watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:32 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5980 Lượt

nghìn đồng">, mà không phải 4000 hay 5000?”

“À, chẳng có gì đâu, công ty anh có việc gấp…số tiền ấy, anh không kịp đếm lại”

“Hừm…” Có vẻ như Diệp Tử cười mũi một tiếng, “Thôi quên đi, Lý Hải Đào, có những việc…Tôi nghĩ…Không nói nữa, à, hai ngày nữa tôi đi Sing.”

“Gì cơ? Bao giờ?”

“Đã định đi từ hôm kia, xong rồi chẳng phải đột ngột phải vào viện đó sao? Ngày mai tôi sẽ gọi điện đặt lại vé, chắc mất hai ngày”

“Khi nào quay lại?”

“Không trục trặc gì thì chắc đi khoảng nửa tháng.”

“Thế trước khi em đi chúng mình cùng đi ăn một bữa được không?”

“Ừm” Diệp Tử khịt khịt mũi, “Lý Hải Đào, anh biết không? Tối qua Tiểu Ngọc không đi làm, ngủ lại nhà tôi, cả buổi tối cô ấy nhắc đến tên anh rất nhiều lần, CÔ ẤY THÍCH ANH, thật đấy. Những người như chúng tôi, thích được ai đó không phải chuyện đơn giản, anh…anh cố đừng làm tổn thương cô ấy, còn nữa, việc giữa tôi với anh tôi không hề nói cho Tiểu Ngọc, tôi hy vọng anh cũng đừng nói ra…”

“Nhưng, Diệp Tử, có một số chuyện em nên hiểu…”

“Đừng nói nữa, tôi không hiểu…”

“Được anh hỏi em, em biết rõ ràng người anh thích là….”

“Tôi không muốn nghe…”

“Em phải nghe! Em không thích anh anh phải chịu, nhưng hà cớ gì em em đẩy anh đến chỗ khác…” Tôi bắt đầu xúc động.

…Cô ta dập máy.

Chúa ơi! Có phải cô gái này sinh ra để thách thức tôi?

Tôi gọi lại, cô ta dập máy, tôi lại gọi, cô ta lại dập.

Tôi chuẩn bị quay đầu xe.

Chuông điện thoại réo lên, là em gọi đến!

“Lý Hải Đào, anh nghĩ gì mặc anh, nhưng tôi và anh là điều không thể! Tiểu Ngọc đã thích anh rồi, tôi càng không muốn thọc gậy bánh xe, cô ấy là chị em của tôi. Tôi chưa từng đối tốt với anh điều này anh biết, tôi nói anh hay, anh nghe rõ đây – TÔI LÀM ĐIẾM, tôi không cần thể diện!…Anh nghe tôi nói hết! Ngày hôm đó tôi muốn tiền của anh, tôi cần một sự cân bằng tâm lý, tôi không muốn đàn ông NỢ tôi, cũng không muốn dây dưa tình cảm với đàn ông! Vì các người tuyệt nhiên không thể trân trọng tôi! Bây giờ anh chẳng qua chỉ bị tôi mê hoặc, thời gian qua đi anh sẽ từ bỏ tôi, sẽ tìm mọi cách để đá tôi! Không phải thế ư”

“Diệp Tử, tại sao em…”

”Chẳng cần phải nói gì nữa, lời mình tôi đã nói xong, hãy quên đi cái tối ấy. Thế nhé, trước khi đi tôi sẽ không gọi cho anh nữa, khi tôi quay lại, anh với Tiểu Ngọc thành cũng được, không thành cũng xong, tôi hy vọng…anh hãy cứ coi tôi là cave của Đá quý trần gian, đừng coi tôi…coi tôi như thứ khác!“

DIỆP TỬ ƠI DIỆP TỬ, có phải anh nông nổi hay vì em nghĩ quá nhiều? Đời người dài ngắn ngủi dăm chục năm, cớ sao lại nhìn mọi việc bi quan như thế?
Chương 11

Em đã không hề gọi lại.

Hoàn toàn không hề gọi.

Ngược lại Tiểu Ngọc gọi cho tôi không ngơi nghỉ, úp mở tình ý, xưng hô cưng yêu cưng thương loạn lên.

Tôi là một thằng đàn ông, một đại trượng phu, một gã chưa hề có kinh nghiệm yêu đương, nếu không vì hình ảnh của Diệp Tử vẫn không thôi phảng phất trong tôi, tôi nghĩ, có lẽ mình sớm đã chuyển về sống chung với Tiểu Ngọc.

Lòng tôi hốc hác rách rời.

Trong những cuốn sách thường viết rằng hàng tháng phụ nữ đều phải trải qua một thời kỳ thoái trào, bất kỳ lúc nào cũng có thể không kìm được mà nổi cáu, theo tôi, đàn ông cũng có một sự thoái trào như thế, như tôi bây giờ, cuối cùng tôi đã hiểu LÀM phụ nữ nhọc nhằn đến thế nào.

25 năm qua, lần đầu tiên tôi ra nông nỗi này, còn họ tháng nào cũng phải chịu khổ một lần, tôi mà là họ chắc tôi hóa điên.

Diệp Tử đi được 5 ngày, tôi nhận lời đi ăn với Tiểu Ngọc.

Hôm ấy Tiểu Ngọc mặc một chiếc váy liền thân đỏ chóe, mái tóc vàng hoe rối bù được buộc gọn lại, không kẻ mắt cũng không gắn mi giả, cổ vênh lên bước tới, mắt nũng nịu nhìn tôi.

Thật ra, đó cũng là một cô gái đẹp.

Nói bâng quơ vài câu xong, tôi thử hỏi dò về tình hình của Diệp Tử.

“Diệp Tử, Diệp Tử, Diệp Tử, em nói cho anh biết nhé, anh thích nó thật rồi phải không? Phải thế không anh yêu?” Thấy tôi không khai ra nửa lời, Tiểu Ngọc câm bặt.

Buổi tối Tiểu Ngọc nhất quyết không lên ca, cô ta bảo: “Lâu lắm rồi không được gặp anh, anh đưa em đi Tam Lý Đồn nhé…”

Khổ nỗi ngày mai tôi có việc thật, lại là việc rất quan trọng, ngày mai tổng giám đốc người Đức của công ty tôi tới, 9 giờ tập trung cấp trên cấp dưới họp, mà cái ông người Đức đó rất ghét giờ cao su.

Mà Tiểu Ngọc thì cứ nằng nặc đòi đi, tôi tặc lưỡi, nếu không uống chắc có thể về sớm được.

Đến Tam Lý Đồn chúng tôi chọn ngồi ở quán 77 ngoài vỉa hè, Tiểu Ngọc gọi Corona và uống hết chai này đến chai khác, miệng không ngớt kể lể bản thân, bố mẹ ly dị từ khi cô còn rất nhỏ, cô theo bố lớn lên. 13 tuổi bắt đầu yêu đương, vì muốn có đàn ông đối đãi tốt với mình. 14 tuổi bỏ học, bắt đầu nhập trường đời. Năm ngoái dạt lên Bắc Kinh, nghe giới thiệu Đá quý trần gian thế này thế kia, thế là lên đó, từ nơi đây cô đã học được cách dùng nụ cười, dùng thân thể để kiếm tiền.

Cô ta nói: “Em thích đàn ông, họ cho em sống, em cũng thù đàn ông, sự hận thù này đã bắt nguồn từ lúc ở với bố. Em muốn tìm được một người thương xót em, Lý Hải Đào, là ANH ——-đúng không?”

Tiểu Ngọc tìm mắt tôi, tôi cúi đầu xuống.

“Xin lỗi, Tiểu Ngọc, có những việc khó nói cho rõ ràng, em là một cô gái tốt, nhưng…em và anh chỉ có thể….Hỡi ôi, nói tóm lại là anh có thể làm một người bạn đến thương yêu em, nếu em có bất cứ việc gì, gọi là anh đến…”

“Ý anh là sao?”

“Tiểu Ngọc, anh thấy mình đã nói rõ ràng rồi!”

“Hừ, rõ ràng, rõ ràng…Anh nói thật đi, thích Diệp Tử đúng không? Đúng không?”

“Tiểu Ngọc, em đừng kích động, anh thích ai là việc của anh, là ai đi nữa, anh với em là không thể…”

“EM HỎI ANH ĐÚNG NÓ KHÔNG?”

“ Đúng thì đã sao? Em hơi quá….”

“Diệp Tử Diệp Tử Diệp Tử…lại là Diệp Tử, nó thì có cái gì tốt chứ? Hả? Lần nào cũng là con bé ấy, lần nào cũng là nó! Thằng đàn ông nào nhìn nó cũng hồn xiêu phách lạc, nó có gì ghê gớm chứ? Nó cực ngon ư? Em không hề thấy nó đẹp như tiên giáng trần! Lên giường với đàn ông có một rổ, rặt hàng thối!”

“Cô đừng nói nữa!”

“Sao không? Anh là cái thá gì của tôi, mà bảo tôi không nói? Cho anh biết Lý Hải Đào, anh đừng hão huyền nữa, không có cái vị gì đâu, “con đường sự nghiệp” của Diệp Tử đang thênh thang lắm! Lần này đi Sing, chẳng phải đi cặp với lão đại gia đó sao? Lão khọm ấy mê con Diệp Tử đến kinh người rồi, suốt ngày cho nó qua Sing tìm lão, có khi lại còn cưới nó ý chứ. Người ta đáng giá nghìn vàng, anh chỉ bằng một cái rắm hơi!”

“Tiểu Ngọc, tôi bảo cô không nói nữa!”

“Anh bức tôi! Tôi phải nói, tôi cứ nói, làm sao nào? Chẳng nói đàn ông, tôi cũng đã lên giường với nó, không tin anh đi hỏi người đẹp của lòng anh đi, phì, con ấy yêu nhiều lắm rồi, anh không biết à, anh không biết công chúa của lòng anh ngủ với cả đàn bà à? Đi hỏi đi, đi đi….”

“Cô nói đủ chưa?” Tôi đập bàn, đứng bật dậy.

“Ha ha, nóng rồi, thế mà đã nóng rồi, chuyện thường thôi, toàn là chuyện phặc của đĩ, chuyện phặc của gái làm tiền! Bọn đàn ông cũng phặc cả lũ! Anh cũng chỉ là thằng phặc khách làng chơi! Chả tử tế gì! Em nói cho anh biết Lý Hải Đào, anh nhớ đây, anh NỢ EM, sẽ có một ngày, anh sẽ phải hối hận!” Nói xong câu này, Tiểu Ngọc bực bội hằn học giật lấy cái túi xách bỏ đi.

Cô ta thiếu điều lao xuống đường đâm vào mũi xe tắc xi.

Còn phải đợi ngày đó? Đến giờ tôi đã hối hận lắm rồi, vì cô ta đã làm tâm trạng vốn dĩ thảm hại của tôi càng trở nên thảm hại.

Đầu óc tôi đầy ứ hình ảnh Diệp Tử làm tình với người này rồi người khác, xen kẽ cả hình ảnh làm với nữ giới.

Đầu đau, đầu thực sự rất đau, giống như cái ngày hôm tôi uống rượu say, cảm tưởng sắp cháy rụi ra.

Đã cháy rồi, sợ gì không uống thêm chút nữa.

Hôm nay có rượu hôm nay say, sợ gì còn hay không còn ngày.

Nửa đêm 12 giờ rưỡi, vừa lúc Tam Lý Thôn đông vui, dõi theo dòng người nườm nượp, qua qua lại lại đủ mọi hạng loại, tôi đột nhiên muốn khóc.
Chương 12

Tôi quay cuồng lái xe trở về nhà, thật lòng mình, giờ nhớ lại tôi vẫn còn khiếp hãi, lúc ấy mà bị cảnh sát giữ lại, ngửi thấy mồm đầy mùi rượu, chắc chắn bị bấm lỗ bằng lái. Phải nói tôi là kẻ may mắn, cả đoạn đường đi không đụng cá vàng, và toàn gặp đèn xanh.

Lúc dừng xe, vì còn hơi chóng mặt, nên không nhìn thấy thùng rác bằng sắt ở phía sau, chỉ nghe tiếng “Uỳnh” “Rầm”, là biết hỏng rồi.

Xuống xe xem, đèn sau của xe đâm trúng vào một góc nhọn của thùng rác, bị vỡ.

Vào cái khắc ấy có thể đơn giản dùng 4 từ “Quá giận mất khôn” để miêu tả! Tôi lao vào cái thùng rác đá hụi một cái.

Không ngờ đá đến đau điếng người!

Không ngủ nổi, mà trong lúc lòng khốn đốn thế này vẫn ngủ được thì chỉ là thứ đầu lừa. Tôi uống một vỉ thuốc cảm, gần nửa tiếng sau vẫn không thấy động tĩnh gì, tôi lại vốc thêm vỉ nữa. Tôi cũng không quên đặt đồng hồ 7 giờ 50 phút, sớm hơn 10 phút so với bình thường, bất luận là gì, cấm có được đi làm muộn vào ngày mai.

Tôi thức dậy vì bị lăn ra khỏi giường, tôi nằm

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,35 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT