|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
không biết bao nhiêu là năng lượng của người ta. Ăn xong, cả đám nằm tại chỗ vì không biết nên lết đi đâu. Roy nằm lên ngực Ken than thở:
- Sao mà giống địa ngục trần gian vậy nè trời?
- Ờ đúng đó! Biết là khổ nhưng mà đâu ngờ là khổ đến như vậy! – Hani cũng bè theo.
- Nhưng cũng đành chịu thôi! Tình thế ép buộc mà! – hắn đang nằm trên đùi của nó cũng tham gia cho vui.
Nó vẫn ngồi đó, nhìn mọi người xung quanh. Bạn bè lúc nào cũng ở bên cạnh nó, nhờ vậy nó mới có đủ dũng khí để vượt qua những thử thách này. Ken hất mặt về phía NaVin:
- Lại hú hí nữa rồi kìa!
Mọi người hướng mắt về hai người, Vinlee cũng đang nằm trên đùi của Nari nhưng sướng hơn một cái là được Nari xoa bóp những vùng cơ bị đau nhức ở tay chân. Ai cũng đưa ánh mắt thèm thuồng nhìn hai người, được bạn gái phục vụ như vậy thì sướng còn gì bằng. Nhìn lại bạn gái của mình thì……thôi khỏi so sánh luôn đi. Vinlee nhìn Nari trìu mến, anh sẽ mãi mãi cho hai vụ án đó vào trong quá khứ. Nari của anh thì làm sao giết người được chứ? Đúng không?
Đang mơ màng muốn chìm vào giấc ngủ thì Nhị Ca đã đứng trước cửa, sau lưng anh còn có Lio, Kevin và Liz. Người đàn ông có gương mặt lạnh băng cùng nước da rám nắng nhìn sơ qua mọi người. Anh ta cất giọng trầm trầm:
- Đến giờ rồi đấy!
Tất cả ngồi dậy, chỉnh trang lại quần áo rồi bước theo Nhị Ca ra sân tập. Lần này là một cái sân khác, rộng hơn nhiều. Xung quanh có khá nhiều dụng cụ để tập luyện. Tất cả xếp thành một hàng ngang, Nhị Ca ngồi xuống một cái ghế rồi bảo:
- Cô lên đây! – anh chỉ vào Hani.
- Tôi sao? – Hani tự chỉ vào mặt mình.
Cô tiến lên bên trên, Liz đưa cho cô một cái roi da khá là vừa tay. Một đám người từ xa tiến đến cúi đầu với Nhị Ca, anh vẫn đưa đôi mắt quan sát. Lio tuyên bố:
- Hani! Cô dùng roi này hạ hết tất cả bọn chúng đi!
- Cái gì? – Hani thốt lên.
Lập tức hơn 20 tên lính bao vây cô. Cả bọn ngồi ở dưới lo sốt vó vì không biết cô sẽ địch nổi hay không. 20 tên to con thế cơ mà. Jee thấp thỏm không yên và lại càng chết điếng hơn nữa khi Nhị Ca bảo:
- Không được nương tay dù cô ta là con gái! Giết bọn chúng hoặc bọn chúng giết cô!
Một giọt mồ hôi khẽ rơi trên trán cô, cô đã từng trạm trán rất nhiều lần rồi nhưng sao làn này cô lại thấy hoang mang đến như vậy? 20 tên xông lên cùng một lúc, Hani uyển chuyển tránh né rồi vung roi hạ gục từng tên. Có lẽ cô có tiềm năng về loại vũ khí này chăng? Nó giúp cô trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều. Cô cố gắng không phải trúng đòn của tên nào, từng nhát roi quất xuống đồng nghĩa sẽ có một kẻ bị hạ gục. Nhị Ca chăm chú quan sát từng động tác của Hani, quả thật rất nhanh nhẹn và uyển chuyển. Bước chân của cô rât nhẹ nhàng, đường roi cũng rất dứt khoát. Cô kết thúc trận đấu và dưới chân cô là 20 tên lính đang lăn lộn vì đau đớn.
- Chú ý rèn luyện lực ở cổ tay! Về chỗ! – Nhị Ca bảo ngắn gọn.
- À….vâng! – cô trả roi cho Lio rồi quay về chỗ ngồi.
Nhị Ca lại nhìn sơ qua một lượt, ánh mắt của anh dừng trên người của Jee. Anh lại cất giọng:
- Cậu! Lên đây!
Jee vã mồ hôi vì không biết mình sẽ bị đối xử ra sao. Anh đưa đôi mắt cảnh giác nhìn Nhị Ca khi đã đứng trước mặt:
- Lio! Đưa súng cho cậu ta!
Jee nhận lấy khẩu súng lục, nhìn Nhị Ca đầy vẻ thắc mắc. Anh ta tiếp tục ra lệnh:
- Trói con nhỏ lúc này vào tấm bia!
- CÁI GÌ???? – cả bọn đồng thanh.
Chưa hết ngỡ ngàng thì Hani đã bị người của Nhị Ca lôi đi. Nó đứng lên quát:
- Anh khùng à? Hani sẽ gặp nguy hiểm đấy!
Nhị Ca đưa đôi mắt lạnh tanh hờ hững nhìn nó:
- Thế cô có tin anh bạn của cô không?
- Ơ tôi……. – nó ngập ngừng.
Vinlee kéo tay nó ngồi xuống và ra hiệu cho nó giữ bình tĩnh. Hani khóc không ra nước mắt, cô chỉ biết đưa ánh mắt cầu cứu nhìn Jee. Anh run tay vì nếu lệch một ly thì người con gái mà anh yêu thương sẽ chết dưới tay anh. Trong tình cảnh này thì biết làm sao đây? Anh khổ sở, đầu óc anh rối tung. Nhị Ca bảo mà không chút cảm xúc:
- Bắn vào cái thân cây sau lưng cô ta!!!! Ba phát liên tiếp không thiếu một phát!
Cả bọn xém hét lên, thằng cha này khùng rồi. Hani và cái cây là một đường thẳng thì làm sao mà bắn được chứ? Tính mạng của Hani đang bị đe dọa, không hiểu nổi cách huấn luyện khắc nghiệt của tên Nhị Ca. Mọi nguời căng thẳng nhìn về phía Hani, Jee còn căng thẳng hơn gấp ngàn lần. Anh run run giơ cây súng lên và chĩa họng súng về phía người con gái chiếm vị trí số một trong tim anh. Cả bọn đưa ánh mắt lo lắng tột cùng nhìn hai người. Jee hít một hơi thật sâu rồi lên đạn. Anh không do dự chĩa súng về phía Hani mà bắn ba phát liên tiếp:
”Đoàng…..đoàng…..đoàng”
Giây phút đó cả bọn như ngừng thở, thời gian bị tua chậm. Những viên đạn lướt đi trong không trung một cách tình. Anh nhắm nghiền lấy đôi mắt như không muốn chấp nhận cái kết quả.
”Bụp……bụp….bụp”
Ngực trái của Hani toàn là màu đỏ, màu đỏ đáng sợ. Jee lặng người không biết nên phản ứng ra sao. Cả bọn trừng mắt, áo của Hani đã loang đỏ. Nhị Ca nhếch mép cười lạnh.
Chap 20
Nhị Ca nhếch mép:
- Trúng vào thân cây hai phát sao? Khá đấy chứ nhưng còn một phát thì….. Mau mang cô ta đến đây!
Thuộc hạ của Nhị Ca cởi trói cho Hani rồi mang cô về chỗ bọn nó. Jee vứt cây súng rồi chạy đến bên cô, mồ hôi anh tuôn rơi lã chã:
- Hani à? Em sao rồi? Em đang ra máu nhiều lắm này! Anh xin lỗi!!!
Cô đưa đôi mắt ngơ ngẩn nhìn anh:
- Máu gì?
Cả bọn ngạc nhiên, nó chỉ vào ngực cô:
- Máu này! Cậu nhìn đi!
Cô đưa tay quệt vết màu đỏ trên áo rồi trét vào mặt Jee, cô cười tinh nghịch:
- Thơm mùi sơn không?
- HẢ???? – đồng thanh.
Nhị Ca lên tiếng làm mọi người nhẹ nhõm hẳn:
- Đạn giả thôi!
Cả bọn thở hắt ra, hú hồn. Tưởng đâu cha này nghịch ngu như vậy chứ! Jee ôm chầm lấy Hani:
- Anh sợ quá! Em làm anh giật mình đấy!
Nhị ca hắn giọng, cả bọn hiểu ý và quay lại vị trí rồi ngồi xuống tiếp tục buổi học. Nhị Ca mời Ken tiếp theo, Ken có vẻ khá thích thú với mấy việc đánh đấm nhỉ? Anh tỏ ra rất phấn chấn, thái độ của anh làm Nhị Ca có vẻ hài lòng. Anh phải giao chiến với 20 tên cận vệ khác với điều kiện không dùng chân, anh gãi đầu khó hiểu. Sao kì vậy? Thế thì làm sao tấn công ai được cơ chứ? Chân anh bị xích lại và trận đấu bắt đầu. Anh đang rất sung sức, nhưng lại quên mất mà nhấc chân lên. Thế là bị vướng và bị tên cận vệ tấn công ngã xuống đất. Máu rỉ ra ở khóe miệng, anh đứng dậy thủ thế và tiếp tục. Vẫn không khá hơn, anh lại bị vướng và bị đánh ngã. Có lẽ đó là một thói quen trong khi đánh nhau. Anh đang bối rối thì Nhị Ca lên tiếng nhắc nhỏ:
- Chú ý khai thác hết sức mạnh ở hai cánh tay!
Anh nhìn hai cánh tay của mình, nó cũng bình thường thôi mà. Có sức mạnh để khai thác hay sao? Đang nghĩ ngợi thì 20 tên cận vệ tấn công cùng một lúc, anh thủ thế rồi bắt đầu tung những cú đấm đầy uy lực. Cú đấm anh tung ra khiến tên cận vệ văng ra xa đến bất ngờ, những cú sau đó cũng vậy. Và 20 mươi tên tận vệ lăn lóc vương vãi trên sân, họ đều cách anh từ 3-5m. Qủa thật rất tuyệt vời!
Đến lượt Vinlee, anh bị trói tay. Điều này cho thấy anh ngược lại với Ken. Anh có những cú đá rất chuẩn và không kém phần hiểm hóc. Thử thách hạ 20 tên cận vệ anh vượt qua khá dễ dàng khiến Nhị Ca cười rất hài lòng. Anh trở về chỗ ngồi.
Đến lượt Roy, cô muốn dùng gậy để hạ đối phương. Roy tự chọn loại vũ khí này vì qua những lần dùng gậy đánh nhau, cô đã tự nghĩ ra những đường gậy rất hiếm thấy. Nếu áp dụng thử thì sao nhỉ? Có khác biệt gì lớn không? Nghĩ là làm, cô nhặt đại một nhánh cây rồi bắt đầu trận đấu. Lần này cô giao đấu với Liz. Cả hai đối mặt với nhau, Liz cầm kiếm còn cô cầm cây. Cô tung ra những đường gậy rất
lạ khiến Liz trở nên hoang mang và nhanh chóng bị hạ gục. Chính Nhị Ca cũng phải choáng vì Liz là một sát thủ mà lại để bị hạ gục dễ dàng như vậy. Liz không tin mình bị hạ gục và càng không tin người đứng trước mặt mình là một học sinh cấp ba. Sao Roy vung gậy nhìn ghê thế nhỉ?
Nari là người bị gọi lên tiếp theo, cô hơi hoang mang vì bản thân chả có tí võ gì. Cô biết nói sao đây? Nhưng chưa để cô giải thích, Nhị Ca đã bảo:
- Tận dụng những thứ trước mặt cô để làm thành một loại ám khí và phóng nó về phía bù nhìn đằng kia!
Nari chưng hửng, mọi người còn lại cũng vậy. Cô e dè nhặt lấy một khúc cây nhỏ dưới đất, dùng tay bẻ gãy nó ra nhiều khúc khoảng 3cm. Cô cầm lấy và phóng đi như dân chuyên nghiệp trước con mắt ngạc nhiên hết cỡ của tụi nó. Vinlee ấp úng:
- Sao em…..có thể….
Nó reo lên vì đã nhớ ra một chuyện gì đó:
- Đúng rồi! Ở quán bar, Nari chơi phi tiêu giỏi nhất!
Nari e dè nhìn Nhị Ca để chờ nghe lời nhận xét, cô không biết tại sao Nhị Ca lại biết cô có khả năng phóng đồ vật.
- Lúc nãy tôi đã thấy cô dùng đá để phóng quả trên cây! Khá đấy!
- Cảm ơn anh! – cô cúi đầu rồi trở về chỗ ngồi.
Đến lượt hắn, Nhị Ca nhìn hắn hồi lâu. Cuối cùng, anh muốn hắn đấu với Lio. Phen này tiêu đời hắn rồi! Lio hầm hầm bước lên, mặt đối mặt. Trận đấu bắt đầu. Hắn và Lio vờn nhau nhưng Lio chẳng tấn công hắn được cái nào vì hắn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




