watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:28 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6364 Lượt

?
   
Chương 12
Mặt trời lặn về hướng tây.
Ánh nắng buổi chiều tà nhuộm hồng không gian, ngay cả đám cỏ trong công
viên cũng được nhuộm một màu hồng tím, bên trong xe vang lên những giai
điệu truyền cảm êm ái.
Trời đã chạng vạng.
Sau buổi thu âm Hàn Văn vẫn giữ thái độ im lặng, trong mắt tràn ngập vẻ
đau thương. Mặc dù cậu đã được gặp lại Ngọc Trân nhưng cũng đồng thời
gặp Minh Hiếu, vì vậy niềm vui trùng phùng không được bao lâu thì đã tan biến mất.
Từ khi nhìn thấy Ngọc Trân và Minh Hiếu bên cạnh nhau đến giờ, thế giới
của Hàn Văn dường như đã bị vỡ ra thành trăm mảnh, đầu óc cậu trở nên
trống rỗng. Cậu không thể thoát khỏi cảm giác hoang mang khi nhìn thấy
họ.
Một cơn đau dội mạnh vào tim cậu.
Có thể là ích kỉ hoặc nhỏ nhen khi Hàn Văn cảm thấy ghen tỵ với Minh
Hiếu, mỗi khi cậu ấy nắm lấy đôi tay Ngọc Trân hoặc những khi cậu ấy thì thầm vào tai cô.
Không ai nhìn thấy đôi môi của cậu đang đau đớn đến bật máu. Bởi những
cơn đau từ trong tim, cậu không thể tiếp tục nhìn, tiếp tục nghe nữa,
cậu không thể để mình trở nên yêu ớt trước mặt Ngọc Trân.
Thùy Linh ngồi bên cạnh Hàn Văn đôi mắt u buồn hướng về phía cậu. Nhìn
cậu như thế này lòng cô càng đau khổ hơn, trong trái tim của Hàn Văn chỉ có hình bóng của Ngọc Trân dù cô có cố gắng mấy đi nữa thì Hàn Văn vẫn
chỉ xem cô là một người bạn không hơn không kém.
Họ đã ngồi như thế trong xe rất lâu, một sự tĩnh mịch đáng sợ lẩn khuất trong không khí.
Màn đêm kéo đến.
Ánh đèn đường vàng vọt len qua những cành cây trơ trọi.
Những chiếc bóng với hình thù kì lạ in đầy trên mặt đường tạo nên một cảm giác đáng sợ.
Đột nhiên cửa xe bật mở, Hàn Văn bước xuống xe, yên lặng bước từng bước trên đường.
Trên đường, chỉ có hình dáng đơn độc của cậu. Gió nhè nhẹ thổi tới, mái
tóc nhẹ nhàng xuôi theo chiều gió, dưới ánh đèn đường vàng vọt ấy chiếc
áo sơ mi trắng phát ra những tia sáng yếu ớt.
– Hàn Văn à, đừng tự làm khổ mình như thế nữa
Một giọng nói khe khẽ.
Như bước ra khỏi cơn mộng du Hàn Văn đứng sững, từ từ quay lại, cậu nhìn thấy đôi mắt đẫm đầy nước mắt, nét đau khổ hiện lên một cách rõ rệt.
Dưới cơn giá lạnh của mùa đông, dáng vẻ ấy thật u buồn và yếu ớt, người
đó chính là Thùy Linh.
– Chị về nhà đi đừng bận tâm đến em nữa
Cậu hạ thấp giọng.
– Hàn Văn à, tôi rất đau khổ khi nhìn thấy cậu như thế này. Tình cảm của tôi dành cho cậu không đủ để cậu quên đi cô ấy sao ?
– Không thể, bây giờ không thể sau này cũng không thể và mãi mãi vẫn
không thể quên được. Tình yêu này chỉ dành cho Ngọc Trân mà thôi, không
ai có thể thay

thế cô ấy.
Ánh mắt của Hàn Văn vô cùng bướng bỉnh lại thoáng nét lạnh lùng, một ý
chí không bao giờ chịu khuất phục. Thùy Linh càng đau khổ nước mắt lặng
lẽ tuôn dài, trong lòng tê buốt như khiến cô không thể thở nổi. Bất chợt cô cảm thấy mình vẫn chưa hiểu hết về con người của Hàn Văn.
– Chị Thùy Linh, cảm ơn vì những tình cảm đó nhưng tôi không thể đáp trả lại. Xin lỗi chị !
Hàn Văn lạnh lùng bỏ đi, chẳng mấy chốc màn đêm tĩnh lặng đã ôm trọn hình bóng của cậu, chỉ còn lại nét mờ ảo hư vô.
Sau những gì trải qua trong buổi thu âm, Hàn Văn gần như muốn gục ngã trước những nỗi đau ấy.
Những cơn đau dồn dập vẫn dội đến từ trái tim cậu, đau đến nỗi không
nhìn rõ con đường phía trước nữa, dường như cậu đang giẫm lên những đám
mây đen trong cơn ác mông, đêm đen càng khiến khuôn mặt cậu trở nên nhợt nhạt.
Đau, thì có là gì ?
Khóe môi nở một nụ cười chua xót.
Vì ai mà cậu đã đến đây ?
Vì ai cậu đã chịu những cơn đau khi chấn thương, những áp lực dồn dập của lịch làm việc ?
Vì ai mà cậu bước vào thế giới đáng sợ này để rồi có lúc cậu không còn nhận ra mình ?
Vì ai … ?
Vì ai cơ chứ … ?
Trước mắt cậu là một màn đêm u tối …
Vô cùng tĩnh lặng …
Hàn Văn chợt nghĩ phải chăng đến lúc chết đi rồi thì trái tim ấy vẫn đau đớn như thế nào sao ?
Con đường lạnh lẽo, gió luồn qua cành cây.
Màn đêm rơi vào thinh không lạnh lẽo
Trong buổi thu âm Hàn Văn và Ngọc Trân đi vào một phòng riêng để trao đổi về những giai điệu, nhấn âm của bài hát với một staff. Họ vẫn giữ
thái độ im lặng với nhau trước mặt của các staff. Cảm thấy không khí
đáng sợ, anh chàng staff tội nghiệp kia vươn vai đứng dậy, vờ nói :
– Ái chà ngồi lâu đau lưng thật , hai em có muốn uống gì không anh sẽ mua giúp nhé
– Em muốn uống nước lọc ạ – Hàn Văn cười nhẹ
– Anh mua giúp em cà phê nhé – Ngọc Trân cũng cười nói.
– Ok, hai em cứ trao đổi tiếp nhé anh sẽ quay lại
Cánh cửa đóng lại, bầu không khí vẫn được giữ im lặng rất lâu. Trong
lòng Hàn Văn đang rất vui mừng vì được gặp lại Ngọc Trân vì vậy cậu là
người đầu tiên phá vỡ bầu không khí ấy.
– Ngọc Trân à, anh rất vui khi được gặp lại em. Mặc dù đã rất cố gắng
nhưng anh vẫn phải mất đến một năm mới có thể debut. Em thấy đó anh đã
thực hiện đúng như lời ước của em rồi đây. Thật ra từ khi em rời khỏi
hòn đảo anh đã rất ân hận vì đã làm như thế, đáng lẽ anh nên giữ kín
chuyện đó. Ngọc Trân à, anh rất nhớ em. Chúng ta có thể cùng nhau quay
về hòn đảo được không ?
Một sự yên lặng kì lạ. Trong lòng Hàn Văn chợt có chút hoang mang, cậu quay sang dò thái độ của Ngọc Trân.
Cô nhìn cậu, ánh mắt lạnh lẽo và hững hờ đến đáng sợ, ánh mắt ấy như phóng ra những mũi tên băng ghim sâu vào trái tim cậu.
– Hàn Văn, tôi không hiểu cậu đang nói gì cả nhưng cậu có thể tự trọng
mộtchút được không ? Minh Hiếu sẽ không vui nếu như cậu ấy nghe thấy
điều đó
Hàn Văn cứng người sau những lời nói của Ngọc Trân. Cậu cứ ngẩn người ra như thế rất lâu, rất lâu. Lâu đến nỗi dường như cả thế giới đang ngưng
đọng lại. Tất cả như một cơn ác mộng. Cố gượng cười Hàn Văn nhẹ giọng
– Em nói gì vậy Ngọc Trân ? Đừng đùa nữa được không ?
– Tôi không đùa với cậu. Cậu nghĩ cậu là ai lại có thể nói những điều nhảm nhí ấy với tôi chứ? Tôi chẳng biết cậu đang nói gì cả
Các đầu ngón tay của Hàn Văn đang dần lạnh cóng, dòng máu trong người
dường như cũng đang đông lại. Cậu cứ ngỡ đây là những cơn ác mông đáng
sợ nhất nhưng những cơn đau nhói trong tim ấy lại là sự thật.
Đôi mắt hờ hững đến lạnh lùng của Ngọc Trân như xoáy sâu vào tim cậu.
– Em nói dối. Vì sao lại cố tình nói những lời cay độc như thế ?
Hàn Văn nắm chặt lấy tay Ngọc Trân, những tia nhìn sắc nhọn của Ngọc Trân như mắt chim ưng bỗng dần trở nên ảm đạm.
Cô bắt đầu run rẩy, run rẩy vùng vãy thoát khỏi tay của Hàn Văn, run rẩy bước lùi lại. Từ khoảng cách này, Ngọc Trân có thể cảm nhận được sự
phẫn nộ của Hàn Văn, nó thật đáng sợ. Một sự giá lạnh toát ra từ người
cậu.
Đôi mắt của Ngọc Trân mang sự u buồn của những đám mây đêm, nét hoang mang càng rõ rệt hơn. Cô cắn chặt môi, run rẩy nói :
– Tôi … tôi … không nói dối…
Lời nói vang lên rất nhẹ, Ngọc Trân không biết cậu có

Trang: [<] 1, 23, 24, [25] ,26,27 ,40 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT