|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
người khi trúng độc này là mặt đầy gân máu, co giật và thổ huyết. Loại kim độc này có tên là Ngưu Mao Đoạn Bá kim châm. Hiện tại không ai có thể biết cách bào chế ra nó và nó đã vắng bóng trên giang hồ rất lâu rồi!
- Vậy thì ai mới có khả năng biết cách sử dụng nó chứ? – Vinlee thắc mắc.
- Người biết sử dụng loại kim độc này phải thật am hiểu về nguyệt đạo trên cơ thể con người vì nếu chỉ lệch một chút thì kết quả sẽ hoàn toàn khác. Nó sẽ không lấy mạng mà chỉ gây tê liệt thần kinh dẫn đến hôn mê thôi!
- Ý mầy hung thủ là ai? – Vinlee hỏi hắn bằng vẻ mặt hơi nghiêm trọng vì chính trong lòng anh cũng đang nghĩ đến người đó.
Hắn e dè nhìn Vinlee mà không dám nói thẳng:
- Mầy nghĩ ai trong nhóm có khả năng am hiểu nguyệt đạo và có phần tinh thông về các loại dược thảo?
- Mầy đang nghi ngờ cô ấy???? – Vinlee gằn giọng.
- Tao xin lỗi nhưng qua những manh mối mà tao có được thì người duy nhất tao có thể nghĩ đến là Nari!
Vinlee cười, một nụ cười gượng gạo như không muốn chấp nhận sự thật:
- Mầy đùa dai quá đó Aiden! Nari không có võ, cô ấy rất yếu đuối thì làm sao có thể giết một sát thủ chuyên nghiệp như Eric được chứ?
- Đó là những thứ tao đang thắc mắc và tao đang cố gắng tìm ra. Tao không chắc chắn Nari là hung thủ nhưng tao cũng không gạt cô ta ra khỏi danh sách bị tình nghi đâu. Tao thật sự xin lỗi nếu điều đó làm mầy buồn lòng.
Dứt lời, hắn dẹp cái máy rồi quay về chỗ nằm, riêng Vinlee vẫn ngồi đó. Trán anh rịnh mồ hôi vì cứ bị ám ảnh bởi việc Nari ra tay sát hại hai người trong đoàn. Anh đang cố gắng tìm mọi lý do để Nari không có một khả năng nào gây án.
”Những điều Aiden nói không phải là không đúng, dường như nó đã đi đúng hướng nhưng làm sao Nari có thể…… Mình nhất định sẽ tìm ra sự thật”.
Một bóng đen nép bên ngoài lều đã nghe thấy cuộc nói chuyện của hai anh. Kẻ đó chỉ nhếch miệng rồi rời đi. Vinlee cũng trở về chỗ nằm nhưng anh cứ trằn trọc không ngủ được. Anh không thể để Nari bị người ta nghi ngờ, nhất định phải mau chóng tìm ra hung thủ.
(Bạn đang đọc truyện tại KenhTruyen.Info, chúc các bạn đọc truyện vui vẻ ^^ )
Chap 19
Lại một buổi sáng đầy sương sớm, không khí âm u như thể thiếu vắng ánh mặt trời hàng ngàn năm. Họ lại miệt mài tiếp tục cuộc hành trình. Ai cũng nhẹ nhõm hẳn vì sáng hôm nay đã không xảy ra án mạng, riêng Vinlee vẫn là người nặng lòng nhất vì chuyện của Nari cứ canh cánh trong lòng anh. Nari thấy vẻ mặt của anh hơi lạ thì lên tiếng hỏi han:
- Anh sao vậy? Vẻ mặt anh tệ lắm đấy!
- À…ờ anh không sao. – anh cười gượng.
Đoàn người vẫn cứ đi mãi suốt ba bốn giờ, mặt trời đã lên đến đỉnh đầu. Tuy nhiên, họ vẫn không cảm thấy nắng vì tán cây rừng che phủ dày đặc như thế thì ánh sáng khó có thể lọt qua được. Bỗng Laxiiddang đi phía trước thì dừng lại, khoát tay, hai người kia trở nên căng thẳng. Không biết phía đằng trước họ nói chuyện gì, Lio lại vẫy tay. Hai người kia trở nên nhẹ nhõm và cả đoàn bước đi tiếp.
Hóa ra là một chòi kiểm tra trong rừng rậm, tất cả lại tiến về phía trước. Nó giật mình, xem ra sự cẩn mật của nhóm người này vượt quá sức tưởng tượng. Có lẽ họ đã bước vào lãnh địa ”Tam Giác Vàng”.
Xa xa phía trước xuất hiện một căn chòi khá lớn, mái ngói đỏ nổi bật trong rừng rậm. Một con đường đá rộng, hai bên tường màu trắng, cửa nhà và cửa sổ đều làm bằng gỗ. Nhóm người tiến lên phía trước, trên đường có một trạm canh gác súng ống đầy mình. Người đứng gác tiến về phía tụi nó xem xét tình hình, cúi chào ba tên vệ sĩ rồi cho phép họ đi tiếp.
Cuối cùng, nơi họ cần đến đã đến. Một quần thể kiến trúc nguy nga hiện ra. Tụi nó ai cũng ngạc nhiên hết cỡ vì không thể tin nổi trong một khu rừng sâu u ám như thế này lại xuất hiện một lâu đài lộng lẫy thế kia. Họ tiến về phía đó và dừng trước một cái cổng sắt thật lớn, Lio nhập mật khẩu và cánh cửa được mở ra. Trước mặt họ là một đài phun nước cùng với một hoa viên rộng lớn.
Một đoàn người mặc quần bộ đội, tay vác súng ống tiến về phía tụi nó. Ba người đi đầu có vẻ giữ chức vị cao. Là hai người đàn ông và một người phụ nữ. Họ mặc những bộ quần áo như sát thủ. Hai người đàn ông tầm ba mươi còn người phụ nữ khoảng bằng mẹ của nó. Cô ta có mái tóc vàng óng, gương mặt rất giống con lai và trang điểm rất đậm. Thuộc tuýp người cao và dáng rất chuẩn, khóa áo chỉ kéo ngang ngực lộ rõ nội y cùng vòng một quyến rũ. Lio, Kevin và Liz đồng thanh cúi đầu:
- Đại tỷ! Nhị Ca! Tam Ca ! (sử dụng ngôn ngữ Thái Lan).
Rất may là ai trong tụi có cũng biết chút ít tiếng Thái nên việc nghe và nói chắc cũng không thành vấn đề. Người phụ nữ đưa đôi mắt sắc lạnh quét qua tụi nó và dừng tại trên người của hắn. Mọi người đều thấy ánh mắt cô ta riêng hắn không quan tâm nên tỏ thái độ lơ đãng nhìn sang hướng khác. Cô ta cất giọng lạnh băng:
- Họ là ai?
- Họ là người của Hắc Long Bang được gửi đến đây để rèn luyện ạ! – Lio kính cẩn.
- Tốt! Vậy vào trong đi! Lâm Gia đang chờ! – Nhị Ca nói.
Tụi nó im lặng đi theo Lio, Kevin và Liz vào sảnh lớn. Cận vệ canh gác khắp nơi và ai cũng trang bị bộ đàm với súng ống. Cánh cửa hình long phụng điêu khắc tinh xảo được mở ra, hai bên là đoàn người áo đen đứng uy nghiêm. Ai cũng đằng đằng sát khí. Lio, Liz và Kevin kính cẩn chào người ở bên trên trong khi tụi nó vẫn ngơ ngác nhìn tới nhìn lui:
- Lâm Gia!
- Đã đến rồi sao?
Bên trên vang lên giọng nói già nua, cả đám ngẩng đầu. Phía trên là bốn chiếc ghế chạm trổ hoa văn. Ngồi ở giữa là một người đàn ông mặc áo vàng thêu con chim công khá lớn. Ông ta ngoài 60, tóc đốm bạc. Đáng chú ý nhất là trán bên trái của ông ta có một vết sẹo chạy thẳng xuống đến mũi. Ông ta cười nhìn tụi nó rồi vẫy tay:
- Các cô cậu đã đến đông đủ, bây giờ thì ngồi xuống đi!
Người của ông ta mang tám chiếc ghế đến kính cẩn mời bọn nó. Khi tất cả đã yên vị, ông ta dõng dạc mở đầu cuộc nói chuyện:
- Chắc cặp song sinh xinh đẹp này là nghĩa nam và nghĩa nữ của Bang Chủ Hắc Long Bang đúng không? Ba của tụi con khỏe chứ?
Vinlee gật đầu tỏ vẻ cung kính:
- Cám ơn Lâm Gia quá khen! Ba của chúng tôi vẫn khỏe!
Ông ta lướt đôi mắt qua tất cả rồi tiếp:
- Còn đây chắc là những thiên kim công tử của các tập đoàn lừng danh thế giới!
Tất cả cúi đầu với ông ta. Lúc này, ba người lúc nãy xuất hiện. Họ tiến lên bên trên ngồi vào những chiếc ghế bên cạnh Lâm Gia. Trông mặt họ chẳng có chút gì gọi là thiện cảm. Lâm Gia tuy là một tay trùm sản xuất ma túy và là kẻ có tiếng trên giang hồ nhưng ông ta có vẻ rất thân thiện và cởi mở.
- Ta đã nhận lời đề nghị của Dragon Lee là sẽ huấn luyện các con trở thành những sát thủ tinh nhuệ nhưng ta đã có tuổi, vì thế việc đó sẽ do Đại Tỷ, Lão Tam và Lão Nhị đảm nhiệm. Các con có ý kiến gì không?
Tất cả nhìn nhau ái ngại, nhưng rồi cũng quyết định đồng thanh:
- Dạ không ạ!
Lâm Gia gọi người sắp xếp nơi nghỉ ngơi cho tụi nó, họ được dẫn đến khu nhà ở. Mặt trời ngả bóng và dần mất dạng phía sau núi. Đêm nay sẽ hoàn toàn khác vì họ sẽ không phải ngủ lại trong rừng nữa. Thoáng môt chút là tụi nó đã đứng trước nơi ở của mình. Đây là một khu nhà độc lập khá lớn thuộc địa phận của Lâm Gia và chưa có người ở. Nhìn sơ qua thì khắp ngôi nhà và các vật dụng đều làm bằng gỗ. Có thêm một lầu ở bên trên. Cả căn nhà vừa đủ tám phòng, ngoài ra còn có phòng ăn, hai nhà vệ sinh phân biệt nam và nữ và một gian phòng khách ở giữa. Nữ ở trên lầu còn nam ở dưới nhà trệt. Phòng Vinlee bên cạnh chân cầu thang còn phòng Nari ngay trên đầu cầu thang trên lầu. Họ về phòng chuẩn bị quần áo xuống nơi tắm rửa.
Nói sơ qua về phòng tắm. Bên trong có một chỗ cất đồ và một hồ tắm tập thể rất lớn. Vì thế họ có thể tắm cùng một lúc. Tụi nó đắm mình trong nước ấm mà cứ tưởng như đang ở thiên đàng. Đơn giản vì mấy ngày vừa qua có ai được tắm đâu. Đang tận hưởng cảm giác thư giãn tột đỉnh thì lại bị quấy rối.
”RẦM”
Tiếng đạp cửa vang vọng cả căn nhà. Nhà gỗ mà đạp kiểu này vài lần có nước lên núi ở với thú. Tụi nó tức tốc thay quần áo chạy ra xem chuyện gì. Ra đến nơi thì đã gặp các anh đứng đấy nhưng họ nào đã mặc quần áo, chỉ quấn hờ mỗi chiếc khăn ngang hông. Bên cạnh là Đại Tỷ đang trừng mắt nhìn tụi nó:
- Mấy cô ra hơi trễ đấy!
Nó hất mặt, coi bộ cái tính không sợ trời không sợ đất đã được khôi phục. Nó nói tiếng Thái như tiếng mẹ đẻ:
- Đánh vần hai chữ LỊCH SỰ đi!
- Cô nói gì? – Đại Tỷ khoanh tay nhìn nó.
Nó định gân cổ lên chửi lộn với Đại Tỷ thì hắn kéo tay nó lại, thì thầm;
- Đây là khu vực của ả! Em đừng manh động kẻo không hoàn thành được nhiệm vụ!
Nó tạm thời bỏ qua và đứng vào hàng ngang, Đại Tỷ đi tới đi lui nhìn từng đứa rồi bảo:
- Bắt đầu từ ngày mai phải dậy lúc 3h sáng! Từ 3h đến 9h là giờ học rèn luyện thân thể do tôi đảm nhiệm. Các cô cậu sẽ có 1 giờ đồng hồ để ăn trưa và nghỉ ngơi chuẩn bị. Từ 10h đến 4h chiều là giờ học sử dụng vũ khí của Lão Nhị. 4h đến 10h khuya là giờ luyện võ của Lão Tam. Sau đó mỗi người phải gánh một trăm thùng nước rồi mới được
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




