watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:56 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4591 Lượt

thơm hoa hồng rồi đáp.

_Tao cũng không biết nữa, hắn ta thật là một người khó hiểu, nhưng mà hắn đâu rồi?

_Sau khi bế mày lên trên này anh ta trở về lớp học rồi

Nó trả lời.

Không hỏi thêm gì nữa tôi đưa mắt tiếp tục nhìn ngắm đóa hồng với những suy nghĩ trong đầu cứ liên tục kéo đến, và thầm cám ơn hắn ta cái tên hotboy đáng ghét rất nhiều vì đến phút cuối hắn ta đã không bỏ rơi tôi.

Cô y tá của trường từ ngoài bước vào nhìn thấy tôi đã tỉnh lại cô mĩm cười triều mến.

_Em tỉnh lại rồi sao? Cảm thấy trong người thế nào rồi?

Lễ phép gật đầu tôi đáp.

_Em không sao rồi cám ơn cô, cô cho em về lớp nha?

Vẫn nụ cười tươi trên môi cô khẽ gật đầu đồng ý, tôi mĩm cười đáp trả rồi bước xuống giường đi cùng nhỏ Nhã Quyên trở về lớp học.

Về đến lớp học thì cũng vừa lúc tiếng chuông vang lên báo hiệu một ngày nữa lại trôi qua, thường ngày tôi rất mong giờ ra về nhưng không hiểu sao hôm nay tôi lại cảm thấy buồn khi tiếng chuông vang lên đột ngột, không suy nghĩ gì nhiều tôi vội chạy ra nhà xe tìm hắn, tôi cũng không biết tại sao tôi lại làm như vậy nhưng có lẽ vì tôi muốn nói một điều gì đó với hắn.

Chưa bao giờ tôi lại thấy hắn bỗng trở nên quan trọng đối với tôi như lúc này, ra nhà xe nhìn xung quanh không thấy hắn cũng chẳng thấy xe hắn đâu tâm trạng tôi vội vàng trở nên tồi tệ chỉ biết tự trách bản thân mình sao lại chậm chạp đến thế, nếu như nhanh chân một chút nữa biết đâu tôi đã gặp được hắn và sẽ nói với hắn lời cám ơn, cám ơn về việc hắn đã xuất hiện vào phút cuối.

Thở dài cuối mặt buồn bã, tôi lặng thầm lê bước quay về tìm nhỏ Nhã Quyên bỗng có tiếng nói từ sau lưng tôi phát lên.

_Đang tìm tôi à?

Là giọng của hắn, tôi quay đầu nhìn lại thì quả thật là hắn, hắn đang nhìn tôi và mĩm cười, nụ cười mà tôi không biết là thật lòng hay giả dối, bước tới gần tôi hỏi.

_Anh chưa về sao?

_Chưa

Hắn trả lời.

Ngập ngừng tôi nói.

_Ờ…về việc sáng nay, cám ơn anh nha

Vẫn cách trả lời trống rỗng hắn đáp.

_Ừ

Im lặng một lúc hắn hỏi.

_Còn gì nữa không? Nói luôn đi

Thật lòng thì có rất nhiều chuyện muốn nói, nhưng không hiểu sao khi đối mặt cùng hắn thì tôi lại không thể nào nói nhiều hơn vai cầu, khẽ mĩm cười tôi lắc đầu, sau cái lắc đầu của tôi hắn không nói gì rồi quay lưng bước đi.

_Đợi chút

Tôi bỗng kêu lên.

Nghe thấy tiếng tôi hắn quay lại nheo mày vì ánh nắng hắt xuống rồi lên tiếng.

_Chuyện gì?

Vội vàng chạy tới tôi hỏi.

_Anh có thể cho tôi biết tại sao anh lại giúp tôi không?

Lắc đầu hắn đáp.

_Không?

Mặc dù đang rất cảm kích hắn nhưng cái cách trả lời của hắn thật lòng làm tôi rất khó chịu, khó chịu nhưng tôi vẫn phải giấu kín nó trong lòng để mà tiếp tục có thể nói chuyện với hắn như một người bạn không hơn không kém.

_Trong những ngày qua tôi luôn tìm đủ mọi cách để tiếp cận anh chỉ mong chiếm được một chút tình cảm của anh để nhờ vã sự giúp đỡ, anh thẳng thắng từ chối vậy thì tại sao anh lại xuất hiện vào phút quan trọng nhất để giúp tôi chứ?

Không nói gì hắn chỉ nhìn tôi, nhìn rất lâu rồi sau đó mới nhẹ nhàng nói một câu.

_Tại vì tôi thích như vậy

Im lặng một lúc hắn nói tiếp.

_Phải rồi…sau này cô đừng làm phiền tôi nữa

Không để tôi hỏi thêm câu gì, câu trả lời vừa kết thúc cũng là lúc hắn quay lưng bước đi để lại một mình tôi với hàng ngàn thắc mắc, hắn ta quả là một con người rất khó hiểu, nếu một ai đó muốn khám phá về con người thật của hắn ta thì quả thật là một chuyện chẳng dễ dàng chút nào.

Nhìn theo bóng dáng hắn hòa vào dòng người cho đến lúc không còn nhìn thấy được gì nữa tôi mới quay lại tìm nhỏ Nhã Quyên thì cờ tình gặp Hoán Phi, cậu ta dường như đã nhìn thấy tôi rồi vội vàng chạy đến mĩm cười tươi như hoa.

_Khiết Linh chưa về à?

Cậu ta hỏi.

Tôi mĩm cười khẽ gật đầu, lấy từ trong cặp ra một tấm thiệp cậu ta đưa cho tôi rồi nói.

_Ngày mai là sinh nhật của mình, cậu nhớ tới nha?

Hơi bất ngờ tôi cằm lấy tấm thiệp mở ra đọc qua một lược rồi vui vẻ đáp.

_Được rồi ngày mai minh sẽ tới

_Khiết Linh

Nhỏ Nhã Quyên bất ngờ gọi to.

Tôi giật mình quay lại thì thấy nó đang ra sức đạp chiếc xe mà như tôi đã nói là từ thời bà ngoại để lại, biết lại có chuyện xảy ra tôi và Hoán Phi nhìn nhau tươi cười rồi cùng bước tới.

_Có cần mình giúp không?

Cậu ta nhe rằng cười nghiêng đầu hỏi.

Đưa tay lau những giọt mồ hôi đang thi nhau mà đỗ ra, nhỏ Nhã Quyên bước xuống xe đứng chống nhanh rồi nói.

_Không cần mới lạ đó, cậu mau giúp mình dạy cho cái xe khốn kiếp này một bài học đi

Vẫn tươi cười cậu ta thực hiện mệnh lệnh của nhỏ Nhã Quyên, chiếc xe sau vài cái đạp không phản ứng bỗng chốc nổ máy ngon lành, xem ra cái xe này rất có duyên với cậu ta, thường ngày tôi và nhỏ Nhã Quyên dù cố gắng cách máy cũng không sao làm cho nó chịu hoạt động, hiếm lắm mới có được một lần thành công nhưng rất hy hữu vậy mà cậu ta chỉ cần đạp nhẹ vài cái mà chiếc xe tưởng chừng như bỏ đi của nhỏ Nhã Quyên lại hoạt động hết mình.

Vẫn như thường lệ, mỗi lần tan học ra về là nhỏ Nhã Quyên lại ghé vào quán chè nằm ngay cạnh trường mà thưởng thức những món nó vốn đã yêu thích từ mấy đời kiếp trước, vẫn hai ly chè thật to, một cho nó và một dành cho tôi, nói cho tôi thì cũng là nói cho có vậy thôi chứ thật ra tôi chẳng đụng tay vào dù chỉ là một ích, tôi không thích chè.

Không quan tâm đến tôi vào lúc này, mặc cho tôi muốn làm gì thì làm nó vẫn thản nhiên ra sức ăn say sưa như không có sự tồn tại của tôi cùng một số người khác đang hiện diện nơi đây, nhìn nó vào lúc này tôi thầm mĩm cười, nếu như có một anh chàng nào đó làm nghề bán chè mà tỏ tình với nó thì chắc chắn nó sẽ không cần suy nghĩ mà gật đầu đồng ý ngay lập tức.

Đang ra sức ăn say mê nó đột ngột dừng lại nhìn tôi rồi nói.

_Vậy là từ nay mày không cần phải lo về chuyện cá cược với nhỏ Vũ Thy nữa rồi

Bỗng dưng nó nhắc tới nhỏ Vũ Thy, tôi chợt suy nghĩ về nó rồi khẽ gật gù.

_Uhm…

Thấy phản ứng của tôi dường như quá nhẹ nhàng và chẳng có chút vui mừng gì nó đánh vào vai tôi một cái rồi hỏi.

_Mày phải vui mừng lên chứ, từ nay nó sẽ làm ô sin cho mày suốt cả quảng đời sinh viên, hãy vui lên đi đừng có ủ dột như vậy nữa, chẳng phải mày ghét nó lắm sao? Trước đây nó từng làm những gì với mày bây giờ mày trả lại nó gấp đôi cho tao

Thật sự là tôi không ưa gì nhỏ Vũ Thy nhưng thật lòng mà nói thì vào lúc này tôi không còn hứng thú gì với mấy chuyện thù hằn ghét nhau gì cả, tôi cũng không muốn bắt nó sẽ thực hiện lời hứa mà làm ô sin cho tôi suốt quảng đời sinh viên còn lại, cái tôi muốn nhiều lắm có chăng cũng chỉ là chỉ dạy cho nó một bài học nhớ đời và bớt đi cái tính tiểu thư kiêu căng ngạo mạn và xem thường nhân thế của nó.

_Sáng nay chắc là nhỏ Vũ Thy phản ứng ghê lắm khi thấy tao được Kỳ Quân bế lên phòng y tế

Tôi nói.

Nhỏ Nhã Quyên đưa vào túi sách nó lấy ra một miếng khăn giấy ra vừa kiêu kì lau miêng vừa trả lời.

_Tức nhiên rồi, nhìn thấy Kỳ Quân đột ngột xuất hiện nói mấy lời ngọt ngào rồi còn bế mày lên phòng y tế nó không tức giận mới là chuyện lạ đó

Nghe

nó nói vậy tôi không nói thêm gì, nó cũng im lặng một lúc lâu rồi ngập ngừng lên tiếng.

_Mà…mày tính sẽ làm gì con nhỏ đó đây?

Lắc đầu tôi đáp.

_Không làm gì cả

Tròn mắt nhìn tôi nó hỏi.

_Mày đang nói đùa đó hả Khiết Linh?

Vẫn giữ quyết định sẽ không làm gì với nhỏ Vũ Thy, tôi gật đầu.

_Tao nói thiệt, tao không bắt nó phải làm ô sin cho tao cả đời sinh viên này đâu

_Mày ngu quá đây là cơ hội tốt mà

Nó trách.

Tôi mĩm cười.

_Bây giờ tao đã là sinh viên rồi thì phải ăn nói và cư xử sao cho xứng đáng là một sinh viên chứ

_Vậy còn Kỳ Quân thì sao?

Nó hấp tấp hỏi.

Im lặng như để có thêm thời gian suy nghĩ sau đó là hít thở thật sâu, tôi dứt khoát.

_Thật sự thì trong thời gian vừa qua tao cũng có chút tình cảm với hắn dù hắn là một con người khó hiểu, những việc ngày hôm nay hắn đã làm cũng chỉ là để giúp tao không phải mất mặt trước mọi người thôi, mọi chuyện qua rồi từ bây giờ tao không làm phiền hắn nữa, cũng không để hình ảnh hotboy của hắn làm ảnh hướng tới tao, việc bây giờ tao cần phải làm là…

Nói tới đây tôi bỗng ngập ngừng làm nó khá tò mò rồi thúc dục tôi.

_Là gì?

Bật cười thật to cho sản khoái, nắm tay nó kéo dậy tôi nói.

_Là mua quà sinh nhật của Hoán Phi

Thoạt đầu nó hoàn toàn ngạc nhiên rồi chợt hiểu ra mọi chuyện và cũng bật cười thật to cùng tôi mặc cho mọi người xung quanh có nhìn ngó, điều đó không làm cho chúng tôi e ngai mà ngược lại còn cảm thấy rất thoải mái, xe nổ máy tôi và nó lại tiếp tục sát cánh bên nhau vi vu trở về với làn gió mơn mởn của buổi chiều hoàng hôn ấm áp.
Hôm nay là sinh nhật Hoán Phi, theo như lời đã hứa tôi cùng nhỏ Nhã Quyên là hai đương sự có mặt ở buổi tiệc sớm nhất, nhìn thấy sự xuất sớm quá dự tính của chúng tôi cậu ta vô cùng ngạc nhiên, ngạc nhiên đến mức không nói nên lời chỉ biết đưa mắt nhìn chúng tôi và nhe răng cười thật xinh.

Buổi tiệc diễn ra tại nhà Hoán Phi,

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT