|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
đừng nói nữa!! Tôi không có cảm giác yêu đương gì với cậu đâu! Cậu hãy về nhà suy nghĩ lại đi!!!
Anh bỗng đấm mạnh xuống mặt bàn làm nó giật bắn người vì sợ. Rồi anh đưa hai tay ôm lấy mặt tỏ vẻ chán nản thất vọng. Quân thấy anh như thế liền ôm cặp đứng dậy bước vội ra khỏi nhà. Nó bật khóc tức tưởi trước sự vô tình của anh. Cuối cùng thì anh vẫn là anh, vẫn là con người nghiêm nghị, cương quyết như cái nghề cảnh sát giao thông mà anh đang theo đuổi. Liệu có còn cơ hội nào cho nó nữa hay không khi mà anh đã đối xử phũ phàng với nó như thế.
Những gì anh nói trong cơn say lần trước chỉ là bâng quơ thôi sao. Xem ra nó đã quá ảo tưởng rồi. Nhưng sao anh không dứt khoát cắt đứt tình cảm với nó chứ. Cứ dùng dằng mãi thế này chỉ làm Quân càng nuôi thêm hy vọng mà thôi. Quân nghĩ từ đây đến cuối năm sẽ chẳng còn có cơ hội nào để anh nhận ra tình cảm sâu đậm của nó nếu như không có một vụ tông xe gần trường mà nạn nhân lại chính là Quân.
Chiều thứ sáu, Quân phải lên trường để tập văn nghệ với mấy người bạn trong lớp. Mấy anh chị sinh hoạt trong đội văn nghệ của khoa đề nghị nó tham gia một tiết mục ca múa để dự thi liên hoan tiếng hát sinh viên toàn trường. Ban đầu nó cứ nằng nặc từ chối nhưng sau đó vì bọn bạn năn nỉ nhiệt tình quá thế là nó đành gật đầu chấp nhận.
Quân được chọn bởi vẻ ngoài dễ thương và gương mặt thanh tú của mình. Suốt buổi tập, Quân luôn được các chị em trong đội đối xử rất dịu dàng cởi mở. Họ không la mắng hay “đánh đập” những khi Quân tập sai tư thế và thậm chí có mấy đứa con gái còn đi mua nước cho nó uống. Hồi còn học cấp 3, Quân nhớ mình cũng hay được đối xử ưu ái như thế nhưng tiếc thay sau nhiều lần tiếp xúc, bọn con gái đều lắc đầu thở dài vì đối tượng của mình khá là ngây thơ, khờ khạo không thể nhận ra tình cảm đặc biệt của họ.
Sau khi cả bọn tập xong thì trời cũng vừa nhá nhem tối. Quân ngó ra ngoài cổng trường thì thấy đèn xe, đèn cửa hiệu đã bật lên sáng lóa. Nó chợt nhìn đồng hồ trên tay rồi vội vã chào mấy đứa bạn ra về. Không biết ở nhà thằng Quang đã đi chợ nấu cơm chưa nữa. Mới lấy xe chạy ra khỏi cổng trường thì Quân bỗng nghe thấy tiếng còi hú vang lên gần đó. Cho tới khi Quân định băng sang đường thì đột nhiên một chiếc xe máy từ đâu lao tới va vào xe nó.
“Kettttttttttttt!!!”
“Rầm!!”
Sau tiếng phanh gấp và tiếng xe tông sầm vào nhau, Quân ngã nhào xuống mặt đường. Xe hai người kia do thắng gấp cũng mất đà đổ kềnh sang một bên. Nghe tiếng động khủng khiếp, mọi người xung quanh đó đều hướng mắt về phía vụ va chạm. Chừng vài phút sau, hai chiếc xe cảnh sát giao thông trờ tới và dừng lại ngay chỗ hai chiếc xe bị ngã.
Tất cả sự việc diễn ra trong chớp mắt khiến Quân không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nó ôm đầu lồm cồm bò dậy thì thấy một anh cảnh sát bước vội xuống xe, tay cầm dùi cui chạy thật nhanh đến chỗ tên cầm lái bẻ quặt tay hắn. Tên đồng bọn còn lại thấy vậy bất thình lình lấy từ trong cốp xe một chiếc côn sắt chạy đến tính nện xuống đầu anh cảnh sát. Quân không kịp suy nghĩ gì mà lao thẳng đến, đưa người đỡ cú đánh cho anh. Nó hét lên.
“Anh ơi coi chừng!!!!”
**Bốp!!!!**
Một tiếng bốp vang lên khô khốc rồi máu ở đầu nó bắn ra. Quân ngã xuống lòng đường còn tên kia hoảng sợ buông chiếc côn xuống đất vội vàng bỏ chạy. Lúc này môt anh cảnh sát khác liền đuổi theo tóm cổ tên đó lại và đẩy hắn vào lề đường. Mấy người dân hiếu kì bu quanh đông nghẹt. Hai người đàn ông lực lưỡng ven đường giúp anh cảnh sát khống chế tên tóc vàng còn anh vội ôm thân thể Quân lay mạnh, máu sau gáy nó dính trên tay anh be bét. Trước khi bất tỉnh, Quân mơ hồ nhận ra gương mặt đang lo lắng cho mình chính là người yêu trong mơ của nó. Trung cũng nhìn nó với ánh mắt ngỡ ngàng. Rồi Quân khẽ mỉm cười khép mắt và từ từ chìm vào một vùng không gian tối tăm vô định. Anh hoảng hốt gào lên.
“Trung Quân, cậu có sao không? Cậu tỉnh lại đi, cậu đừng chết!!”
Quân không đáp trả mà chỉ có tiếng xe cảnh sát và xe cứu thương vang lên từng hồi trong buổi chiều tối lạnh lẽo.
File 15: Như giấc chiêm bao
******************
Quân nằm mơ thấy mình đang bay lơ lững giữa chín tầng mây cao vút. Xung quanh nó những đám mây trắng bềnh bồng trôi dạt vào chân. Hình như nó đang đứng trước cổng thiên đường thì phải. Quân thấy vị thần canh cổng giơ tay mỉm cười chào nó. Chẳng lẽ nó đã chết thật rồi sao. Không thể nào, nó cần phải sống để nghe tiếng yêu từ anh chứ. Nhưng liệu anh có thật sự đáp lại tình cảm của nó không. Nó sống tiếp chỉ thêm đau khổ và thất vọng hơn mà thôi. Thà mãi mãi không gặp mặt nhau như vậy có lẽ sẽ tốt hơn cho anh và nó.
Đang định bước qua cánh cửa thiên đường rộng mở thì Quân chợt nghe tiếng anh vang vọng đâu đó. Anh gọi to tên nó bằng chất giọng nghe phảng phất sự tiếc nuối và ân hận. Anh muốn nó quay trở về cuộc sống thực tại ư. Anh đã hiểu ra được tình cảm sâu đậm của nó rồi phải không. Quân hướng ánh mắt mừng rỡ xuống phía dưới đám mây và từ từ bay xuống mặt đất. Quân thấy từ đằng xa anh mừng rỡ chạy đến và dang vòng tay rộng lớn đón mình. Anh nở nụ cười thật tươi và ôm nó vào lòng….Thật chặt, thật ấm áp và đầy ắp yêu thương…
******************
Quân khẽ cựa mình tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài. Khi vừa mới mở đôi mắt yếu ớt ra thì một màu trắng toát hiện lên xung quanh nó. Rồi tiếng tích tắc của máy điện tâm đồ từng nhịp vang lên bên tai. Nó đang ở đâu thế này. Quân đưa mắt liếc nhìn xung quanh đầy sự lạ lẫm. Phải chăng mình lại quay trở về với thiên đường hay sao.
Rồi Quân từ từ nhớ lại những gì đã xảy ra với nó. Hình như nó bị ai đó đụng xe và nó còn đưa người ra đỡ cho một anh cảnh sát nữa. Một vật gì đó khá nặng đánh trúng đầu nó khiến nó bất tỉnh. Đang chợt nghĩ đến gương mặt anh thì Quân thấy một người con trai nằm gục đầu bên thành giường. Tay anh hình như còn đang nắm tay nó thì phải.
Cảm nhận được sự cử động của tay Quân, anh giật mình thức giấc. Thấy nó đã tỉnh lại anh mừng rỡ đến rơi nước mắt, hai tay anh vội siết chặt bàn tay nhỏ bé của nó.
- Em tỉnh rồi sao? Em làm anh sợ quá!!
Thì ra là anh cảnh sát giao thông của nó đây mà. Anh đã ở bên cạnh nó suốt từ lúc nó bất tỉnh đến giờ sao. Quân càng ngỡ ngàng hơn khi nghe anh gọi nó bằng em. Ôi đây có phải là một giấc mơ không nhỉ. Nó khẽ nhăn nhó vì vết thương trên đầu chợt nhói lên. Đầu nó được quấn một dải băng trắng toát. Thấy thế anh vội vàng đứng dậy bảo nó.
- Em đừng cử động nhiều kẻo ảnh hưởng đến vết thương. Để anh đi gọi bác sĩ đến…
Nói xong anh tất tả chạy ra khỏi phòng. Còn Quân ở lại một mình đắm chìm trong niềm vui khôn xiết. Thì ra nó đã trở về cuộc sống thực tại và được gặp lại anh. Tuyệt vời hơn nữa là anh đã quan tâm lo lắng cho nó. Hai tay Quân lúc này đã linh hoạt hơn và khẽ miết nhẹ lên tấm chăn mềm mại. Một nụ cười nhẹ nhõm chợt hiện trên môi nó. Khoảng vài phút sau, anh cùng một vị bác sĩ già bước vào phòng và đến bên giường bệnh. Sau khi vị bác sĩ khám mắt cho Quân và quan sát những hình ảnh vỏ não được chụp từ tia X Quang, anh nhìn ông sốt sắng hỏi.
- Bác sĩ ơi tình trạng em ấy hiện giờ ra sao ạ?
Vị bác sĩ chậm rãi ghi kết quả vào sổ theo dõi bệnh nhân và ngẩng đầu nói với anh bằng giọng vui vẻ.
- Bệnh nhân cần ở đây thêm vài ngày để theo dõi tình hình. Nhưng nhìn chung thì cậu bé đã qua khỏi giai đoạn nguy hiểm. Rất may trạng thái não bộ đã ổn định trở lại. Chỉ cần tịnh dưỡng và ăn uống điều độ là có thể sớm ra viện thôi!
- Dạ cám ơn bác sĩ nhiều lắm!!
Nét mặt anh giãn ra khi nghe được những điều tốt lành từ bác sĩ. Mấy đêm vừa qua, anh luôn túc trực ở bên cạnh Quân khi nó chìm trong trạng thái hôn mê sâu. Anh luôn cầm tay Quân cầu mong cho nó sẽ mau chóng hồi phục. Khi vị bác sĩ bước ra khỏi phòng, anh gạt giọt nước mắt còn đọng trên khóe mi và âu yếm nhìn nó.
- Hiện giờ em thấy trong người thế nào rồi Quân?
- Dạ…Em vẫn còn… hơi mệt…
- Em có đói không? Để anh đi mua chút cháo cho em nhé!
- Dạ…Em đói lắm…
Khó khăn lắm Quân mới có thể nói rõ thành từng tiếng một. Trong lòng nó giờ đây ngập tràn những cảm giác lâng lâng khó tả. Lần đầu tiên anh gọi nó bằng em. Lần đầu tiên Quân thấy anh khóc vì nó. Chợt mắt Quân nhòe đi và rồi cứ thế nước mắt ở đâu trào ra vì niềm vui sướng ngỡ ngàng. Anh cũng nhìn nó xúc động và vội bước ra khỏi phòng.
Khi anh vừa ra ngoài được một lát thì Quân thấy thằng Quang đẩy cửa bước vào. Theo sau nó là ba mẹ Quân và chị hai. Cả nhà nó đã vào đây thăm con từ hồi hôm thứ bảy khi nhận được tin báo từ phía cảnh sát. Chính anh đã nhờ người liên lạc với bạn bè của Quân để báo cho gia đình nó biết vụ việc. Khi thấy Quân đã tỉnh lại, anh liền lập tức gọi điện thông báo ngay cho ba mẹ nó đang ngồi chờ ở nhà trọ.
Mẹ Quân nghẹn ngào sờ trán nó nói trong tiếng nấc. Đã ba ngày nay bà lúc nào cũng thấp thỏm lo âu và khóc sướt mướt.
- Cầu trời con đã tỉnh lại. Con làm mẹ sợ quá Quân ơi. Huhu
- Dạ, con xin lỗi mẹ…
Quân rơm rớm nước mắt trước sự lo lắng của mẹ mình. Bà nhìn nó xúc động.
- Con tỉnh lại là may lắm rồi. Mẹ cứ tưởng sẽ không bao giờ gặp lại
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




