|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
ra anh đã tìm hiểu về cuộc sống của cô. Do niềm đam mê làm DJ, cô đã lén đi học về lĩnh vực đó. Nhưng gia đình cô là một gia đình gia giáo và luôn sống theo nếp cổ đại nên đã ngăn cấm. Cô quyết định dọn ra khỏi nhà. Tuy ngoài mặt họ tặng cô biệt thự, chu cấp tiền ăn học nhưng thực ra họ đã xem cô không phải là con gái từ lâu lắm rồi. Cô sống tách biệt với gia đình khi chỉ mới 12 tuổi. Sống vì niềm đam mê, vì ước mơ thì có gì là sai chứ? Hàng đêm, anh lén đi theo cô từ quán bar về nhà vì sợ cô gặp nguy hiểm. Cái bóng dáng nhỏ bé liêu xiêu bước đi cô độc trên đường làm anh chạnh lòng. Những khi cô ngồi phịch bên vệ đường khóc sướt mướt, anh trách mình vì không đủ can đảm chạy đến ôm cô vào lòng. Anh chỉ dám theo cô đến đầu đường rồi về nhà vì sợ cô sẽ phát hiên, thế nên anh vẫn không hề biết là cô đang sống ở đâu cho đến khi xin nó cái địa chỉ. Cuộc sống khép kín của cô biến cô thành một con người xa lánh thế giới bên ngoài. Cô đâu hay biết là có một người đang âm thầm chia sẻ giúp cô nỗi cô đơn ấy. Từ khi anh gặp cô, có lẽ những lần cô khóc nhiều hơn những khi cô cười. Ở trường cô không hề bộc lộ cảm xúc nhưng những lúc chỉ có một mình, cô mới thực sự cảm nhận được sự cô độc, lẻ loi đang lấn át tâm trí. Khi đó cô chỉ biết khóc và chỉ anh nhìn thấy những giọt nước đó. Thế nhưng cô chưa một lần nhìn thấy ánh mắt xót xa của anh dành cho cô. Phải! Anh luôn đứng bên lề cuộc sống của cô.
…………………………………..
Anh và cô cùng ngồi trên ghế đá công viên. Anh mở lời:
- Cô đã khỏe hẳn chưa?
Cô gật đầu, đưa ánh mắt ngượng ngùng nhìn anh. Cô nói nhỏ trong miệng:
- Cám ơn anh đã quan tâm đến tôi!
- Không có gì đâu! Tôi nghĩ cô cười sẽ đẹp hơn đấy!
Cô nở nụ cười nhẹ nhìn anh. Anh đã yên tâm phần nào. Cô nhóc lúc nãy quay lại và đang dắt theo chú cún. Cô gặp anh thì nhảy lên vui mừng:
- A! Anh ”hoàng tử”! Anh quen biết chị xinh đẹp này ạ?
- Nhóc lúc nãy đây mà! Bọn anh là…..
- Chị là công chúa của anh chứ gì! – cô chu chu cái môi trông đáng yêu hết sức.
Nari bật cười trông vô thức. Vinlee nhấc bổng cô bé lên còn chú cún thì nhảy vào lòng Nari. Anh cười tươi với cô bé:
- Em làm gì ở đây vậy?
Cô bé gãi đầu rồi lại thốt lên:
- A đúng rồi! Em cùng Rich đi tìm thêm hai bạn để chơi trò chơi! Tụi bạn của em đang chờ trong công viên! Em và Rich không tìm được thì bọn nó sẽ không cho em và Rich chơi cùng đâu! – cô xụ mặt xuống làm hai cái má trắng hồng phúng phính cũng xụ theo.
Anh xoa xoa đầu cô nhóc:
- Thế anh có chơi cùng được không?
- Dạ được ạ! Nhưng mà vẫn còn thiếu một người!
Anh nhìn sang Nari, cười tinh nghịch:
- Đừng nói cô để cho nhóc và Rich bị bạn bè nghỉ chơi nhé!
Cô ôm chú cún đứng lên:
- Ơ….nhưng mà…..tôi…..
Anh nắm lấy tay cô rồi chạy theo Tiểu Nghi (tên cô bé lúc nãy):
- Đi thôi!
Trong giây phút đó cô không cảm nhận được gì ngoài việc tim mình đang lệch nhịp. Cô nhìn anh đang nắm lấy tay cô mà trong lòng không khỏi vui một cách kì lạ. Bất giác cô cười, nụ cười tươi của một cô gái 17 tuổi.
Ngày hôm đó trôi qua một cách rất nhanh chóng. Họ cùng lũ trẻ vui đùa trong công viên. Chúng nó bắt anh làm đủ mọi thứ như cướp, quái vật, người xấu,… toàn là vai phản diện để tụi nó tiêu diệt. Họ chơi đuổi bắt và trốn tìm nữa. Rich rất khôn, nó luôn giúp anh tìm ra mọi người. Tiểu Nghi chạy nhảy tung tăng cười híp cả mắt. Sao trông họ giống như đang chơi đùa với lũ con quá vậy nè? Cuối cùng tụi nó chơi trò đám cưới (mô phật!). Thế là cả hai phải đóng vai cô dâu, chú rể bất đắc dĩ. Tiểu Nghi và Rich đứng phía trên làm cha sứ, bọn nhỏ còn lại làm khách đến dự tiệc.
Tiểu Nghi giả giọng tôn nghiêm:
- E hèm! Nè con, con có đồng ý lấy……..ủa mà chị tên gì? – nó hỏi Nari.
Anh và cô cùng bật cười, cha sứ gì mà kì cục vậy nè! Cô nhóc lấy lại phong độ:
- Cười cái gì? Ta không hỏi nữa! Ta biết rồi! – tiếp tục hắn giọng – Nè con! Con có đồng ý lấy ”Công chúa” làm vợ không? Dù có trải qua chuyện gì đi nữa cũng không bỏ rơi cô ấy!
Ánh mắt Vinlee trở nên chân thành hơn lúc ban đầu, anh đáp:
- Con đồng ý!
Tiểu Nghi quay sang Nari:
- Con có đồng ý lấy ”Hoàng tử” làm chồng không? Dù có chuyện gì đi nữa cũng sẽ mãi mãi bên nhau! (mới có 6 tuổi mà nói được mấy lời này hả ta???)
Nari đơ người, mặt cô hơi hồng hồng vì nhìn thấy ánh mắt chờ đợi của Vinlee dành cho mình. Sao cô thấy giống đám cưới thật quá nhỉ? Cô lắp bắp:
- Con….con…đồng ý!
- YEAHHHHH! – Cả lũ nhóc la lên.
Tiểu Nghi tiếp:
- Ta tuyên bố! Từ đây hai con là một cặp không ai có thể chia lìa!!!!!
- HÔN ĐI! HÔN ĐI!!! – lũ nhóc lại la lên.
Cái này làm hai người ngượng chín mặt, hết đám cưới rồi lại hôn. Đúng là lũ con nít quỷ! Cả Rich cũng đứng bằng hai chân sủa gâu gâu như cỗ vũ. Tiểu Nghi nhảy cẫng cẫng lên:
- Hôn đi! Mau lên! Không hôn ta không cho về!!!!!
Anh hạ thấp người xuống và mặt đối mặt với cô, cô lầm bầm trong miệng:
- Anh làm thật à?
- Không! Chỉ để che mắt tụi nhỏ thôi! Đứng nghiêng như vậy chắc không ai thấy đ….ưm…
Chưa nói hết thì Tiểu Nghi đã đứng lên ghế đá ấn đầu anh và mặt cô và thế là môi chạm môi. Cả hai đứng hình trong giây lát và lập tức đứng thẳng dậy. Khỏi phải nói là ngượng đến mức nào rồi. Mặt cả hai đỏ như quả cà chua ấy! Tụi con nít hò hét quá chừng.
Mặt trời từ từ khuất sau núi, ánh hoàng hôn ngọt ngào buông xuống thành phố. Tụi nhỏ chia tay hai người ra về, riêng Tiểu Nghi thì xin số điện thoại cả hai và bắt hai anh chị phải đưa về. Vinlee cổng Tiểu Nghi còn Nari thì bế Rich. Ai ngờ đâu nhà của Tiểu Nghi lại đối diện với nhà của cô. Mẹ cô bé ra mở cửa, một người phụ nữ rất trẻ và hiền:
- Tiểu Nghi! Con đi chơi về trể vậy? Có mệt không nào? Còn cô cậu là….
- Dạ con là bạn của Tiểu Nghi!- Vinlee hồn nhiên giới thiệu.
Nari nguých tay vào anh, cô quay sang cười với mẹ Tiểu Nghi:
- Cháu ở nhà đối diện, gặp Tiểu Nghi ở công viên nên đưa em ấy về!
- À thế thì cám ơn cháu nhiều nhé!!! Thỉnh thoảng con nhớ sang nhà cô chơi!
Nari gật đầu rồi tạm biệt cô chủ nhà quay về. Vinlee lẽo đẽo theo sau. Cô đứng trước cổng nhà thì chưng hửng lục túi xách, vẻ mặt cô hoang mang:
- Đâu mất rồi? Đâu rồi?
- Cô mất gì à?
- Chìa khóa nhà!
- Chắc rơi ở đâu đó thôi! Cô có nhớ lần cuối gặp nó là khi nào không?
- Lúc sáng khi ra khỏi nhà định đi dạo!
- Vậy cô đã đến những đâu?
- Chỉ công viên thôi!
- Chắc là rơi ở đó! Đến đó tìm thôi!
Anh kéo cô chạy đi. Họ tìm ở công viên cho đến khi trời sụp tối. Cô mệt rã rời vì từ chiều đến giờ vẫn chưa được ăn gì. Nghỉ mệt chốc lát thì họ lại tìm tiếp. Cuối cùng Vinlee cũng tìm được dưới băng ghế đá. Cô mừng rỡ nhận lấy rồi về nhà. Anh đưa cô về vì sợ cô gặp nguy hiểm, giờ đây anh đã có thể chính thức đưa cô về mà không cần lén lút đi theo phía sau nữa. Cô càng đi càng chậm, vẻ mặt cô bí xị. Anh dừng bước quay lại:
- Sao thế?
- Tôi mệt quá!!!!
Anh mỉm cười rồi ngồi xuống trước mặt cô. Cô ngạc nhiên:
- Anh làm gì thế?
- Lên đi tôi cõng cô về nhà!
- Ơ nhưng mà tôi….
Không đợi cô nói nhiều, anh vòng lấy tay cô rồi cõng cô trên lưng. Họ đi chậm rãi về nhà, ánh đèn đường hiu hắt in bóng họ trên mặt đường. Cô thỏ thẻ bên tai anh:
- Cám ơn anh!
- Vì điều gì?
- Vì tất cả!!!!!!
Anh mỉm cười và họ lại tiếp tục chặn đường. Cô nhẹ nhàng tựa đầu lên vai anh, cảm thấy sao lòng mình lại thanh thản đến thế…. Tình yêu đôi khi chỉ đơn giản vậy thôi nhưng nó lại chưa đầy cảm xúc.
Chap 14
Cả ngày hôm nay chúng ta cứ lo cho couple NaVin mà quên mất nó nhỉ? Quay lại ban sáng nhé mọi người!
Nó lái xe đến địa chỉ mà Vinlee đưa cho, là ngôi biệt thự hơi bị bề thế ấy nhỉ? Nó xuống xe bấm chuông. Đứng đợi muốn rụng cặp chân mà chả ai ra mở cửa cả. Trong nhà thì tiếng nhạc vỗ ầm ầm, hèn gì không nghe là đúng rồi. Đừng nói thằng cha này cắn thuốc lắc và đang mở nhạc để phê thuốc đấy nhé! Nó đạp lia lịa vào cổng miệng thì không ngừng chửi rủa:
- Tên tâm thần làm chuyện ruồi bu! Chết mất xác trong nhà rồi à! Tên điên khốn kiếp!
Nó quơ tay múa chân loạn xạ, nó đâu hay biết rằng trong nhà có một kẻ vừa xem hình nó vừa cười như điên chứ không hề phê thuốc như nó nói. Hắn ngồi trước màn hình tivi quan sát nó thông qua camera. Con nhỏ này cũng hâm phết! Tuy có hơi hung dữ nhưng nhan sắc nó cũng thuộc hàng ”mỹ nữ” đấy nhỉ? Hắn cười thích thú để xem nó sẽ chịu không nổi bỏ về cho coi. Nụ cười hắn tắt ngấm khi nó lùi ra xa khỏi cánh cổng, đừng nói là quăng bom phá cổng nhá! Oh my god lạy chúa tôi! Hắn thấp thỏm không yên và đứng bật dậy.
Hắn có phần nhẹ nhõm khi nó chả có dấu hiệu gì là châm lửa hay kích ngòi. Nó lùi ra xa lấy trớn, bay đến đạp lấy cái bồn hoa trước cổng và bay vút lên cái bờ tường cao gần 3m của hắn khá dễ dàng. Hắn xém lọt ghế căng mắt ra. Con nhỏ này biết king kong hả trời?????
Về phần nó sao khi đã bay lên bờ tường một cách dễ dàng thì mới nhìn xuống đất. Nó hốt hoảng xém té may mà kịp giữ thăng bằng.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




