watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:32 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5984 Lượt

mơ thấy Tiểu Ngọc cầm một con dao chạy như điên đuổi theo tôi, bức tôi tới không có đường thoát, cuối cùng tôi phải nhảy từ một đỉnh núi xuống.

Đó là lý do vì sao tôi ngã khỏi giường…

Oải ghê gớm, toàn thân rã rời, không thể hiểu cái thứ thuốc ấy đã phát tác thế nào.

Đầu cũng đau, hay là tôi sắp chết?

Đưa mắt lờ đờ nhìn đồng hồ, vừa xem tôi đã, chết rồi, 10 giờ 25

Tôi nhìn lại lần nữa, chính xác, là 10 giờ 25.

Không thể thế, sao chuông đồng hồ không reo? Tôi chộp lấy cái đồng hồ lắc liên hồi, và rồi tôi hiểu ra, đêm qua tôi mới chỉ chỉnh giờ hẹn, mà quên bật nút “ON”.

Còn cái di động nữa? Cứ coi như tôi đã muộn thì hẳn công ty cũng phải gọi tới chứ?

Chết rồi! Đêm qua chỉ lo xem cái đuôi xe, điện thoại để rơi trên ghế ngồi.

Trong mơ tôi không bị Tiểu Ngọc hại chết, nhưng chắc chắn sẽ bị ông sếp chửi chết.

Mặc quần áo như bay, rửa mặt qua quít, tôi cầm lấy viên kẹo cao su cho vào miệng rồi lao ra khỏi cửa. Đúng là điện thoại để trên ghế xe, màn hình hiện lên 25 cuộc gọi nhỡ, hầu hết là của người đứng đầu công ty, giám đốc Lưu gọi tới.

Nhắc đến giám đốc Lưu, phải nói là còn nhiều chuyện.

Sau khi tốt nghiệp trường quân sự, tôi được phân về căn cứ không quân Cam Su, nhưng chỉ làm hai tháng tôi chuyển nghề sang làm trên Bắc Kinh.

Giám đốc Lưu là bạn thời đại học của anh rể tôi, nói cách khác thì nhờ quan hệ mà tôi vào được công ty lớn này, thực sự trong công việc giám đốc Lưu cũng giúp đỡ tôi nhiều, nếu không có ông, tôi cũng không thể tiến nhanh đến vị trí tổng quản lý khu mua bán Hoa Đông. Tính lại, tôi cũng đã làm ở đây được hơn hai năm, cũng không tệ lắm, thậm chí có khá nhiều các khoản tiền thêm.

Chỉ có điều tôi là đứa quen tiêu pha văng mạng, hầu hết số tiền tôi kiếm được đều đổ vào ăn uống bài bạc với anh em.

Tôi từng nói chỉ có gái gú là tôi chưa từng thử, giờ nói lại thấy lòng tội lỗi.

Kỳ thực, giám đốc Lưu đối với tôi rất tốt, đương nhiên, đó là trước khi ông em rể của ông ta tốt nghiệp đại học đến xin việc tại công ty tôi.

Đó là việc của tám tháng trước, ông em rể đó được phân về bộ phận tôi quản, đã là người thân của giám đốc Lưu, tôi lại là người được ông một tay nâng đỡ, lẽ dĩ nhiên phải chăm sóc đặc biệt hơn. Vì phụ trách toàn bộ tình hình mua bán của khu Hoa Đông, tôi thường phải đi công tác lúc thì Thượng Hải, lúc thì Triết Giang. Lần nào tôi cũng mang theo ông em của sếp Lưu, nào ngờ hắn thông minh quá, chẳng bao lâu đã nắm bắt được mọi thứ, thậm chí còn quen thân với các mối quan hệ làm ăn tôi đã thiết lập từ trước.

Vèo một cái hắn lên chức phó giám đốc bộ phận của tôi, làm việc dài hạn tại Thượng Hải.

Tôi hiểu rõ một việc, sếp Lưu với tôi trong vàng ngoài trắng. Cũng không thể trách gì ông, tôi nghĩ từ đầu sếp Lưu cũng không ngờ, ông ta chỉ là giao thằng em cho tôi, nếu trách phải trách tôi không biết mình biết người, không biết đề phòng người khác, để ra nông nỗi này.

Chắc chắn đó chỉ là một ông em rể hờ.

10 giờ 40 phút, tôi đứng trước phòng họp lớn của công ty hít một hơi thật sâu.

Đẩy cửa bước vào, toàn bộ người trong phòng họp đều quay lại nhìn, ngài tổng giám đốc người Đức ngừng lời, trán nhăn lại, sếp Lưu nghiến nghiến răng, có ý bảo tôi ngồi xuống phía sau.

Ngài tổng giám đốc người Đức tiếp tục diễn thuyết, phiên dịch đứng cạnh vừa gật đầu vừa cúi xuống ghi lại những ý chính.

Đầu tôi vẫn đau, thậm chí còn không tỉnh táo, tôi cần về nhà xem loại thuốc cảm mà tôi uống là của hãng nào, mà tác dụng mạnh đến thế này.

“Ban nãy phòng kinh doanh vừa mới phát biểu về tình hình tiêu thụ trong cả nước, bây giờ, xin mời đại diện của khu Hoa Đông, anh Lý Hải Đào thông báo số liệu thống kê về tình hình tiêu thụ của khu trong vài tháng qua. Hải Đào!”

Khốn rồi! Báo cáo không mang! Đau đầu, cuống cuồng, tôi đã để quên điều quan trọng này ở nhà.

Chết tôi rồi!

“Lý Hải Đào!” Sếp Lưu nhắc lại

“ Tôi….Tôi…tôi gì ạ?” Tôi không thể nói linh tinh, bản báo cáo đó dày đặc số liệu, phải mất mấy ngày mới làm xong, bây giờ kể cả không đau đầu chóng mặt, tôi cũng không thể nhớ nổi.

“Xin lỗi các vị, gia đình tôi vừa xảy ra chút chuyện. Báo cáo…tôi quên mang theo!”

Người phiên dịch nói thầm vào tai ông sếp người Đức.

Sếp Lưu chỉ ngón trỏ vào tôi, nói được câu, “Giải tán cuộc họp”

Tôi trở về chỗ ngồi của mình ở ngoài, đập tay lên đầu, tôi cần phải tỉnh táo lại, việc ngày hôm nay như đang nằm mơ, giá mà đó chỉ là nằm mơ. Tôi vào phòng sếp Lưu để giải thích, hy vọng vẫn còn cách tháo gỡ.

Đến trưa nhân lúc mọi người đi ăn cơm, tôi về nhà lấy bản báo cáo nộp lên cấp trên. Sếp Lưu trước sau không nở một nụ cười.

Đến chiều Tiểu Ngọc gọi cho tôi, cô ta rất xin lỗi vì việc tối qua, cô ta tự nhận rượu vào lời ra, uống say nên nói những điều không lọt tai.

“Cưng, em nhớ cưng lắm, hôm nay em gặp cưng có được không?”

”Không, thật sự không được, giờ tôi còn bao nhiêu việc đây này!” Tôi đang không tự lo nổi cho mình, còn hẹn hò cô ta cái nỗi gì? Còn gì nữa chứ, còn cô ta giống như một con sư tử vàng!

“Em biết thể nào cưng cũng viện lý do, thật ra anh chẳng muốn gặp em! Anh…”

“Thôi cô phiền phức vừa thôi, tôi nhẹ nhàng phân giải với cô cô còn gây sự?” Tôi gần như giận đến tím tái, ai đã nói đàn bà như cơn nước lũ? Quả không sai chút nào, từ khi tôi bập vào mấy cô này, sống chả ra đâu vào đâu.

“Lý Hải Đào, anh nói ai đấy?”

“Tôi nói cô, tôi cho cô hay, cô đừng bao giờ gọi cho tôi nữa!”

“Anh…đồ con mẹ thối tha! Được, anh tàn nhẫn, anh làm cao, tôi cũng cho anh hay, những gì anh và cái thứ thối thây Diệp Tử nợ tôi sớm muộn các người phải trả gấp đôi!” Cô ta uất ức dập máy.

Không dưng sao lại dây dưa sang cả Diệp Tử? Người ta giờ đang ở trời Sing xa lắc, làm được gì cô ta chứ?

Ả không khác gì một con điên!

Một con điên từ đầu đến chân!

Tan làm, tôi được thông báo lên gặp sếp Lưu.
ĐOẠN 6: BẮC KINH CÓ CHỖ NÀO HAY

Chương 13

“Hải Đào, ngồi đi.” Sếp Lưu đưa cho tôi một điếu thuốc.

“Anh đến công ty cũng được hơn hai năm rồi nhỉ?”

Tôi gật gật đầu, ngồi im.

Nghe kiểu mở đầu câu chuyện này, lòng tôi có đôi chút lo sợ.

“Việc xảy ra tại cuộc họp hôm nay , anh biết rằng trên thế giới người Đức là dân tuân thủ thời gian nhất, họ cũng không thể chấp nhận những nhân viên không đúng giờ, chưa kể là trong một cuộc họp quan trọng. Đây anh lại còn quên mang cả báo cáo, anh bảo tôi phải nói sao nữa đây Hải Đào? Anh là cấp dưới của tôi, có việc gì tôi chắc chắn giúp anh tháo gỡ, nhưng hôm nay thì…giai đoạn này anh có vẻ ngao ngán, hay quên lung tung, vì biểu hiện của anh hôm nay mà tôi bị trừ ba tháng lương, anh biết không?”

Lòng tôi vẫn còn mong chút vớt vát.

“Làm thế nào để…”

“Chẳng còn cách nào, người Đức…ôi, họ trừng phạt phân minh lắm. Cần làm hết sức ở đâu tôi đã làm hết sức rồi, ý của cấp trên là…thế này, anh cứ về nhà, rồi chờ thông báo của công ty, việc này chẳng thể đổ lỗi cho ai đâu Hải Đào…”

“Bao giờ có thông báo ạ?”

“Cái này…ý của công ty, bảo tôi khuyên anh, nếu ở đâu có cơ hội phát triển hơn, anh…”

Không thể thế? Như thế có quá nặng tay không?

Tôi muốn nói gì, sếp Lưu cũng phẩy phẩy tay bảo thôi.

Tôi gật đầu, quay đi, sếp Lưu nói với từ đằng sau: “Hải Đào, anh giao lại chìa khóa xe công ty cho anh mượn rồi hẵng về.”

Tôi vất chìa khóa ô tô lên bàn bảo: “Đèn sau xe bị vỡ rồi, tôi vẫn chưa sửa.”

”Quân khốn nạn!” Đây là câu nói cuối cùng của tôi trước khi rời công ty. Ba chữ này vừa bật ra khỏi miệng, tôi đã cảm thấy hối hận. Tôi không hiểu tôi đang chửi ai. Chửi lão sếp người Đức? Sếp Lưu? Tay em rể thông minh của sếp Lưu? Chửi hai vỉ thuốc cảm tối qua? Chửi cái đồng hồ chết tiệt không báo chuông? Cái di động để quên ở ghế xe? Cái báo cáo để quên ở vi tính? Hay hai chén rượu tây uống tối qua? Những lời lẽ xóc óc của Tiểu Ngọc? HAY LÀ…. Tôi không phải người tin vào thuyết số mệnh [Quan niệm số mệnh: Tin rằng mọi thứ sinh ra đều là sự ngẫu nhiên. Ngược với quan niệm này là quan niệm định mệnh: tin rằng mọi thứ sinh ra đều do trời sắp đặt"> , tôi tin vào tiền nhân hậu quả, nếu không phải tai họa một lúc đều giáng xuống, tôi nghĩ mình không bĩ cực đến mức này.

Tôi không vẫy xe, mà đi bộ từ công ty về nơi ở.

Tôi cần phải suy nghĩ lại, những ngày này đã xảy ra không ít việc, đã thay đổi những nhận thức trong hơn hai chục năm qua của tôi.

Ba ngày sau, công ty báo cho tôi đến lấy tiền lương và các thủ tục bàn giao lại công việc. Sếp Lưu vẫn còn tỏ ra tử tế, yêu cầu công ty cho tôi thêm nửa tháng tiền lương.

Những ngày tiêu tiền như nước phải tạm thời chấm dứt, trước mắt tôi không có ý định tìm công việc khác, công việc nào mà vào làm không cần thử việc, lại có lương cao? Hơi mệt đây, tôi muốn tinh thần mình được nghỉ ngơi một thời gian. May thay, tôi vẫn còn cái nhà.

6 ngày tiếp theo, tôi sống trong u mê, ngoài ăn với ngủ, tối nào tôi cũng chơi bài với đám anh em, lúc thì leng-ha [Một kiểu chơi bài của Hồng Kong, DL"> lúc thì mạn chược. Tôi giống như một con

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,35 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT