watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:42 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6859 Lượt

Jee – Vinlee – nó – hắn.

- Hani!!! – Jee gọi.

- Gì? – cô đáp cộc lốc.

- Tối nay em có bận gì không?

- Không bận chẳng lẽ khỏa thân à? – cô móc anh.

- À anh xin lỗi! Thế tối nay em có rảnh không? – anh cười hiền.

- Không! – cô dứt khoát.

Anh cười rồi tiếp tục học, có lẽ vẫn còn giận chuyện lúc nhỏ lắm đây mà. Anh không trách cô mà đang cố gắng kéo cô quay trở về với mình. Quay trở về lúc cả hai suốt ngày cứ quấn quýt bên nhau mặc dù toàn là gây lộn.

*Tối hôm đó:

Jee pha xong tách cafe định bước lên lầu thì nó gọi lại:

- Anh Jee!

- Sao vậy nhóc?

Nó đưa cho anh cái hộp quà to màu hồng rồi bảo:

- Anh đem lên phòng cho Hani giúp em nhé! Ba mẹ nó vừa gửi qua đấy!

Anh gật cái đầu rồi cầm lấy bước lên lầu. Anh đứng trước cửa phòng Hani gõ cửa mãi nhưng không thấy cô đâu, anh vặn cửa bước vào dịnh để lên bàn cho cô rồi ra ngoài. Thế nhưng anh đi cái kiểu ”Sài Gòn Chợ lớn” hay gì không biết mà chân nọ lại vấp vào chân kia. Thế là anh ngã, cái hộp trên tay văng xuống đất và đồ đạc bên trong văng cả ra ngoài. Toàn là khung ảnh, những cái khung ảnh được đính đá ruby trong rất đẹp. Anh cuống cuồng nhặt vội vào và đặt lên bàn như thể chưa hề có ai mở ra.

Bỗng anh sững người, trên chiếc bàn ấy đầy khung ảnh và những tấm ảnh đó có anh. Một cậu bé khoát vai một cô bé cười híp cả mí. Từ bàn trang điểm đến bàn học, bàn vi tính, bàn cạnh giường ngủ,… đâu đâu cũng có ảnh của hai người lúc nhỏ. Anh thấy có một thứ cảm xúc gì đó vỡ òa ở trong tim, hình ảnh ngây thơ và tinh nghịch của Hani 10 năm về trước như ùa về. Anh đưa tay sờ vào từng cái khung ảnh và anh bắt gặp có một xấp ảnh dường như vừa được chụp đang đặt ở trên bàn. Có lẽ số khung ảnh mới được gửi về để lồng những tấm ảnh này vào. Anh tò mò nhấc lên xem. Lại là ảnh của anh, những tấm ảnh được chụp lén khi anh cười rất hồn nhiên. Những nụ cười ấy thật đẹp.

”Cạch”

Đang ngây người thì Hani đã vào phòng. Thấy anh cầm những tấm ảnh cô chụp lén anh, cô lúng túng chạy đến giật lại:

- Sao anh đụng vào đồ của tôi? Ra ngoài đi!

Anh bật cười, đưa tay xoa đầu cô nhưng cô đã nhanh chóng tránh né. Anh châm chọc:

- Hâm mộ anh cuồng nhiệt lắm sao?

Cô đỏ ửng cả mặt, ngày thường sỉ diện làm chi để hôm nay ê mặt vậy nè! Thiệt tình cô muốn chui xuống mặt đất quá! Bị người ta nắm được thớp rồi, lại còn là những tấm ảnh chụp lén nữa chứ!!! Quê quá đi mất! Thế là cô lao đến tấn công anh, anh né đòn và ôm cô vào lòng thủ thỉ bên tai cô:

- Rõ ràng là còn thích anh mà! Tội gì phải giấu chứ?

Cô nhìn anh mà môi cô run lên bần bật. Đôi mắt to tròn trở nên trong suốt và long lanh nhìn anh. Bỗng cô òa khóc như một đứa trẻ vừa bị đánh đòn. Cô không ngừng dùng tay đánh vào ngực anh:

- Tôi ghét anh! Hức….hức….Sao lại xuất hiện trước mặt của tôi chứ? Sao không đi luôn đi!!!! Hic…hic….

Anh mỉm cười siết cô vào lòng, tim anh cũng đang có một thứ cảm xúc rất khó tả. Anh hôn lên tóc cô:

- Còn giận anh à? Anh xin lỗi vì lúc ấy đã đi không nói với em tiếng nào! Nhưng thực sự…..anh đã rất nhớ em!

Cô vẫn cứ khóc và hai người cứ ôm nhau mãi. Cô đưa tay siết chặt lấy người anh:

- Không được đi nữa…hic…Từ nay không được đi nữa! Hức…hức….

- Anh biết rồi! Anh yêu em! Anh sẽ không xa em nữa!

Anh cười tinh nghịch đưa tay gạt nước mắt của cô. Cô cũng mỉm cười, nụ cười hiền dịu làm anh thấy hạnh phúc. Đêm hôm đó có hai người ngủ rất ngon còn hai người khác thì…….lăn qua, lăn lại, lọt giường, leo lên, lăn tiếp, té tiếp, leo tiếp, tới sáng. Haizzz yêu thì nói ra cho rồi! Ém chi cho khổ không biết!

*Sáng hôm sau:

Hôm nay là một ngày chủ nhật đẹp trời. Ánh mặt trời ấm áp bao trùm lên ngôi biệt thự Hắc Long. Jee và Hani thức dậy từ rất sớm chuẩn bị buổi sáng, họ cứ như là một đôi vợ chồng trẻ ấy. Roy và Ken tỏ ra ngạc nhiên nhưng đáp lại chỉ là nụ cười cho qua của hai người. Nó và Vinlee lết thết xuống lầu, cả hai xuất hiện làm bốn người kia giật mình.

- Trời trời! Nhà mình nuôi gấu trúc khi nào vậy? – Ken hỏi.

- Cái này giống diễn viên đóng phim kinh dị hơn ấy nhỉ? – Roy cũng tham gia nhận xét.

Nó và Vinlee mệt mỏi ngồi vào bàn, Hani đặt hai phần ăn xuống rồi bảo:

- Hai người thức đếm muỗi à? Làm gì mà như nhát ma người ta vậy?

Cả hai im lặng không nói gì, họ bắt đầu bữa ăn.

Ăn xong, mọi người ra ngoài đi chơi hết còn hai anh em ”panda” ở nhà. Cả hai hết thở dài rồi lại ngáp. Trong họ chẳng còn chút sức sống nào cả. Nó bật tivi rồi lại tắt, tắt rồi lại bật. Vinlee hỏi nó:

- Hôm nay em không đi đâu à?

- Có…..Em sắp đi chết!

- Chết ở đâu? Cho anh theo luôn đi!

- Haizz không biết thần chết có chịu nhận một đứa quậy phá như em không nữa!

Cả hai lại im lặng. Bất chợt anh và nó đồng thanh:

- Anh/em có địa chỉ nhà Aiden/Nari không?

Cả hai trân mắt ra nhìn nhau:

- Vậy là anh/em……. – đồng thanh tập 2.

- Em/anh có này…… – tập 3.

Họ hí hửng trao đổi rồi trở về phòng thay đồ tức tốc ra ngoài. Tâm trạng cả hai tốt hơn hẳn. Thấy hai anh em nhà này hâm hâm sao ấy nhỉ???

Vinlee đi thẳng đến cái địa chỉ mà nó đưa. Nơi đây là khu nhà rất ít người ở, chỉ thưa thớt vài ngôi biệt thự. Nhà của Nari là một trong số những căn to nhất, đẹp nhất. Thật xui cho anh là cô vừa ra ngoài đi dạo rồi, thế nên khi anh bấm chuông chẳng ai ra mở cửa cả. Anh buồn bã lê gót chân tản bộ trên đường. Lúc nãy anh đi xe buýt đến bây giờ đi bộ về là đúng rồi. Anh ghé vào một quán cafe mang phong cách châu Âu bên đường. Anh gọi một ly America rồi ngồi ngắm dòng người qua lại.

Lòng anh thấy nhẹ tênh. Cứ như thời gian đang trôi mà anh vẫn đứng đấy vậy. Ly cafe nóng bóc khói nghi ngút giúp anh vơi đi phần nào muộn phiền trong lòng. Ngồi trước khung cảnh ấy, lòng anh lại xao xuyến nhớ đến hình ảnh một người con gái. Người con gái mang vẻ đẹp kiêu sa nhưng lại rất lạnh lùng. Chẳng biết từ khi nào mà anh lại muốn quan tâm, lo lắng đến cô. Muốn mang lại cho cô cảm giác an toàn và giúp cô yên tâm chìm vào giấc ngủ say khi trời đêm xuống. Những đêm ở cùng cô trong bệnh viện, anh không

thể nào quên được tiếng cô khóc thút thít khi đang cố gắng nhắm mắt tìm đến giấc ngủ. Anh không thấy mặt ba mẹ cô cũng như một lời hỏi thăm nào từ họ khi cô nhập viện. Có lẽ đó là lý do lúc nào đôi mắt cô cũng chứa đầy sự cô đơn, lạnh lùng.

Anh thả mình theo những dòng suy nghĩ và bất ngờ anh bắt gặp bóng dáng người con gái u buồn đó trong dòng người đông đúc. Cô gái khoát bộ váy vàng nhạt hiền dịu đang chậm rãi bước đi. Bỗng một chú cún con chạy đến bám lấy chân cô. Một nụ cười đẹp như nắng sớm mai nở trên môi khiến cô trở nên đẹp lạ lùng. Cô bế thóc chú cún con lên và ngồi xuống một cái ghế đá gần đấy. Chú nũng nịu nằm yên trên đùi cô, để cho cô vuốt ve bộ lông màu nâu xinh đẹp của mình. Đôi bàn tay mịn màng ấy dịu dàng làm chú cún chìm vào giấc ngủ.

- Có phải tao là người rất may mắn không nhỉ? Có một cô bạn rất dễ thương luôn muốn bảo vệ cho tao, một chàng trai tốt bụng luôn âm thầm quan sát và giúp đỡ tao nữa. Nhưng sao tao cứ cảm thấy mình không xứng đáng để nhận những thứ đó từ họ? Vì sao vậy? – cô thở dài tâm sự với chú cún.

Cô nhìn chú cún âu yếm rồi một giọt nước mắt khẽ lăn xuống. Một cô nhóc dễ thương tiến đến gần cô:

- Chị ơi! Rich ngủ rồi ạ?

Cô giật mình đưa tay quẹt vột giọt nước mắt, nở nụ cười với cô bé:

- Đây là chó của em hả? Chị xin lỗi!

Cô bé thấy những giọt nước li ti còn vương ở khóe mắt Nari vội đưa tay lên lau hộ rồi đưa cho cô thanh kẹo sôcôla, cô bé cười híp mí trông rất đáng yêu:

- Chị đừng khóc nhé! Em cho chị này! Anh ”hoàng tử” bảo khi buồn ăn kẹo sôcoola sẽ hết buồn! Hihi…..

- Anh ”hoàng tử”? – cô ngạc nhiên.

- Vâng! Lúc nãy anh ấy đi vội quá nên đụng trúng em, em đã khóc vì bị trầy chân nhưng anh ấy đã cho em thanh kẹo này và giúp em băng bó! Thế là em không khóc nữa!

- Thế sao em lại gọi anh ấy là hoàng tử?

Cô bé cười hồn nhiên:

- Vì anh ấy đẹp trai lắm ạ! Giống như trong những câu chuyện cổ tích em hay coi ấy!

Cô cười hiền hậu xoa đầu cô bé rồi nhận lấy thanh kẹo. Cô bé bế chú cún đang say giấc quay sang chào cô rồi bước đi. Cô nhận ra cuộc sống này còn những điều rất tươi đẹp chứ không u ám như cô đã nghĩ. Và rồi một hoàng tử xuất hiện trước mặt cô, không phải là hoàng tử mà vì anh ta đẹp như một hoàng tử. Cô ngỡ ngàng đứng bật dậy khỏi ghế đá công viên.

- Sao mấy hôm nay cô không đi học? Có biết là tôi lo lắng lắm không hả? – anh lên tiếng trách móc.

- Tôi….tôi… – cô nghẹn lời và bỗng cảm thấy nước mắt trực trào ra.

Anh nhẹ nhàng bước đến trước mặt đưa tay gạt lấy nước mắt của cô. Sao đứng trước anh cô cảm thấy mình nhỏ bé quá. Anh là một người con trai rất tuyệt vời!

- Đừng khóc! Dù cả thế giới này có quay lưng với cô……thì vẫn còn có tôi!

Anh nhẹ nhàng ôm cô vào lòng để giọt nước mắt nóng hổi ấy thấm vào vai anh. Cô đưa tay siết chặt lấy anh và nhận ra cuối cùng cũng có một bờ ai an toàn, đáng tin cậy dành cho cô. Thực

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,37 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT