watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:32 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5965 Lượt

câu đầu tiên này.

Nơi đây không hề đổi khác, không có gì đổi khác ngoại trừ không còn nhìn thấy bóng dáng yêu kiều của Diệp Từ, ngoại trừ nỗi nhớ nhung khôn cùng.

Một cô gái trang điểm lòe loẹt lướt qua mặt tôi, đặt chiếc túi xách nhỏ lên bàn, chớp chớp mắt, hỏi tôi: “Anh ơi, anh có cô đơn không?”

Tôi nhìn lên cô ta, xua xua tay định đuổi đi, chợt đổi ý, kéo cô ta lại hỏi: “Em biết ai ở đây là Diệp Tử không?”

“À, có nghe qua, trước đây nó nổi lắm, nhưng nghỉ làm lâu rồi, chắc được bao rồi? Anh muốn tìm nó à?”

Xem chừng cô ta chẳng thể cung cấp thông tin có giá trị gì, tôi thả cho cô đi, bước chân ra khỏi Đá quý trần gian, tôi vẫn mặc nhiên tự hỏi mình: Chẳng lẽ tôi mất Diệp Tử thật rồi sao?

Ngày hôm sau, tôi bay đến Thành Đô, rồi quá cảnh tại Trung Sơn và Thâm Quyến, về đến Bắc Kinh không được bao lâu lại đi Thượng Hải mở hội nghị hàng năm tại Thượng Hải.

Nỗi nhớ mong của tôi với em, ngút ngàn chất chứa.

Mùa đông cuối cùng của thế kỉ 20, đôi vai tôi như bị năm quả núi Ngũ Chỉ Sơn đè xuống, trĩu nặng ái tình.

Phải rồi, tôi như chú khỉ trơ trọi năm xưa bị núi đá đè phạt.

***

Ngày 22 tháng 12 năm 1999, giả thử vào một ngày tôi phát điên đến quên cả tên mình, cũng sẽ không quên ngày tuyết rơi hôm nay. Ngày hôm nay, đã có người ở nhà Tiểu Vân để tiếp chuyện.

Nhưng không phải cái giọng Bắc Kinh chính gốc của Viên Uy.

Trong đầu hiện ra cặp kính gọng mạ vàng của tay Trần Dương người Hồng Kông.

Tôi mới chỉ nghe nói về người này, nên không dám nói càn, chỉ gấp gáp kể lại sự tình, người ấy nói: “Nhưng Tiểu Vân không có nhà.”

“Anh có thể cho tôi biết cô ấy ở đâu, được không? Hai tháng qua ngoài đi công tác, ngày nào tôi cũng qua tìm Tiểu Vân, tôi không còn cách nào khác, nhớ được chỗ nào tôi đã nhớ hết rồi, chỉ có cô ấy mới giúp tôi tìm được Diệp Tử.”

Đối phương im lặng hồi lâu, cuối cùng nói : “Anh Lý, mời anh lên nhà nói chuyện.”

Trong thang máy, tôi toát hết mồ hôi, đến tận khi cửa nhà 9A mở ra, người đàn ông nhìn tôi sửng sốt.

Tôi đưa tay ra, nói: “Tôi là Lý Hải Đào, bạn trai của Diệp Tử.”

“Chào anh, tôi là Trần Dương.” Người này khác hẳn so với trí tưởng tượng của tôi.

Tôi phân trần một lần nữa ý nguyện của mình, Trần Dương không nói gì, rót một cốc nước để trước mặt tôi, tiện tay đẩy gọng kính lên, ngồi ở chiếc sa-lông cạnh chỗ tôi.

Chừng như biết tôi không thoải mái, Trần Dương đứng dậy ra bên cửa sổ, quay lưng lại nói: “Anh Lý anh về đi, việc của Diệp Tử tôi không rõ lắm, hay anh đợi Tiểu Vân về rồi để cô ấy tự nói với anh.”

Trực giác cho tôi hay Trần Dương nhất định biết rõ sự thật, tôi không chịu được, chạy đến trước mặt Trần Dương, hỏi: “Anh Trần, anh lớn hơn em tôi vài tuổi, tôi phải gọi anh bằng ANH, chắc hẳn anh cũng biết cái đau đớn khi yêu một người, huống hồ người mình yêu không có lấy một tin tức, thậm chí chết hay sống tôi cũng không hay biết, anh làm ơn, ít nhất cho tôi biết Tiểu Vân đang ở đâu? Tôi đi đi về về qua nhà anh đã hai tháng nay, anh nỡ nhẫn tâm để tôi đi mòn cả một cuộc đời?”

Trần Dương quay người lại, con ngươi sau cặp kính trốn tránh ánh mắt của tôi: “Ôi, không phải thế, tôi cũng biết trong lòng cậu buồn bực, nhưng việc này tôi phải hỏi Tiểu Vân mới có thể trả lời cậu. Nếu không, sợ Tiểu Vân về lại trách tôi.”

“Có cái gì mà không nói được? Rốt cuộc Diệp Tử bị làm sao? Rốt cuộc làm sao hả anh? Có phải lại xảy ra chuyện gì? Tôi xin anh, anh nói cho tôi một lời thôi…” Tôi căng thẳng hỏi dồn.

“Không phải không phải, Lý…Hải Đào phải không? Anh đừng hiểu nhầm, Diệp Tử không sao cả, cô ấy ổn là đằng khác, anh đừng quá kích động…”

Tôi nhẹ đi được đôi phần, nhưng hoang mang mới lại dồn lên trong lòng: “Thế thì sao anh không nói ra được? Chắc chắn đã có chuyện rồi, chắc chắc có chuyện gì rồi! Rốt cuộc Diệp Tử ở đâu hả anh? Tiểu Vân ở cạnh cô ấy không?”

“Thế này cậu ạ, Diệp Tử đang sống rất ổn ở Singapore, Tiểu Vân cũng ở đó, cô ấy qua đó với Diệp Tử được hơn một tuần nay, chắc vài ngày nữa sẽ về tới đây, đợi cô ấy về tôi sẽ bảo cô gọi điện cho anh, được không? Hôm nay cậu cứ về nhà, yên tâm, Diệp Tử không sao.”

..k e n h t r u y e n . p r o.. “Tôi còn về được không? Còn ngủ được không?” Lời dỗ dành của Trần Dương càng làm tôi dày vò đến sắp điên lên, đầu óc mờ mịt, tôi đi vòng qua Trần Dương, với tay mở cửa sổ ngoài hành lang.

Gió rét căm căm thổi tốc đến những bông tuyết, phủ mờ đôi mắt tôi, bệ cửa sổ cao hơn nửa thân người, khung cửa lại hẹp, nếu từ đây lách người qua cửa nhảy xuống thì khó, nếu trèo qua có khi được.

Khốn kiếp cái đứa nào thiết kế, làm người ta muốn nhảy lầu cũng không được nhảy thoải mái!

“Anh Trần ơi, em gọi anh là anh được không? Xin anh, xin anh cho em biết chuyện là thế nào, nếu anh còn không nói, em sẽ nhảy từ đây xuống!” Hai tay tôi nắm lấy bậu cửa, mắt căng phồng giận giữ, gân xanh nổi lên, máu toàn thân đã dồn hết lên đầu.

Anh Trần Dương gầy yếu thoắt đã thất kinh, hai tay nắm chặt lấy vai tôi, nói: “Không nên không nên không nên…cậu điên à?”

“Đúng em điên, nếu là anh anh có điên không?”

“Cậu…cậu…cậu bỏ tay ra đã, đừng quá xúc động. Mời cậu quay lại ngồi bên kia, được không”

Thấy anh ta vẫn có vẻ không muốn nói, tôi hất đầu ra ngoài cửa sổ, nhấc người lên theo đà nhảy… toàn thân đã lơ lửng người không trung.

“Cậu làm bậy tôi gọi bảo vệ, anh xuống ngay!” Trần Dương sợ hãi ôm chặt lấy lưng tôi, mồ hôi sắp vã ra.

“Được, chỉ cần anh nói tất cả, em sẽ nghe anh, xong xuôi là em đi, nhất định không làm phiền nữa!”

”Quân tử nhất ngôn”

”Quân tử nhất ngôn!”

“Vậy thì cậu ngồi xuống ghế, uống ngụm nước cho bình tĩnh lại.”

“Tôi buông tay, Trần Dương đóng cửa sổ và chốt ngay cửa ra hành lang. Thấy tôi đã ngồi xuống ghế, anh ta quay người đi vào bếp.

Nghe tiếng lách cách mấy đồ gia dụng bằng sắt va vào nhau và tiếng cửa tủ đóng, chắn hẳn Trần Dương đang gói ghém dao kéo làm bếp giấu đi.

Lúc đi ra anh ta ngó quanh một hồi, ngoài tường, chắc không còn đồ gì làm hại được đến tôi.

Kỳ thật anh khỏi lo, tôi không thích tường nhà, quá cứng. Nếu để tôi chọn, tôi chọn nhảy lầu, ít nhất trước khi mạng sống kết thúc còn được bay một trận.

Sau đó còn lưu lại một tiếng “bẹp” bi tráng khi tiếp đất, màu máu đỏ tươi loang lổ khắp mặt đất, cả thế gian lặng ngắt như tờ.
Chương 45

Trần Dương kéo đến một chiếc ghế nhỏ, ngồi xuống trước mặt, tôi căng thẳng tột độ, căng hai tai đợi chờ đáp án.

Anh ta hỏi: “Cậu…uống miếng nước đã!”

Tôi tức muốn nghẹn lại, đợi đợi đợi, hắn vẫn cứ chầm chậm chậm chạp sắp xếp suy nghĩ. Nếu đây là thời chiến tranh chắc người ta phải phái gã làm đặc vụ mất! Ban nãy tôi đã lấy cái chết ra dọa mà hắn vẫn không chịu mở mồm.

“Này, Tiểu Lý à, tôi gọi cậu là Tiểu Lý nhé, cậu xem tôi với cậu mới vừa biết nhau, tôi không hiểu cậu, Diệp Tử bên ấy có xảy ra chút chuyện. Nhưng, nhìn từ góc độ của mình, cậu nghe xong chớ có…nếu không tôi cũng khó xử lắm…”

“Em biết em biết, anh Trần, anh nói mau đi, quân tử không nuốt lời. Em bảo đảm sẽ không kích động, không gây sự, được chưa? Xin anh nói hết một lời đi, đừng dày vò tôi nữa!”

Trần Dương không hề nhìn tôi, thở dài não nuột một hồi mới nói: “Diệp Tử…cô ta…kết hôn rồi!”

“Cô Diệp Tử kết hôn rồi…”

“Không thể nào! Không thể nào!” Tôi xông vào nắm cổ áo Trần Dương, “Tại sao anh lại nói như thế? Rốt cuộc anh có dụng ý gì? Diệp Tử mới đi được hai tháng, cô ấy không thể kết hôn! Tại sao anh muốn lừa tôi?”

“Cậu buông tay ra, buông tay ra ngay, chúng ta đã cam kết rồi, sao cậu vẫn xúc động thế?” Trần Dương cố gắng ngửa mặt ra xa hơn, tránh khỏi bị cơn thạnh nộ của tôi làm vỡ cặp kính mạ vàng.

“Tại sao lại nói dối tôi? Nói!” Tôi không hình dung nổi mình dựa vào sức lực gì để gào lên như thế, tôi chỉ còn nghe thấy tiếng lạo rạo như bị nứt não trong đầu.

“Tôi không lừa, Tiểu Lý, anh ngồi xuống đã, lời tôi nói là sự thật.”

“Cô ấy kết hôn từ bao giờ?”

”Ngày 20 tháng 12, Tiểu Vân đi Singapore để làm phù dâu cho Diệp Tử…”

“Anh lừa người! Anh hoàn toàn dối trá!!!”

“Tôi thực sự không lừa gì cậu, tôi biết, lòng cậu ra sao tôi rất hiểu, nhưng…Không bằng đợi vài ngày nữa Tiểu Vân về cậu tự đi hỏi cho rõ, giả sử Diệp Tử giữ Tiểu Vân qua mùa giáng sinh, thì muộn nhất là tết sẽ về.”

Đất trời nổi cơn sấm sét! Từng lời từng lời khẳng định của Trần Dương đẩy tôi xuống vực thẳm muôn kiếp chôn vùi.

Hồn tôi lìa khỏi xác, dơ dạt trong căn phòng khách trang hoàng lộng lẫy, căn phòng chứng kiến Lý Hải Đào không còn sự sống thuộc thể, trầm mặc không lời. Thuộc linh cất lời khóc than, một lời than yếu ớt như hơi thở, sau đó điên cuồng liên tiếp quật mình lên bức tường và trần nhà, quật đến lả người đầy vết tích, mãi cho đến khi linh hồn sắp chết, mới rã rời quay trở về thân thể tôi.

Tôi trở trong mình cái linh hồn thoi thóp ấy bước ra khỏi cửa nhà Trần Dương.

Trần Dương nói với theo: “Tiểu Lý ơi, đều là đàn ông, việc gì cũng nên nghĩ

Trang: [<] 1, 27, 28, [29] ,30,31 ,35 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT