watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:14 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5101 Lượt

rẩy của chị, Khánh Nam trong một cơn xúc động cực mạnh, bật dậy, mặt cắt không còn hột máu. Đôi mắt con trai chị vừa hoang mang vừa phản đối mãnh liệt làm chị phải sựng lại.

- Mẹ… sao mẹ lại có thể đưa ra một yêu cầu vô lý như thế được ạ?

- Mẹ nghĩ con phải là người hiểu rõ chuyện này nhất chứ.

- Con chẳng hiểu gì cả.- Khánh Nam gắt lên.

Nhìn thấy đôi mắt của mẹ mình chùng xuống vì thất vọng, anh lí nhí tiếp:

- Con xin lỗi, nhưng con không thể làm theo yêu cầu của mẹ được. Chúng con yêu nhau chính đáng và thực sự muốn ở bên nhau…

- Mẹ hiểu điều đó…- Chị vẫn nhỏ nhẹ một cách kiên nhẫn, chị quá hiểu tính của con trai, hay nóng nảy không khác gì chồng mình.- Mẹ vừa đi gặp Sang về…

- Cô ta…- Nam nắm chặt tay lại nghiến răng- Cô ta đã nói gì với mẹ?

- Sau tất cả những gì nó cho con thì con đối với nó như vậy có công bằng không?- Chị nhìn vào đôi mắt giận dữ con trai.

- Vậy sao mẹ không hỏi mẹ làm thế này có công bằng với Vũ hay không?- Anh cãi lại.

- Nếu con là con mẹ, là một người đàn ông thực sự thì con phải có trách nhiệm với những gì con đã làm chứ?

- Con hiểu những gì con đã làm và con đang học cách chịu trách nhiệm những chuyện đó. Con không biết cô ta nói gì với mẹ nhưng con xin nói lại với mẹ là con chẳng hề có tình cảm gì với cô ta cả…

- Vậy tại sao con lại chung sống với nó như vợ chồng khi ở bên Mỹ. Con rũ bỏ mọi trách nhiệm về trinh tiết của nó sao? Nó cho con nhiều như thế mà con có thể dửng dưng phủi tay dễ đến thế sao?- Thảo Nhi lắc đầu nhìn con trai, mắt chị bắt đầu tràn ngập nỗi thất vọng.- Nó đã gặp mẹ và khóc rất nhiều…

- Ôi mẹ của con ơi, mẹ đang sống ở thời đại nào thế ạ? Mẹ nghĩ rằng đám con gái bây giờ còn có nhiều người coi trọng hai chữ “trinh tiết” đến thế sao? Không đâu ạ! Và

với người như Sang thì con càng tin là cô ta chẳng hề để tâm đến chuyện đó đâu ạ! Cô ta chủ động đến với con cơ mà, con có ép cô ta làm gì đâu…- Anh than thở và giải thích.

- Mẹ cứ tưởng con đã trưởng thành thật sự… nhưng những gì con vừa nói khiến mẹ thật sự thất vọng quá! Cái nhìn phiến diện của con sẽ làm con phải trá giá đắt đấy.

- Con nhắc lại với mẹ một lần nữa, con sẽ cưới Vũ và con sẽ không bao giờ thay đổi điều đó đâu ạ!

- Tuyệt đối không được…- Thảo Nhi kiên quyết nói.

- Hãy cho con một lý do đi.- Anh cứng đầu cãi lại.- Cô ấy đâu có giống Việt mà ba mẹ có thể dựa vào lý do gia cảnh để phản đối tụi con. Còn nếu ba mẹ muốn con lấy Sang vì cái ghế Đại sứ đặc mệnh toàn quyền của ba cô ta thì ba mẹ cũng đâu có phải vì hạnh phúc thực sự của con đâu.

- Mẹ nghĩ là con biết rõ hơn ai hết lý do mà mẹ phản đối hai đứa đến với nhau.

Khánh Nam hơi sững lại khi nhìn vào mắt mẹ anh, hình như thông tin mà bà sắp nói ra thật sự rất kinh khủng. Lý do gì mà anh biết đủ để mẹ anh đưa ra một yêu cầu nặng nề như thế? Anh thật sự nghĩ không ra.

- Mẹ thử nói con nghe đi.- Anh đề nghị.

- Con biết Vũ nó không thể sinh được con nữa đúng không?

Câu hỏi của mẹ anh như tiếng sét đánh ngang tai anh lúc này. Đó là thứ anh đã chôn vùi ở trong quá khứ rồi, tại sao mẹ anh lại có thể biết được chứ? Anh đã quên nó lâu rồi nên vào lúc này, khi nghe một người khác là mẹ mình nhắc lại anh cũng phải giật mình.

- Mẹ…sao mẹ…- Anh ấp úng hỏi.

- Trả lời mẹ đi đã, con biết chuyện này phải không?- Mẹ anh nghiêm giọng hỏi.

- Vâng, con biết, nhưng…

- Vậy mà hai đứa cả gan dám giấu người lớn…- Mẹ anh lên giọng cao hơn, có vẻ bà đang nổi giận sau khi đã phải kìm nén rất nhiều.

- Nhưng đó là chuyện của hơn 4 năm trước, bản thân con cũng đâu có để ý chuyện đó.

- Con còn dám nói thế sao?- Chị trừng mắt nhìn sự ngang ngược vô lý của con trai- Dám giấu người lớn một chuyện tày đình như thế sao? Hai đứa định giấu đến khi nào đây? Hay để năm mười năm nữa mới thú nhận với ba mẹ là hai đứa không thể có con. Con nói đi, liệu lúc đó có khác gì con đem dao đâm vào tim ba mẹ hay không?

- Mẹ… chuyện này chỉ con biết mà thôi, Vũ không biết vì con đã giấu cô ấy…

- Lại còn thế nữa sao? Con quên con là ai rồi à? Con là người thừa kế duy nhất của nhà họ Vũ. Mẹ sẽ phải nói gì với ông bà nội, với ba con, với tổ tiên nhà họ Vũ đây nếu tương lai của dòng họ này chấm dứt trong tay con, chỉ vì cái tình yêu mà con cho là cao thượng con đang theo đuổi. Trả lời mẹ đi…

- Con mặc kệ…- Anh đỏ mặt đáp lại một cách gay gắt.- Tại sao cứ phải trói buộc con vào mấy cái trách nhiệm vô lý ấy? Con sống cho bản thân con cơ mà. Tại sao con không được sống theo ý con?

- Chính vì bấy lâu để con sống theo ý mình nên cơ sự mới ra thế này đây. Bốn năm trước khi bà nội đề nghị bắt con và Sang đính hôn, chính mẹ là người đứng ra phản đối để con được tự do đi Mỹ du học và lựa chọn tình yêu cho riêng con. Nhưng những gì con đáp lại bây giờ khiến mẹ thất vọng quá! Mẹ nhắc lại lần cuối, con có thể không chịu trách nhiệm với Sang nhưng con cũng đừng có hòng kết hôn với Vũ. Mẹ không muốn có một cô con dâu đã từng chung chạ với người khác đến nỗi mang thai, rồi sẩy thai mà không thể có con, Như thế là dễ dãi không chấp nhận được.

- Mẹ không được xúc phạm cô ấy như thế…- Mắt anh long lên giận dữ- Con cũng nói với mẹ là con sẽ quyết yêu và lấy cô ấy. Nếu không được thì mẹ cũng nên quên con có mặt trong gia đình này đi là vừa. Con ghét mẹ, con ghét ba, con ghét cả bà nội, cả những cái hủ tục vớ vẩn mà mẹ đang áp đặt lên con. Mẹ nhìn em gái con như thế mà mẹ vẫn còn chưa tỉnh sao. Mẹ cũng muốn con trai của mẹ như thế phải không…?

- Con đứng lại đó.- Nhi quát lên khi thấy Khánh Nam đi ra khỏi phòng- Mẹ cấm con đi gặp nó. Ở nhà ngay cho mẹ.

- Mẹ không ngăn cản được con đâu…- Anh quay ngoắt lại nhìn mẹ mình- Con sẽ đi tìm cô ấy…

Cánh cửa đóng sập lại. Thảo Nhi thấy trong lồng ngực hơi nhói đau, chị đưa tay lên ôm lấy ngực và ngã vật xuống giường bất tỉnh.

19. Không lối thoát

Khánh Nam lái xe thẳng đến phòng trọ của Phượng Vũ. Đã hơn 8h tối và theo thường lệ thì giờ này cô đáng lẽ phải đang ở nhà rồi. Nhưng cửa khóa im lìm, điện tối om báo cho anh biết là cô chưa về. Lo lắng đã có chuyện xảy ra, anh gọi điện cho cô nhưng máy tắt, gọi điện đến văn phòng thì không có ai bắt máy.

Gửi xe ở gara mà anh thường gửi mỗi lần nghỉ qua đêm ở đây, anh ngồi đợi cô ở hàng hiên tối cạnh phòng cô. Tim anh đập thình thịch, anh cầu mong cô chưa biết chuyện này. Anh chưa bao giờ nghĩ xem cô sẽ phản ứng thế nào khi biết chuyện này, vì vốn dĩ bản thân anh cũng quên nó lâu rồi.

Phải đến 11h Phượng Vũ mới về. Vừa nhìn thấy anh, cô định quay người bỏ đi, nhưng thấy anh đứng dậy vội vã chạy lại, cô lại mím môi bước tiếp về phía cửa.

- Sao em tắt máy? Em làm anh lo quá!- Anh vội ôm lấy cô.

Phượng Vũ để yên trong vòng tay anh một lúc, rồi cô khẽ lùi lại, nói bằng giọng mệt mỏi khô khốc:

- Em có hẹn nên tắt máy.

Quay đi, cô lui cui tìm chìa khóa phòng, vừa tra chìa vừa nói:

- Anh về nhà đi, em mệt lắm, em muốn nghỉ ngơi.

Nhưng Nam đã lách vào trong trước khi Phượng Vũ mở hẳn cửa ra để dắt xe vào. Bật điện, anh nhìn rõ sắc mặt tái nhợt của cô, đôi mắt đượm buồn và hơi hoảng loạn, hoang mang khiến anh cũng thấy tê tái lòng. Anh vội kéo cô lại, ôm cô vào lòng, cố tìm một câu nào đó giúp cô bình tâm trở lại.

- Có chuyện gì thế? Em đừng làm anh sợ.

Anh cúi xuống, đôi môi tìm đến môi cô. Nhưng

rồi anh giật mình vì cô không đáp lại anh dù chỉ một chút, đôi môi lạnh ngắt, trơ trơ khiến anh cũng phải rùng mình. Cô đang phong tỏa bản thân cô trước anh.

Bất ngờ, cô đẩy anh ra xa một cách thô bạo và tiếp:

- Anh về đi. Em không muốn gặp anh nữa.

- Có chuyện gì thế?- Anh cố gắng vớt vát tình hình.

Phượng Vũ rút từ trong túi xách của cô ra một túi hồ sơ gập đôi, quẳng thẳng về phía anh, đáp lại:

- Lý do đó. Vui lòng đi khỏi đây trước khi em có hành động khiếm nhã với anh.

Chỉ cần nhìn liếc qua Khánh Nam cũng thừa biết đó là hồ sơ bệnh án của Phượng Vũ, thứ mà hơn 4 năm trước anh đã quẳng đi rồi. Tại sao nó lại rơi vào tay Phượng Vũ lúc này? Là mẹ anh đưa cho cô chăng? Nhưng làm thế nào mà mẹ anh có được nó?

Một khoảnh khắc trong quá khứ vụt về, và khi nhớ lại, anh mím chặt môi, người run lên vì giận. Vào cái ngày anh bỏ tập hồ sơ này vào thùng rác, Sang đã đến chơi ở phòng anh. Anh đã quá sơ xuất khi không đốt nó đi. Có thể cô ta đã lén xem nó trong khi anh đi tắm và giữ nó để làm vũ khí tấn công anh lúc này. Thì ra đằng sau cái dáng vẻ ngây thơ từ ngày đó vẫn luôn là một người khó đoán biết. Anh đã quá khinh suất mất rồi.

Quẳng nó qua một bên, anh chồm dậy kéo cô ngồi xuống giường, anh ôm chặt lấy cô, giải thích:

- Cho anh xin lỗi. Anh giấu em vì muốn em sống thật vui vẻ. Anh đã nói rõ với mẹ anh rồi, anh không để ý đến những chuyện nhỏ nhặt này chút nào, vì vậy em cũng đừng bận tâm làm gì. Cứ nghe theo anh là được…

- Em đã rất vui… thực sự những tháng ngày qua em rất vui…- Phượng Vũ đáp, cô bắt đầu khóc, tay cô bấu chặt lấy vai anh đau nhói.- Nhưng chỉ đến đây thôi, kết thúc rồi. Đã đến lúc em

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,26 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT