|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
nó nói thế tôi không tiếc lời mắng tiếp.
_Mày khùng quá rồi, như vậy là liếc mắt đưa tình hay sao?
Không trả lời nó hỏi ngược lại tôi.
_Không phải liếc mắt đưa tình chẳng lẽ liếc mắt đưa ghèn à?
Câu nói hài hước của nó làm tôi bật cười rồi từ tốn giải thích.
_Tao với Hoán Phi chỉ là bạn thôi, tao nhờ cậu ta điều tra về những nơi mà cái tên Kỳ Quân hay lui tới vì cậu ta ở gần nhà hắn mà
_Có thật không?
Nó hỏi.
Tôi gật đầu chắc chắn và phải đưa ra một lời thề thốt rất ghê gớm lắm nó mới có một chút lòng tin trao về tôi.
Không có việc gì làm thì thời gian đăng đẳng mới ngồi nói dóc với nhỏ Nhã Quyên có một lúc mà lại nhanh chống hết giờ, không suy nghĩ gì nhiều như một phản xạ tự nhiên nhỏ Nhã Quyên nắm lấy tay tôi kéo nhanh xuống thẳng căn tin tìm cơ hội tiếp cận cái tên Kỳ Quân vì nó biết giờ giải lao hắn ta hay cùng thằng bạn chí cốt vào đây uống nước.
Đúng như những gì nhỏ Nhã Quyên dự tính, khi tôi và nó vừa chạy xuống căn tin thì cũng vừa lúc nhìn thấy hắn bước vào cùng tên bạn mua một ít quà bánh rồi chọn một chiếc bàn ngồi xuống từ từ thưởng thức, nhanh chống tìm một chiếc bàn gần đó tôi ngồi đối diện với hắn rồi cố tình làm những động tác khác người nhằm gây sự chú ý cho hắn, và cuối cùng thì hắn cũng nhìn thấy tôi nhưng khi nhìn thấy tôi, tôi chưa kịp cười với hắn thì hắn đã quay sang nơi khác và nhe răng cười thật tươi vì bên kia đang có một nhóm nữ sinh chụp hình hắn.
Không thể để thua đám nữ sinh đó, tôi mở điện thoại lên rồi hiên ngang bước đến trước mặt hắn chìa điện thoại ra chụp lia lịa, dường như khó chịu trước hành động của tôi hắn cau nhàu nhăn nhó tiếp tục quay sang chỗ khác, tôi cũng đâu có chịu bỏ cuộc dễ dàng như vậy hắn quay chỗ nào tôi bước tới chỗ đó, được vài ba lần thì tôi lại bị đám nữ sinh kéo qua một bên vì cản trở ánh nhìn của tụi nó.
Tôi quay trở lại bàn cùng nhỏ Nhã Quyên và khoe thành quả tôi vừa gặt hái được, những bức ảnh của hắn trong thật dễ thương làm sao sút chút nữa thì trái tim của nhỏ Nhã Quyên đã bị lung lây, rất may trong cái giây phút trái tim sắp lỗi nhịp thì điện thoại nó chợt reo lên, nó nhìn vào điện thoại vui mừng khoe khoan người yêu của nó đang gọi rồi vội vàng nghe máy say sưa đến hết cả giờ ra chơi.
Sau giờ ra chơi là giờ học tiếp theo nữa là giờ ra về, tiếng chuông vừa vang lên cũng là lúc tôi có mặt ở nhà xe và ngồi hẳn lên xe hắn thể nào hắn cũng sẽ phải lên tiếng để nói một điều gì đó với tôi.
Năm phút sau tôi nhìn thấy hắn, và dường như hắn cũng đã nhìn thấy tôi hay nói đúng hơn là hắn nhìn thấy chiếc xe của hắn mà tôi đang ngồi lên khi chưa có sự đồng ý, hắn bước dần đến chỗ tôi, tôi giơ tay lên chào cùng nụ cười không thể nào tươi hơn được nữa mà hắn vẫn không phản ứng gì điều này tôi không lấy làm lạ vì hắn vốn rất chảnh, nhưng tôi lấy làm lạ ở chỗ hắn không nói gì về việc tôi dám tự ý lên ngồi trên xe của hắn, không mắng chữi cũng không làm gì khác mà hắn đi luôn qua trước mặt tôi không buồn nhìn tôi lấy một cái, tôi tròn mắt ngạc nhiên không biết hắn đi đâu và thầm nghĩ có khi nào hắn tìm một khúc cây nào đó đánh cho tôi một trận ra trò khi tự ý lên xe của hắn mà ngồi hay không?, tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng nhưng quyết định lì lượm không bước xuống mà vẫn ngồi yên đó và đưa mắt nhìn theo thì thấy hắn lên một chiếc xe khác rồi chạy vút đi mất, tôi ngạc nhiên toàn tập nhìn theo bóng dáng hắn dần khuất xa không chớp mắt cũng không thốt lên được một lời nào thể hiện sự ngạc nhiên, và rồi sau giây phút ngạc nhiên đó tôi chợt hiểu ra rằng tôi đã ngồi nhằm xe, một chiếc SH của ai đó giống với chiếc SH của hắn hèn gì mà hắn chẳng có phản ứng gì, tôi đúng là một đứa hậu đậu, thật đáng giận bản thân.
Vậy là nhiệm vụ nâng tầng xuất, xuất hiện của tôi trước mặt của hắn ở trường đã qua việc tiếp theo mà tôi cần phải làm là đến phòng tập thể hình vào chiều nay để tiếp tục làm một nhiệm vụ cao cả đó là đập hình ảnh của mình vào mắt hắn.
Dừng xe trước cửa phòng tập nhỏ Nhã Quyên bỏ tôi xuống để thực hiện nhiệm vụ còn nó thì vào một quán nước gần đó ngồi chờ kết quả, mặc dù rất ngại khi bước chân vào những nơi dành cho nam giới như thế này nhưng dù muốn dù không tôi cũng phải bước vào nếu không những ngày tháng sắp tới của tôi sẽ là một cuốn sử sách không có hồi kết.
_Em cần gì?
Một chị ghi danh nhìn tôi tò mò hỏi.
Quan sát phòng tập một lúc tôi mĩm cười lấy tình cảm rồi đáp.
_Em tìm người thôi
Lịch sự chị ta mĩm cười đáp trả.
_Uhm, vậy em cứ tự nhiên
Gật đầu cùng nụ cười thay lời cám ơn tôi từ tốn nâng bước đi một vòng trong phòng tập để tìm xem giờ này hắn đã đến hay chưa, quan sát một hồi muốn bỏ cuộc thì cuối cùng tôi cũng nhìn thấy hắn đang tập cơ bụng, thật không thể tưởng tượng là hắn lại có một cơ thể một vòng eo chuẩn đến như vậy hèn chi mà làm cho đám nữ sinh trong trường phải điêu đứng, mặc dù rất ghét hắn và từng thề sẽ không bao giờ thích cái loại người như thế này nhưng nhìn thấy hắn vào lúc này tôi hình như đã quên đi lời thề đó và con tim tôi đã có dấu hiệu lỗi nhịp.
_Chào
Bước đến gần tôi khẽ nói.
Sự xuất hiện của tôi ở phòng tập thể hình làm hắn ngạc nhiên nhìn tôi không chớp mắt rồi nói.
_Cô làm gì ở đây chứ?, chẳng lẽ cô thích tôi đến mức phải vào cái nơi dành nam giới như thế này à?
Cái câu hỏi không thể nào đáng ghét hơn nữa của hắn làm tôi tức chết chỉ muốn ra về cho rồi, nhưng nếu ra về vào lúc này thì coi như tôi chấp nhận thất bại, cố gắng nén nổi tức giận tôi mĩm cười nhẹ nhàng đáp.
_Tôi đến tập thể hình không được sao?
Trước câu trả lời của tôi hắn chỉ biết tròn mắt nhìn tôi một lượt từ đầu đến chân rồi đi quanh tôi một vòng sau đó nhếch môi cười đầy gian sảo.
_Cô đúng là một người rất chịu khó
Nói rồi không quan tâm đến tôi thêm nữa hắn tiếp tục với công việc mà mình đang làm dang dở, mặc dù hắn không nói rõ ý nhưng tôi vẫn có thể biết chắc rằng ý hắn ám chỉ tôi thích hắn nên mới hy sinh vào phòng tập thể hình của nam để tìm cơ hội tiếp cận, nghĩ thì nghĩ vậy thôi tức giận thì cũng để trong người tôi tạm thời chấp nhận mình là một con người như hắn nói rồi tiếp tục đứng quan sát những động tác trông cũng khá đẹp mắt của hắn và cũng không quên lấy điện thoại ra ghi lại những hình ảnh đẹp đẽ này để mang về khoe thành quả gặt hái trong buổi chiều man mát ngày hôm nay.
_Sao cô không tập đi đứng nhìn tôi làm gì?
Hắn bất ngờ lên tiếng.
Đang say sưa chụp ảnh tôi giật mình rồi ngập ngừng nói.
_Ờ…thì bây…giờ tập đây, anh đừng có tưởng…
Tới đây tôi biết mình lỡ lời bèn dừng lại ngay lập tức, câu nói chưa trọn vẹn của tôi làm hắn tò mò.
_Tưởng gì?
Gượng gạo cười tôi lắc đầu.
_Không có gì, ý tôi muốn nói là anh có một ngoại hình rất bắt mắt
Nhếch môi cười, cái cách cười đáng ghét nhưng không hiểu sao đám nữ sinh trong trường lại thích, hắn đáp.
_“Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói miễn đừng có khen”
Không biết hắn học ở đâu ra cái cách trả lời đầy văn thơ thế này, đúng là một con người đã khó ưa thì làm gì nói gì cũng làm cho người khác cảm thấy khó chịu.
Chuông điện thoại bỗng reo lên nhìn vào màn hình tôi thấy nhỏ Nhã Quyên đang gọi liền nhanh chân chạy ra ngoài nghe máy, cuộc điện thoại rất biết thời điểm của nhỏ Nhã Quyên làm tôi vô cùng biết ơn, nếu nó không gọi tôi thật không biết sẽ làm gì tiếp theo mà có lẽ lúc đó tôi sẽ giả vờ tập thể hình để có thể tiếp tục ở lại nơi này.
Cứ thế ngày này qua ngày nọ tôi vẫn đều đặn xuất hiện trước mặt của hắn và làm nhiều trò khỉ chỉ để mong hắn liếc nhìn lấy một cái, nhưng hotboy như hắn thì làm gì thèm quan tâm đến một đứa con gái như tôi, thế nhưng tôi không phải là típ người dễ dàng bỏ cuộc, hắn càng kênh kiệu tôi càng tìm cách tiếp cận.
Hôm qua bám đuôi theo hắn đến nhà văn hóa tình cờ tôi phát hiện hắn một biệt tài khác là chơi bóng rỗ rất giỏi, những cú ném bóng của hắn trông cứ đẹp làm sao, tôi và nhỏ Nhã Quyên chỉ biết căng mắt ra mà nhìn bằng sự ngưỡng mộ xuất phát rất thật lòng, tiếng reo hò, la lối cỗ vũ từ những cô gái xung quanh cứ vang lên ầm ỉ không ngớt, vừa đẹp trai vừa tài giỏi thảo nào mà hắn có nhiều fan hâm mộ đến thế.
Sau một thời gian khá dài tìm cách tiếp cận hắn chỉ mong hắn có một chút ít tình cảm dành cho tôi dù là không thật lòng cũng được nhưng hắn vẫn lạnh lùng thờ ơ, chính vì thế nên ngày hôm nay tôi quyết định bằng mọi giá cũng phải kéo hắn vào một quán nước nào đó nói hết sự thật cho hắn biết.
Chờ đợi cho đến khi hắn kết thúc trò chơi bước ra, tôi và nhỏ Nhã Quyên vội chạy đến lôi kéo, vừa thấy tôi xuất hiện hắn trợn mắt nhìn tôi rồi hỏi.
_Lại chuyện gì nữa đây?
Mĩm cười luôn là cách tôi cố gắng làm khi đối diện với hắn.
_Đâu có gì chỉ là muốn nói với anh một chuyện thôi
_Chuyện gì?
Hắn hỏi.
Tôi vội đáp.
_Anh chơi bóng rất đẹp
_Cám ơn
Lời nói buông ra cho có lệ rồi hắn lách người sang một bên tiếp tục bước đi, nhỏ Nhã Quyên nhanh chống chạy đến trước mặt hai tay dang ngang cản hắn lại,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




