watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:28 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5434 Lượt

hả? Trông cậu nhóc này cũng đẹp trai dễ thương nhỉ!!

- Dạ em chào các anh!

Quân khẽ cúi đầu nhe răng cười cho có lệ rồi tính chuồn nhanh ra ngoài cửa thì tự nhiên một ai đó gọi giật lại.

- Sao về sớm thế em? Ở lại đây nhậu với tụi anh cho vui.

Thế là nó phải quay mặt lại líu ríu đáp.

- Dạ, em không biết nhậu mấy anh ơi! Em còn phải về sớm để sáng mai đi học nữa..

- Em trai xạo quá, mai chủ nhật mà học cái gì? Con trai mà không biết nhậu thì sao gọi là con trai nữa??

Nhận ra mình bị hớ nặng, Quân bối rối đến đỏ cả mặt ấp úng chống chế.

- Dạ…mai em học bù anh ơi.

- Thôi nào, vô đây nói chuyện với tụi anh một tí. Con trai gì mà nhát thế, sau này sao kiếm được người yêu.

- Phải đó!! Đàn ông con trai như vậy yếu đuối lắm em ơi!!!

Nghe họ khiêu khích như vậy, Quân bỗng dưng nổi cơn tự ái. Cộng với cái vụ cô giáo thằng Tùng chê bai ý tưởng hành văn của nó làm nó tức tối nãy giờ. Thế là Quân hùng hổ quay trở vào quăng cặp lên bàn và ngồi sụp xuống bên cạnh anh. Mấy người kia khoái chí phá lên cười.

- Phải vậy mới là đàn ông đích thực chứ! Uống một ly lấy tinh thần coi nào.

Một anh con trai tướng tá bệ vệ đưa ngay cho Quân một ly bia đầy. Quân không nghĩ ngợi gì nữa mà nốc một phát gần cạn ly. Rồi nó khẽ nhăn mặt lại vì vị đắng bắt đầu lan tỏa trong miệng. Mọi người vỗ tay reo hò tán thưởng.

- Thế mà bảo là không biết nhậu. Thêm một ly nữa đi em trai dễ thương!!

Lần này người con trai kế bên nó nhét ly bia của mình vào tay Quân. Nó liền chộp lấy và tu nguyên một hơi. Đám người lại ồ lên thích thú. Lúc này Trung không biểu hiện thái độ nào mà chỉ chăm chú quan sát cử chỉ hành động của Quân. Và rồi anh khẽ mỉm cười. Không ngờ thằng nhóc này lại lì lợm đến thế. Một người bạn của anh vui vẻ hỏi Quân.

- Em trai học trường nào vậy? Tửu lượng cũng khá lắm đấy!

Nó đưa tay khẽ chùi mép rồi lễ phép đáp.

- Dạ, em là sinh viên năm nhất trường Nhân văn, học ngành Lịch sử ạ!

- Ồ vậy là dân chuyên văn rồi. Mới năm đầu thôi đã đi làm gia sư rồi, giỏi quá ha!

- Dạ có gì đâu anh…

- Thế em đã có người yêu chưa nè?

Thường thì khi đối diện với những câu hỏi đại loại như vậy Quân sẽ cảm thấy xấu hổ và e thẹn nhưng lần này vì có men bia trong người nên nó vô tư trả lời mà sắc mặt không hề biểu lộ cảm xúc ngại ngùng nào cả.

- Dạ chưa có ạ! Em muốn tập trung vào việc học hơn là yêu đương nhăng nhít ạ!!

Vừa dứt lời, Quân uống thêm một ly bia nữa. Không hiểu sao có điều gì đó đang thôi thúc nó cứ uống và uống. Mọi người nghe Quân trả lời khí thế thì bật cười vỗ tay ủng hộ. Men bia đã làm cho Quân dần mất hết kiểm soát và không còn kiềm chế được lời nói nữa nên nghĩ gì nó cứ phang đại ra. Trung ngồi bên cạnh nó cũng đã ngà ngà say. Anh cứ để mặc cho nó thể hiện bản lĩnh đàn ông của mình. Quân bắt đầu trò chuyện với mọi người như những người bạn thực sự mặc dù có sự chênh lệch về tuổi tác.

- Mấy anh cũng là cảnh sát giao thông hết ạ? Em thấy mọi người ở đây hiền khô hài hước thế này nhưng sao khi ra ngoài đường lại bắt phạt mắng mỏ bà con dữ dội vậy anh?

Người con trai kế bên nó cười khà trả lời.

- Vì công việc mà em. Không làm dữ sao người ta chịu nghiêm chỉnh chấp hành luật lệ giao thông được. Vậy mà có ai hiểu cho tụi anh đâu. Cứ suốt ngày đi nguyền rủa ghét bỏ cảnh sát giao thông hoài!!

- Hi hi anh nói cũng đúng. Người ta đi đường vì muốn nhanh chóng đến nơi làm việc mà hơi bất cẩn tí xíu. Thế là khi gặp các anh thì họ cảm thấy hoang mang và hơi khó chịu đó mà.

- Ờ, tụi anh chỉ làm tròn bổn phận của mình thôi! Có như vậy mới giữ gìn đường phố an toàn được chứ!! Em biết không có khi trời nắng chang chang tụi anh phải rong ruỗi trên khắp các ngả đường, nhiều lúc còn bị người ta hành hung nữa đấy!!

- Cám ơn anh. Bây giờ thì em đã hiểu nỗi khổ của nghề mấy anh rồi. Zô một cái để chúc mừng các anh hoàn thành tốt bổn phận của mình nè!!

Nói rồi Quân nâng ly của mình lên cao cụng đôm đốp vào những ly bia khác. Mọi người đều nhìn nó cười sảng khoái. Khoảng 10 giờ rưỡi, tiệc bắt đầu tàn. Mấy người bạn của anh lục tục đứng dậy chào nhau ra về. Sau khi chiếc xe cuối cùng ra khỏi cổng, anh quay vào nhà thu dọn chiến trường. Lúc này Quân cũng loạng choạng đứng dậy cầm cặp bước ra cửa. Đầu óc nó giờ đây toàn trăng với sao và quay cuồng cả lên. Nó lè nhè chào anh.

- Anh Trung, em xin phép về nhé…giờ khuya lắm rồi…Hức hức…Thằng bạn em nó chờ ở nhà chắc đang sốt ruột lắm.

- Cậu xỉn thế kia có về được không đấy?

Anh có vẻ đã tính táo trở lại còn Quân thì mới lần đầu nếm mùi bia nên cơ thể cứ lảo đảo. Nó vẫn nói với cái giọng lèm bèm của một người say.

- Anh yên tâm, em còn tỉnh lắm…Hẹn gặp anh vào tuần sau…hức…

Mới nói hết câu bỗng Quân ngã sụp xuống. Thấy vậy anh chạy lại đỡ nó dậy. Quân giờ đây rũ rượi như một con mèo ướt. Cơ thể nó mềm nhũn ra. Anh lo lắng hỏi.

- Cậu sao vậy? Có chạy xe về được không đấy!

Quân không trả lời nữa mà cứ lè nhè trong miệng mấy câu gì đó. Thấy vậy anh dìu nó vào trong và để nó ngồi trên ghế salông. Khi đã cất ly chén vào bồn rửa, anh vội đi lấy khăn lau mặt cho nó. Thằng nhóc vẫn chưa tỉnh. Lúc này khi nhìn kỹ vào gương mặt hồng hào của Quân, Trung nhận thấy nét hồn nhiên đáng yêu tỏa ra từ đôi mắt và cái miệng đang chu ra của nó.

Chợt anh nhìn lên đồng hồ. Đã hơn 11 giờ đêm rồi. Anh bế sốc nó đưa lên phòng mình. Phòng bên cạnh, thằng Tùng đã ngủ từ lúc nào. Anh đặt Quân ngay ngắn trên chiếc giường rộng rãi của mình. Mới định đi ra cửa để cất khăn lau mặt thì bỗng nhiên anh nghe thấy tiếng nói mê sảng của Quân.

“Anh Trung ơi…Em thích anh nhiều lắm…Anh có thích em không…Thật sự là em rất nhớ anh…”

Trung khựng người lại vài phút rồi đi xuống nhà dưới. Thằng nhóc uống say quá rồi. Nhưng sao cậu ta lại nói như vậy nhỉ. Chẳng lẽ cậu ta là…Chắc cậu ta nói mớ thôi chứ làm sao lại như thế được.

Dọn dẹp mọi thứ đâu vào đấy, anh bước nhẹ lên lầu và đẩy cửa vào phòng. Quân đã ngủ say, thỉnh thoảng nó chóp chép miệng rồi quay đầu qua lại. Anh nhẹ nhàng cởi áo ra và đặt mình xuống giường. Anh cẩn thận đắp mền cho nó và để chiếc gối ôm ở giữa. Mùi bia và mùi thức ăn trong dạ dày khiến cơ thể anh rất mệt mỏi. Thế rồi anh nhanh chóng khép hai bờ mắt.

Thằng Quang ngồi chờ ở nhà mà mãi chẳng thấy nó về. Lấy điện thoại gọi thì máy báo là không liên lạc được. Cũng may hôm nay Quang được nghỉ dạy chứ nếu không thì đã bị nó cho ngủ bờ ngủ bụi rồi. Ca cẩm một hồi thì Quang cũng tắt đèn đi ngủ. Chẳng lẽ thằng Quân bị người nhà đứa gia sư rù quyến rồi chăng. Cầu trời khấn phật cho nó được bình an.
File 10: Mùi vị yêu thương

Sáng chủ nhật hôm sau, Quân vẫn còn trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh và không hề nhận ra mình đang nằm trên chiếc giường ấm áp của một người lạ. Lúc này đồng hồ đã điểm 8 giờ nhưng nó thì vẫn còn nằm khoan khoái trên giường, tay chân đang ôm lấy cơ

thể của một ai đó. Đầu nó khẽ rúc vào một cái ổ gì đó thật ấm áp. Nhưng đến khi cảm nhận được hơi ấm đang dần chuyển sang hơi nóng thì nó mới giật mình thức dậy.

Vừa mở mắt ra thì một khối thịt mềm mềm trăng trắng đập vào mắt Quân. Người này là ai và đây là đâu thế này. Sau một vài phút hoàn hồn, Quân mới có thể nhớ lại mọi chuyện. Hình như tối qua, nó đã ở lại nhậu với mấy người bạn của anh rồi nó say quá thế là ngủ luôn tại trận. Mà lạ thật tối qua nó uống cũng khá nhiều nhưng sáng dậy lại thấy người khỏe khoắn dễ chịu lạ kì. Người con trai kế bên nó khẽ cử động và rên rĩ. Đến lúc này nó mới nhận ra đó là anh cảnh sát yêu dấu, người mà đã ngủ chung với nó suốt từ tối qua đến giờ. Chẳng lẽ anh đã bế nó lên đây rồi sau đó thì mọi chuyện diễn ra như thế nào nhỉ. Chợt nó đỏ mặt khi nghĩ đến tình huống rất ư là trong sáng.

Thấy anh vẫn chưa tỉnh, Quân bèn ngồi dậy rón rén chồm người qua sát bên anh. Khi được dịp ngắm thật kĩ gương mặt của anh, Quân nhận thấy anh thật đáng yêu và nam tính làm sao. Nó lấy hết can đảm đưa tay chạm nhẹ lên má anh nhưng vừa mới đụng một tí vào da thì Quân thấy người anh nóng hơn mức bình thường. Rồi anh lại rên lên khó nhọc giống như là đang gặp ác mộng vậy.
Sao người anh nóng ran vậy nè. Nó đưa tay sờ soạng những nơi khác trên người và tất cả đều nóng hổi. Quân vội nhảy xuống giường và cuống quýt tìm cách giải quyết vấn đề. Chắc phải kêu thằng Tùng dậy chở anh đi khám bác sĩ quá. Đang định mở cửa phòng thì Quân chợt nghe thấy giọng anh mê sảng.

“Ba ơi đừng bỏ con…Làm ơn ở lại với con ba ơi…Con nhớ ba nhiều lắm….”

Anh ú ớ từng lời nặng nhọc như thế còn gương mặt nhăn nhó và đầm đìa mồ hôi. Thấy thế, lòng Quân như lửa đốt. Nó vội vã chạy xuống nhà dưới và tìm một cái khăn mặt pha chút nước lạnh. Đoạn nó lên phòng anh và đắp tấm khăn lên trán. Nó ngồi gần đó và cảm nhận người anh đang nóng hừng hực. Quân cẩn thận đắp chăn ngay ngắn cho anh và lau khuôn mặt đang lấm tấm ướt. Lâu lâu anh lại rên rĩ.

“Ba ơi đừng bỏ con…Con nhớ ba lắm. Ba đừng đi mà ba…”

Nghe những lời như thế mà Quân cảm thấy lòng dạ xót xa. Nó càng thương

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,30 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT