watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:48 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7448 Lượt

lúc kết thúc, loạng choạng bước xuống. Anh vội chạy lại đỡ. Cô nép vào anh, kêu đau đầu.

“Em không thể ngồi đu quay, biết không hả, hồi nhỏ mới ngồi nửa vòng đã đau đầu, làm anh phát hoảng, phải yêu cầu người ta dừng lại. Vừa xuống, em liền khóc toáng lên, bắt anh đập vỡ ngựa.”

Cô ngẩng nhìn anh, “Chuyện đó xảy ra khi nào, sao em chẳng nhớ gì?”

“Ngốc như em thì nhớ được gì!” Anh xoa đầu cô, vẻ lo lắng, “Còn đau đầu nữa không? Sang bên kia ngồi nghỉ một lát.”

Giang Tử Khâm tủi thân nói: “Em nhớ anh thôi, biết không…” Cô thì thầm, “Một tuần rồi, không được gặp anh, Ngạn Tịch, anh đừng tránh em mãi thế, em sẽ rất nhớ anh, rất nhớ, biết không?”

Trong đáy lòng anh có một con thỏ mềm mại, bộ lông tơ mềm trắng muốt chạm vào anh, dựa vào anh, giống như mấy sợi tóc của cô mà anh ngẫu nhiên phát hiện trên giường mình, chúng dịu dàng ve vuốt những góc nhọn anh dựng lên, trong lòng mơ hồ có tiếng nói: cứ để thế đi, cứ sống cùng cô ấy đi.

Chập tối, hai người cùng đến phố ẩm thực ăn sủi cảo. Giang Tử Khâm vẫn chỉ ăn hết nửa bát, còn lại đổ vào bát anh, năm, sáu cái bánh. Nước trong bát bắn cả vào bộ comple hàng hiệu của anh, Kha Ngạn Tịch cũng không bực, anh đã quen tính cẩu thả của cô.

Bàn bên cạnh có người hát bài đoạn kịch nào đó của địa phương, Giang Tử Khâm vừa nghe, đầu vừa lắc lư đánh nhịp, khiến anh phá lên cười. Lúc đó anh nghĩ, nếu thiếu cô, cuộc đời sẽ vô vị, buồn tẻ biết bao!

Cuộc sống của hai người cứ thế bình lặng trôi. Trong nắng triều hoe hoe ấm áp, cô ngồi trước dương cầm, vừa chơi đàn vừa chống lại cơn buồn ngủ.

Kha Ngạn Tịch ngồi bên, uống cafe, xem báo. Thấy hai mắt cô sắp díp lại, bèn giục cô đi ngủ. Ai ngờ cô lại giở thói bướng bỉnh, nhất định không chịu về phong, một mực đòi cùng anh sưởi nắng để bổ sung canxi.

Kết quả cô gục trên nắp dương cầm ngủ khò khò. Anh đành bế cô vào phòng. Đối với anh, phòng ngủ của cô như một lời nguyền, cứ bước vào là lòng rối loạn, đêm nào bước nhầm, là đêm đó lạc lối, là đêm đó buông thả…đúng hay sai là sự đã rồi. Dù cả hai không bao giờ nhắc lại, nhưng dấu vết anh để lại trên người cô sẽ không bao giờ mất đi. Khi vào đến phòng thì Giang Tử Khâm đột nhiên tỉnh dậy, liền ôm chặt cổ anh, miệng lẩm bẩm, rằng anh không được bán cô. Cô cứ mơ mãi một giấc mơ, trong đó thấy anh định bán cô. Anh hứa sẽ không bán cô, nói thêm: “Em tham ăn, tính lại ương bướng như vậy, chi phí cho một mình em cũng đủ nuôi cả trung đội, ai mua nổi?”

Thế là cô òa khóc: “Em chẳng ra gì, nhưng vẫn coi anh là thần tượng, còn anh lại coi em như bùn, có thể xéo đạp thoải mái. Ngạn Tịch, em đau ở chỗ này, đau lắm.”

Giang Tử Khâm cầm tay anh đặt lên ngực mình. Vậy là đầu óc anh lại lập tức quay cuồng, hàng tỷ dây thần kinh từ lòng bàn tay kích thích đại não, vô số âm thanh văng vẳng qua tai, cuối cùng biến thành thôi thúc, cuống vội – cả người anh đổ xuống, đè lên cô.

Lần thứ hai xảy ra tự nhiên như vậy. Khi nắng chiều tãi trên bờ vai trắng sữa đó, anh lại bàng hoàng, sao lại từng bước dẫn tới hôm nay? Cô bé nhút nhát tự ti ngày nào đã dần dần trở thành một thiếu nữ xinh đẹp, thảm cỏ hoàng trong lòng anh cuối cùng đã nở đầy hoa tươi rực rỡ.

Nụ hôn nhẹ đậu trên môi, khiến cô bừng tỉnh. Nhìn thấy anh kề sát mặt mình, cô cười bẽn lẽn: “Lần này không phải say rượu chứ?”

Kha Ngạn Tịch thoáng ngây người, mặt tức thì đỏ ửng, sau vài giây do dự, anh vẫn nghiêng người kéo cô vào lòng. Nghe thấy hơi thở của cô thoáng ngừng, như nín lại đợi chờ, anh nói: “Không, hãy để anh tiếp tục chăm sóc em, Tiểu Man.”

“xình xịch, xình xịch”.

Đêm khuya dần, một đầu khác của ngày, màn đêm nhàn nhạt, mông lung, thoảng hoặc có mấy bóng đen đơn độc lướt qua, vụt trôi rồi biến mất. Chốc chốc, đoàn tàu cao tốc đang lao về phía trước lại hú một hồi còi quen thuộc. Trong toa, hành khách uể oải đợi trời sáng, nhẫn nại thầm đếm một…hai…ba, theo tiết tấu tiếng còi…họ cũng chẳng biết làm gì hơn.

Giang Tử Khâm không nhìn ra ngoài nữa, trong toa nóng nực, người chen chúc, ai nấy đều mệt mỏi. Cô rất ít đi xa, mấy lần gần đây đều có Kha Ngạn Tịch đi cùng. Anh sẽ đeo kính cho cô, dắt tay cô, nhẹ nhàng nhắc cô điều này điều nọ, đến nơi thì gọi cô dậy. Lúc máy bay cất cánh, cô rất khó chịu, anh sẽ nắm tay cô, để cô yên tâm, không sợ hãi.

Còn bây giờ cô chỉ có một mình, bên cạnh từ lâu dã không có Kha Ngạn Tịch nữa. Không có thẻ tín dụng, không thể mua vé hạng nhất, không thể ma được đồ xa xỉ, song chưa bao giờ cô thấy yên tâm như bây giờ. Tuy không có tình yêu nhưng ít nhất vẫn còn có tự trọng. Có hối hận? Có đau khổ không? Nếu được hỏi vậy, cô sẽ cười lắc đầu

Cô gái có khuôn mặt tròn ngồi ghế đối diện gọi điện thoại rất lâu, lúc này vươn vai, vẫn có vẻ còn luyến tiếc, nói: “Thôi nhé, em mệt rồi, muốn ngủ một lát.” Nói xong liền tắt máy. Sau đó, để di động trên bàn, cười cười với Giang Tử Khâm: “Chị trông hành lý giúp nhé, em phải đi vệ sinh, sắp không nhịn được rồi.”

Giang Tử Khâm gật đầu, “Ừ, đi đi.”

Cô gái vừa đi khỏi, chuông điện thoại lại reo, nhạc chuông là bài “Bàn tay nhỏ nắm bàn tay lớn” của Lương Tĩnh Như. Âm thanh trong trẻo vang trong toa tàu hỗn tạp.

Có còn nhớ ánh lửa trong đêm trại

Có còn nhớ mùa thu man mác ấy

Có còn nhớ dòng người xô đẩy,

Xô em rời tay anh

Khu vui chơi hôm đó người đông

Anh to cao bao dung che chắn

Em bé nhỏ âm thầm trao tặng,

Cảm ơn hai ta sánh bước bên nhau,

Lâu như vậy, quãng đường dài như vậy

Lại trở về man mác thùa thu.

Cô gái mặt tròn mới đi được nửa đường, nghe thấy nhạc chuông lại vội quay về, nhấc máy, sốt ruột phàn nàn, “Lắm chuyện quá, sáng sớm là tới, anh làm gì mà cuống lên thế, không để em nghỉ chút nào! Được rồi, được rồi, bây giờ em phải đi vệ sinh, mang cả điện thoại đi được chưa?”

Giang Tử Khâm quay mặt ra cửa sổ kính, màn đêm khiến nó trở thành chiếc gương tốt nhất. Trong khoảng sáng nhập nhoạng đó, cô nhìn thấy hai vật long lanh từ mắt mình rơi xuống.

Thì ra, cô vẫn nhớ anh.

Chương 22

“Giang Tử Khâm, điện thoại.”

Tiếng Kha Ngạn Tịch gọi từ phòng khách. Giang Tử Khâm vội nhét các thứ trên tay vào tủ bếp, nháy mắt với cô giúp việc bên cạnh, thì thầm: “Đừng để Ngạn Tịch nhìn thấy nhé!”

Cô giúp việc hiểu ý, mỉm cười, khoát tay ra hiệu OK.

Giang Tử Khâm rửa tay xong chạy ra, chưa tới nơi, Kha Ngạn Tịch lại sốt ruột gọi lần nữa: “Giang Tử Khâm, điện thoại!”

Cô chạy gần tới, trừng mắt với anh, “Xấu tính!” tại sao phải gọi cả họ lẫn tên người ta! Cô nhấc máy, anh vẫn không chịu đi ra chỗ khác, hai tay khoanh trước ngực, lặng lẽ nhìn cô. Lát sau, lại nhích đến gần, muốn nghe cô nói gì.

Cô quay lưng về phía anh, áp sát điện thoại vào tai, khẽ hỏi: “đang ở đâu?”

Bên kia trả lời, “Ngay trước cửa nhà bạn.”

“Oa, nhanh vậy!” Cô vội chạy đến bên cửa sổ nhìn ra, tiếc là khoảng cách hơi xa, chỉ thấy bóng người thấp thoáng đang đi đi lại lại: “Sao không gọi sớm, trời nắng thế này, khéo say nắng đấy.”

Kha Ngạn Tịch theo sát cô, mặt nóng ran khi thấy cô nói thân thiết, ân cần như vậy. Anh chỉ tay vào trán cô, hai mắt trợn cơ hồ đôi tròng sắp bật ra, dường như muốn nói: gã chết tiệt đó là ai!

Giang Tử Khâm lắc đầu, phớt lờ, không chấp anh. Cô nói tiếp: “Chờ chút, nhé, mình ra đón!” nói xong cúp máy.

Kha Ngạn Tịch tay chống sường, ngạo nghễ nhìn Giang Tử Khâm, rồi giật điện thoại trong tay cô, khua trước mặt, “Ai?”

Giang Tử Khâm giật lại điện thoại, mặt lạnh tanh, tỏ ý “không thèm nói với anh” rồi hỏi thẳng: “Sao thế, lại ghen à?”

Kha Ngạn Tịch lạnh lùng hừ một tiếng, không nói nửa câu, đứng tránh sang bên. Giang Tử Khâm cười hi hí, dứ ngón tay vào chóp mũi hếch của anh: “Ngạn Tịch, bộ dáng anh thế này là đáng yêu nhất!”

Anh phản ứng rất nhanh, chộp tay cô, chần chừ vài giây, nhìn vẻ mặt băn khoăn của cô, khẽ hỏi: “Có nhớ hôm nay là ngày gì không?”

Cô nhíu mày, môi hồng mím nhẹ: “Ngày gì nhỉ?”

Ngực anh bỗng nặng trĩu, vẻ ngơ ngác của Giang Tử Khâm khiến anh phát điên. Anh hít mấy cái thật sâu, nén giận, chỉ gõ mạnh vào đầu cô, “Nghĩ kĩ xem nào!”

“Ái ôi, đau.”Giang Tử Khâm ôm đầu, mắt ướt long lanh.

Cô nhăn nhó một hồi, bỗng mở to mắt, chỉ ra cửa sổ, “Oa, đĩa bay!”

Lúc Kha Ngạn Tịch ngẩng đầu nhìn ra, cô cùng khỏi anh, vừa chạy vừa vẫy tay, “Ngạn Tịch, em đi tụ tập với bọn bạn đây!”

Một lát sau, Kha Ngạn Tịch ôm một bó hoa hồng tươi thắm, hớn hở nhảy chân sáo đi vào. Kha Ngạn Tịch ngồi trên đi văng, mặt lầm lì, ngước nhìn cô. Ánh mắt lạnh băng muốn xuyên thấu cô. Giang Tử Khâm vẫn cười vô tư, vẫy bó hoa hồng trước mặt anh.

“Đẹp không, Ngạn Tịch, đẹp không?” Cô ngẩng cao đầu, “Lớp trưởng gửi tặng đấy!”

Kha Ngạn Tịch đứng lên, đi đến bên cô: “Anh đã bao giờ nói, em có thể qua lại thân thiết với những đàn ông khác chưa?” Mùi hương bạc hà từ người anh tỏa ra, Giang Tử Khâm hít sâu một hơi. Nói xong anh bỏ đi, bước đi rất nhanh. Cô ôm bó hoa, miệng lẩm bẩm: “Đồ hẹp hòi!”

“Đồ hẹp hòi” tức đến nỗi bỏ bữa cơm trưa. Giang Tử Khâm cũng mặc kệ, cô vào vườn hoa, dùng kéo tỉa bỏ những cái

Trang: [<] 1, 40, 41, [42] ,43,44 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT