|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
ngào và day dứt.
Lời bài hát như một lời oán trách
Ngọc Trân lặng lẽ đứng bên cạnh
Đôi mắt ẩn bên dưới cặp kính mác ấy ướn ướt
Cô đau khổ để những giọt nước mắt chảy ngược vào tim
Giờ đây nỗi buồn cứ dần gặm nhấm tim tớ
Dẫu cho tớ hiểu rằng cậu đã thực sự rời xa
Thì tớ vẫn hy vọng mình sẽ trở nên thật tuyệt khi cậu trở về
Tại sao tớ lại cư xử ngớ ngẩn như vậy chứ?
Những giai điệu ngọt ngào, êm ái ấy nhưng lại giống như những mũi băng cứ đâm sâu vào trái tim đang tổn thương của Hàn Văn.
Ánh mặt trời cuối đông yếu ớt tỏa ra hơi ấm
Những đám mây trắng nhẹ trôi trên bầu trời xanh trong, từ khi mới có sự
sống hay cả trong tương lai xa xôi, bầu trời vẫn trong xanh như thế.
Bài hát kết thúc, Hàn Văn và Ngọc Trân lặng lẽ nhìn về phía nhau.
Hai ánh mắt chạm vào nhau một cách đột ngột.
Một người vội tránh né và bỏ đi
Một người đứng lặng nụ cười xót xa nở trên khóe môi.
Bỗng …
Một cái bóng lù lù từ trên cao rơi xuống chỗ Ngọc Trân. Cô không hề biết việc đó vì lúc này cô vẫn đang đứng đó chờ người quản lý. Dường như có
một sức mạnh đẩy bật cô ra, Ngọc Trân không nhìn rõ được chỉ nghe thấy
thoang thoảng một mùi hương quen thuộc, cái bóng lướt qua rất quen.
“RẦM”
Một tiếng động khủng khiếp vang lên khiến mọi người có mặt ở đó đều hoảng sợ.
Cả dàn đèn chiếu bỗng dưng bị đứt dây cáp và rơi xuống chỗ Ngọc Trân. Cô sững sờ nằm trong vòng tay của Hàn Văn. Thì ra chiếc bóng ấy chính là
cậu . Ngọc Trân sững sờ nhìn thấy vệt máu dài lấp lóa sau lớp áo sơ mi
trắng.
– Em … à … ừm … cô không sao chứ ?
Hàn Văn cúi xuống nhìn cô lo lắng, người bị thương là cậu vì sao vẫn lo
lắng cho cô như thế. Cô hoảng sợ giữ chặt lấy cánh tay đang bị thương
của Hàn Văn
– Cậu… cậu … bị thương rồi…
Các nhân viên đứng gần đó vội chạy đến đưa Hàn Văn đến bệnh viện, một số người thì kiểm tra lại sự cố vừa rồi. Trước khi rời khỏi đó, Hàn Văn
dịu dàng nhìn Ngọc Trân, nụ cười của cậu thật ấm áp, nó như một lời trấn tĩnh cô. Ngọc Trân lặng người đứng nhìn theo dáng cậu, trong lòng cơn
đau một lần nữa lại nhói thêm.
Vì sao lại đối xử tốt với một kẻ ích kỉ như cô ?
Vì sao lại đẩy cô ra khỏi đó ?
Vì sao lại chịu đựng vết thương ấy thay cô ?
Giờ đây cô lặng lẽ đứng đó, dường như linh hồn của cô đã bay đi mất rồi, đang bay trong không gian vô định nào đó.
Bên dưới khán đài Minh Hiếu vẫn đứng hướng mắt về phía sân khấu, ánh mặt trời khiến bóng cậu đổ dài trên mặt đất, một cái bóng lạnh lẽo, cách đó một khoảng rất xa nhưng nó vẫn khiến người ta không thể hít thở bình
thường được.
Ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cô gái đứng trên sân khấu. Khuôn mặt tĩnh lặng tựa như mặt hồ không gợn sóng.
—————————————————————————-
Dàn đèn ngẫu nhiên rơi xuống hay có kẻ cố tình làm như thế ?
Ai là kẻ đã làm điều đó … ?
Coi chừng bị lừa nhá
Chương 13
Music Festival – một sự kiện âm nhạc nổi tiếng hàng năm tại Việt Nam. Vào ngày ấy các nghệ sĩ nổi tiếng của Kpop sẽ biểu diễn những tiết mục
hoàn hảo nhất của mình trước các fan hâm mộ.
Cả khán đài đều tràn ngập trong ánh đèn rực rỡ, khán giả rợp kín, reo hò tên thần tượng của mình. Các máy quay từ nhà đài độc quyền cũng nhanh
chóng quay lại những khoảnh khắc biểu diễn ấy, các camera chớp nháy liên tục.
Đây chính là hình dạng chung sự hào nhoáng của showbiz.
Trong phòng thay đồ các stylist vẫn đang chỉnh lại trang phục cho Hàn
Văn che đi cánh tay bị băng trắng của mình. Thùy Linh cau mày tiến đến
chỗ Hàn Văn, nhìn thấy vết máu đó đang thấm qua lớp băng ấy càng khiến
cô cảm thấy xót xa.
– Em không cần biểu diễn cũng được mà, đây đâu phải là single của em
– Không được, Ngọc Trân đã luyện tập rất kĩ em không muốn cô ấy thất vọng khi không thể biểu diễn được.
Hàn Văn vẫn giữ nguyên nét mặt nghiêm nghị, Thùy Linh ra hiệu cho
stylist ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại cô và Hàn Văn. Cậu ngồi trên
ghế nhựa chỉnh lại tai nghe trước mặt là bàn trang điểm, Thùy Linh đứng
phía sau Hàn Văn khuôn mặt đau khổ
– Cô ấy đã hất hủi cậu, vì sao cậu vẫn muốn bảo vệ cô ấy ? Ngọc Trân quan trọng với cậu như thế sao ?
– Phải, cô ấy rất quan trọng với tôi. Dùthế nào tôi vẫn không muốn nhìn thấy cô ấy bị thương.
Hàn Văn đứng dậy lách người ra khỏi Thùy Linh, nhưng bàn tay cô giữ chặt lấy thân người cậu, cô dang rộng đôi tay, ôm chầm lấy mà siết chặt cậu
trong vòng tay mình, đôi mắt ngân ngấn nước tự bao giờ.
– Hàn Văn, tôi yêu cậu.
Trong phút thoáng xao lòng, Hàn Văn đưa tay lau đi những giọt nước mắt long lanh ấy, yếu ớt mỉm cười
– Đừng vì tôi mà khóc, sẽ có một người yêu chị. Nhưng người đó không thể là tôi.
—————————————————————————-
Tại một phòng thay đồ khác, Lệ Quyên ngồi trước bàn trang điểm dùng
mascara chải lại đôi mi. Cánh cửa bất ngờ bật ra Mạnh Duy tức giận bước
vào, đập mạnh xuống bàn quát lớn
– Cô điên rồi sao ? Tôi đã bảo cô đừng làm những trò ngớ ngẩn đó nữa vì
sao lại không nghe lời tôi ? Nếu như có chuyện gì xảy ra Ngọc Trân Minh
Hiếu sẽ không để yên cho chúng ta. Cô muốn chết rồi hay sao hả ?
– Ai nói với anh là tôi làm, Nguyễn Minh Hiếu làm sao biết được những việc đó – Lệ Quyên vẫn thản nhiên tiếp tục chải mi
– Cô nghĩ Nguyễn Minh Hiếu là ai hả ? Một con chuột nhắt như cô sao ? – Mạnh Duy giật phăng thứ trên tay Lệ Quyên
– Anh điên rồi sao ? Ừh là tôi làm đó thì sao. Tại sao cô ta vẫn chưa
mất mạng trên biển luôn cho rồi còn anh nữa anh bảo sẽ sắp xếp được việc đó rốt cục cô ta vẫn quay trở về
– Tôi có kế hoạch của tôi, cô làm ơn đừng đụng vào nữa có được không ? Tôi …
Mạnh Duy chưa nói xong thì cánh cửa một lần nữa đã bị bật tung, Nguyễn
Minh Hiếu lạnh lùng xuất hiện trước sự kinh ngạc của Lệ Quyên và Mạnh
Duy. Sau đó cậu trừng mắt nhìn Mạnh Duy, túm chặt lấy cổ áo hắn và ấn
mạnh vào tường. Giọng nói trầm thấp rất đáng sợ, tựa như giọng nói của
một ác quỉ
– Nếu các người còn đụng đến người của tôi nữa thì đừng trách vì sao tôi không báo trước. Tránh xa người của tôi ra !
Mạnh Duy cố giữ bình tình, cười lạnh
– Chẳng phải cậu cũng muốn hạ Hàn Văn sao ?
Minh Hiếu sững người, ánh mắt dao động mạnh mẽ. Đôi mắt sắc lạnh xoáy
sâu vào mắt Mạnh Duy như đang dò xét những điều hắn vừa nói. Một cảm
giác ớn lạnh chạy dọc người cậu.
– Hàn Văn là đối thủ của tôi, nếu hạ cậu ấy thì người làm điều đó phải là tôi.
Cả Lệ Quyên lẫn Mạnh Duy đều hoang mang nhìn Minh Hiếu, đôi mắt sâu thăm thẳm, đôi môi khẽ nhếch lên.
—————————————————————————-
Cả khán đài vang lên tiếng vỗ tay, tiếng reo hò dồn dập, các fan hâm
mộ phấn khích vẫy mạnh lightstick màu hồng. Đèn sân khấu sáng lên, Ngọc
Trân tinh khiết trong chiếc áo
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




