cơn mơ cô vẫn không thể nào quên được cậu
Một năm đã trôi qua cô đã cố gắng quên đi hình bóng bé nhỏ nhưng mạnh mẽ và kiên cường của cậu…
Nhưng vì sao cô không thể quên được …
Những giọt nước mắt tớ rơi, cậu có trông thấy không?
Ngày qua ngày, tớ chờ đợi hình bóng của cậu
Trái tim tớ run rẩy mỗi khi môi cậu khẽ chạm
Giờ đây tất cả chỉ là kí ức
Hàn Văn …
Cô nhớ cậu và cô muốn được gặp cậu ngay lúc này
Nhưng làm sao cô có thể đối diện với cậu …
Cô quá yếu đuối để có thể vất bỏ tình cảm với Minh Hiếu
Cô ngốc ngếch không thể đến bên cậu …
Trái tim Ngọc Trân quặn đau, nước mắt cô tuôn dài
Vì sao bên tai cô lại vang lên những giai điệu này ?
Bài hát ấy, giọng hát ấy vì sao lại quen thuộc đến như thế ?
Giọng hát ấy là của Hàn Văn sao ?
Trầm ấm, dịu dàng nhưng day dứt…
Ngọc Trân không thể xác định được là mình đang mơ hay đang tỉnh …
Những giai điệu da diết, trầm lắng cứ vang lên …
Tớ xin lỗi, tớ xin lỗi
Vì đã không cách nào quên được cậu
Tình yêu của tớ
Xin người hãy quay trở lại
Xin người đừng ra đi. Làm ơn hãy ở bên tớ !
Giọng hát ấy đã biến mất
Là Hàn Văn …
Cô không thể lầm lẫn được chính là Hàn Văn của cô
Ngọc Trân ngồi dậy nước mắt vẫn đong đầy khi cô chạy quanh nhà như tìm kiếm hình bóng quen thuộc ấy.
Trong phòng khách tiếng TV vang lên ồn ào, Ngọc Trân chạy vào một cách
vội vã ánh mắt tràn đầy hi vọng. Nhưng rồi ánh sáng ấy vụt tắt
– Ngọc Trân, cậu dậy rồi à ?
Bảo An ngoái đầu lại nhìn cô, Ngọc Trân đau khổ cười chua xót đưa tay ôm lấy đầu. Cô đang mắc bệnh ảo tưởng hay sao lại nghĩ Hàn Văn xuất hiện ở Hà Nội này.
Nhìn thấy vẻ mặt nhợt nhạt cùng nụ cười đau khổ của Ngọc Trân, Bảo An vội đỡ Ngọc Trân lên ghế, cô lo lắng sờ trán Ngọc Trân
– Cậu bị sốt sao Ngọc Trân ? Đã uống thuốc gì chưa ?
– Tớ uống thuốc rồi không sao đâu.
– Như thế này mà không sao à. Về phòng nghỉ ngơi đi tớ xuống bếp nấu cháo cho cậu nhé.
Ngọc Trân muốn từ chối nhưng nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Bảo An thì lại thôi. Lúc này cô thật sự rất cần sự quan tâm của ai đó nhưng không phải là Minh Hiếu. Cô sợ phải đối diện với ánh mắt dịu dàng nhưng bi thương
của cậu ấy.
Nằm trên giường Ngọc Trân lại nghĩ đến bài hát lúc nãy, lời bài hát ấy
rất hay nó như diễn tả lại tâm trạng của một người đang yêu khi bị người yêu bỏ rơi. Giọng hát ấy Ngọc Trân không thể nào quên được, ngọt ngào,
trầm ấm và da diết. Cô không thể nhầm lẫn được nhưng người đó không thể ở đây được. Hàn Văn vốn rất rụt rè cậu ấy không thể dễ dàng rời bỏ hòn
đảo ấy mà đến một nơi xa lạ như Hà Nội.
Ngọc Trân đưa tay ôm đầu lắc mạnh cố xua đuổi những ý nghĩ vớ vẩn ấy.
Bất chợt một bàn tay lành lạnh nhẹ nhàng chạm vào trán Ngọc Trân, cô
giật mình quay lại. Nụ cười ấm áp tràn đầy tình cảm của Minh Hiếu.
– Em sốt cao quá. Vì sao lại không báo cho anh biết ?
– Không sao em đã uống thuốc rồi, cảm sốt nhẹ thôi em không muốn anh bận tâm. – Cô cười gượng và né tránh ánh nhìn của cậu
– Bảo An phải đến công ty nên đã gọi điện thoại cho anh đến đây. Em mau xuống ăn cháo đi kẻo nguội
Ngọc Trân ngoan ngoãn ngồi dậy, lúc ra khỏi giường chợt một vật gì đó
rơi xuống đất. Minh Hiếu cúi xuống nhặt nó, một chuỗi chuông ngọc màu
lam nhạt. Những chiếc chuông bé xíu, mỏng manh như cánh ve. Minh Hiếu
vẫn đang ngắm nhìn những chiếc chuông ấy thì Ngọc Trân vội lấy lại. Đôi
mày cậu khẽ cau lại, Minh Hiếu cười nhẹ nói
– Có vẻ như em rất quí chuỗi chuông này ?
– Ưm … mmm là quà của một người bạn tặng cho em. Em rất thích chuỗi chuông này. Chẳng phải anh muốn em ăn cháo sao còn đứng đó ?
Cô nhanh chóng kéo tay Minh Hiếu rời khỏi phòng, vẻ mặt của Ngọc Trân có chút gượng ghịu, ánh mắt hoang mang hệt như đang che giấu điều gì đó.
Đáy mắt Minh Hiếu bỗng trở nên tĩnh lặng lạ thường.
– Chúc mừng em Hàn Văn, lần debut này thật sự là rất thành công. Bài hát của em nhanh chóng all kill toàn bộ các bảng xếp hạng.
– Đúng là “gà cưng” của Chị Thùy Linh có khác nhé
– Chúc mừng !
– Hì hì mọi người đừng nói vậy. Tất cả là nhờ có sự giúp đỡ của mọingười
Hàn Văn đỏ mặt nói, khẽ gãi đầu và cười tóe toét. Mọi người vui vẻ ồ lên và ăn mừng cho
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




