|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
có trả lời, cô đem ly Spirytus uống cạn, sau đó cầm ly rượu giơ lên cao ngắm nhìn.
“Đến đây đi, không phải cậu nói muốn say một lần sao?” Sau đó lại gọi phục vụ kêu thêm một ly.
Nhìn cô ấy uống một cách sản khoái như vậy, La Trạch Hương chỉ có thể tạm thời không uống để bảo toàn thanh tỉnh.
Ai~ thật là, vốn là tâm trạng cô không tốt muốn uống say một lần, lúc đầu kếu Mộng Hằng ra là muốn có một người thanh tỉnh để đưa cô về nhà, nhưng bây giờ, cô ấy lại dùng Spirytus để tự chuốc say mình, làm cho cô muốn uống cũng không uống được.
Thời gian trôi qua từng phút, rượu trong cơ thể cũng từ từ lên mem, Lệ Mộng Hằng bắt đầu nói năng lộn xộn.
“….Này, Trạch Hương, mình á, thật ra mình không cam lòng, cảm giác giống như…..tấm huyết của mình đều như nước chảy mây trôi, mà Trì Diệu Hi là một người vô tình!”
“Không cam lòng liền đoạt lại đi.” La Trạch Hương uống một ngụm nước lạnh. Ách! Cô đến đây chính là vì muốn uống một thứ gì đó nặng một chút, đến loại địa phương này mà còn phải uống nước lạnh thật là buồn bực!
“Mình cũng muốn á”, Cô nở nụ cười ngây thơ nhìn bạn tốt.
“Mình mình coi rất nhiều phim tình cảm, phim thần tượng đó, có nhiều phim còn có những người vợ giống mình để tham khảo nữa nha, nào là “Vợ cả phản kích”, “Thê tử hấp dẫn”, “Lão bà trở lại”…. Mình cũng muốn đem Trì Diệu Hi giành lại lắm chứ, giành lại xong mình liền đem anh ta bá vương ngạnh thượng cung, thống khoái, nhất định là rất sung sướng á, ha ha ….” Cô bắt đầu không thể suy nghĩ, trong lòng nghĩ đến cái gì liền nói cái đó.
“Vậy tại sao cậu không hành động đi?”
“Trì Diệu Hi đẹp trai như vậy! Tương đối giống mấy vai nam chính trong phim nha.”
“Ai?” Có ý gì vậy? La Trạch Hương có chút sững sờ.
“Bối cảnh trong phim, thường là khi nhân vật nam phản diện phản bội nữ chính, nói chung thì mấy nhân vật nam phụ đó thường rất xấu xí, mà trong lúc đang muốn báo thù thì nữ nhân vật chính sẽ bất ngờ gặp một anh chàng đẹp trai, hơn nữa anh chàng này sẽ là nhân vật nam chính!”
Lệ Mộng Hằng say đến mức thiếu chút nữa ngã xuống đất. Cứ như vầy thế nào lát nữa cũng sẽ xảy ra vấn đề. Nếu nhìn theo một góc độ khác, có thể nhìn ra Lệ Mộng Hằng thật ra cũng rất khát vọng được yêu thương phải không? Cô vẫn muốn có một người đàn ông yêu thương và che chở bản thân mình.
Không nghĩ đến một cô gái xinh đẹp thế này, mà khát vọng về tình yêu lại đơn giản quá.
Qua nửa tiếng, lại qua một tiếng…… Sau khi uống một ly rượu thì La Trạch Hương chỉ dám uống cà phê đen mà thôi, bởi vì so với tâm tình không tốt của cô thì cô gái vừa mới ly hôn ngồi bên cạnh này quan trọng hơn nhiều, bình thường nhìn không khéo, lưu loát lạnh nhạt như thế mà bây giờ mới uống một chút rượu đã lộ ra “dáng vẻ ngây thơ ngớ ngẩn” như vậy, cô ấy nói chuyện cũng bắt đầu hàm hồ từ này dính với từ kia, chậc chậc…..
Thời gian cũng không còn sớm, đã sắp hơn mười một giờ rưỡi rồi thế này thì phải mau chóng về nhà mới là thượng sách, bằng không…. Bình thường đè nén nhiều như vậy, một khi đã say đến không biết gì nữa thì sẽ mất khống chế, vô luận cái gì nên nói, không nên nói, phù hợp hay không phù hợp thì cô ấy chắc chắn sẽ không suy nghĩ mà nói hết ra mất!
Trước kia Mộng Hằng từng có bị như vậy sao? Trước mắt vẫn không có nha. Lúc trước sau khi hai người trở thành bạn cùng phòng, cô cũng chưa từng thấy cô ấy uống say bao giờ. Cho dù có rất nhiều lý do để phóng túng bản thân, nhưng Mộng Hằng vẫn rất kiềm chế, cho nên cô luôn cho rằng cô ấy là một người rất lý trí. Nhưng Mộng Hằng lại nói là do ngày xưa có một chuyện rất mất mặt , cho nên về sau cô cũng không dám uống rượu một cách không kiềm chế nữa.
Cô ấy từng nói rằng, khi mặt cô có chút hồng, mặt cứ cười cười thì nên đem cô ấy về nhà được rồi, còn lúc cô vừa cười vừa bắt đầu nói linh tinh thì phải bắt đem cô ấy về nhà ngay lập tức…..
Nếu không, thì sẽ có chuyện gì xảy ra sao?
“Trạch, Trạch Hương…..” Sau khi im lặng thật lâu Lệ Mộng Hằng đột nhiên lại mở miệng nói.
“Cái gì?”
“Trạch,Trạch Hương, câu sau khi tắm xong, thường không mặc đồ, chỉ mặc một cái áo sơmi, còn không chịu mặc áo lót nữa, mình nhìn thấy thật là xấu hổ nha….”
La Trạch Hương lập tức bưng miệng của cô ấy lại, khuông mặc ngại ngùng mà đỏ cả lên. Đáng chết, thì ra là như vậy!
Mộng Hằng có nói sau khi cô ấy say, thì sẽ nghĩ gì nói đó, hoàn toàn không quan tâm ở đó là đâu liền đem những chuyện xấu hổ của người khác ra nói, giống như nhà nào có người lén ăn vụng mà không lau miệng, nhà nào có vợ phát hiện chồng mình đi ăn vụng, nhà nào có người chuyên gia đánh rắm không tiếng động….. Những thứ này nghe nói đều là những lời “Rượu vào lời ra” của cô ấy.
Đáng sợ nhất chính là Mộng Hằng là người bình hay ghi chép, cô ấy thường dùng ánh mắt để quan sát mọi thứ và còn có trí nhớ rất tốt, rốt cuộc cô ấy đã thấy được cái gì, nghe qua cái gì, biết cái gì không ai biết được, vì vậy đây mới chính là điều làm cho người ta sợ hãi đó, dù sao năm nay có rất nhiều người không giữ mồm giữ miệng đi lung tung nói chuyện bí mật của người khác.
Phải lập tức đem cô ấy về mới được! Nếu không không biết cô ấy có biết cô có những “Sở thích đặc biệt” không nữa, nếu để lộ ra, cô thật sự sợ bản thân mình sẽ đem cô ấy đi diệt khẩu.
“Đi! Đứng lên! Cậu đứng lên cho mình!”
“Trạch Hương à, không phải là hưng, hưng phấn mới có thể kịch liệt như vậy sao? Cho nên bốn mùa trong năm cậu cũng rất hưng phấn sao?”
Á aaaaaaaaaaaa cô thật là muốn hét lên! Thật muốn đem miệng cô ấy vá lại! Vị tiểu thư này là vì đang ở bên cạnh cô, cho nên mới muốn đem những chuyện xấu của La Trạch Hương cô nói hết ra sao? Vậy thì chuyển người đi, cô thật muốn biết cô ấy có thể làm cho người khác cũng run rẩy như vầy không!
“Đi đâu chứ? Cậu muốn đưa mình đi đâu?”
“Về nhà!” La Trạch Hương vừa lôi cô đi, còn phải đề phòng không cho cô mở miệng, đúng là rất cực khổ.
Vội vã đi thanh toán tiền, ra khỏi quầy rượu, lúc lên taxi La Trạch Hương mới nghĩ đến một vấn đề, nhà cô hôm nay có một vị khách không mời mà đến, cô mà dẫn cô ấy về nhà mình không phải chọc vào vết thương của người ta sao? Dĩ nhiên không được, nếu làm như thế thât thì sao này cô không cần làm người nữa luôn mất.
Mộng Hằng vừa mới ly hôn với Trì Diệu Hi, hơn nữa tới giờ thì cô ấy vẫn là thư ký của anh ta, theo lý thuyết mà nói thì đồ của cô ấy vẫn ở nhà Trì Diệu Hi mà đúng không? Bởi vì chuyện của bà ngoại cô ấy nên chắc sẽ không dọn đi nhanh như vậy mà. À… Vẫn là đem cô ấy về nhà của Trì Diệu Hi thôi.
Taxi ngừng lại trước chỗ ở của Trì Diệu Hi, La Trạch Hương đang đỡ cô xuống xe, thì nhìn thấy có một chiếc xe cao cấp cũng ngừng lại, có người đẩy cửa xe bước xuống.
Theo bản năng, La Tr
Trạch Hương mỉm cười. Thật đúng lúc, đúng là ông trời cũng giúp mình mà!
Người đang đứng đó, vừa khéo lại là chồng trước của cô gái đang say không biết trời đất này, Trì Diệu Hi!
“….Mình không có say mà! Còn, còn có thể uống tiếp đó!” Lệ Mộng Hằng người mềm oặt dựa vào lưng Trì Diệu Hi nói linh tinh. Cô dường như là dán vào mặt anh mà nói chuyện, mùi rượu nồng nặc làm người khác muốn ngất xỉu.
Quả nhiên, những người say thường không chịu thừa nhận là mình say, những người mà nói bản thân mình say, không thể uống được nữa mới là những người có thực lực. Trì Diệu Hi cảm thán trong lòng.
Lúc nãy có nghe La Trạch Hương nói Lệ Mộng Hằng uống không ít ly Spirytus!
Loại rượu đó có độ cồn rất cao, cô gái này bộ muốn chết sao? Hơn nữa hôm nay cũng không phải là chủ nhật, ngày mai cô còn phải đi làm nha, rốt cuộc thì cô ấy đang làm cái gì chứ.
Hơn nữa chắc là, La Trạch Hương mới chỉ nghe nói bọn họ ly hôn, mà vẫn chưa biệt Mộng Hằng đã chuyển ra khỏi nơi này, nếu không cô ấy cũng sẽ không đưa Mộng Hằng về đây rồi.
Anh cũng không phải đối với thái độ thay đổi lật lọng của Lệ Mộng Hằng tức giận, không phải chính anh cũng ký tên ly hôn sao? Theo lý mà nói, anh có thể từ chối chăm sóc cho Mộng Hằng, đem cô giao cho bạn tốt, anh cũng có thể yên tâm không cần lo lắng.
Nhưng trước khi anh mở miệng từ chối, anh lại đưa tay ra đỡ cô mất rồi, khi cảm nhận được nhiệt độ cùng hương thơm mơ hồ quen thuộc trên người cô, anh đã đem cô cõng trên lưng mình.
Bọn họ kết hôn cũng gần một năm, khoảng cách gần gũi không đề phòng lẫn nhau như vầy hình như vẫn là lần đầu tiên thì phải, không biết anh rốt cuộc là nên tức giận hay là phải bất đắc dĩ đây?
Trong lòng Lệ Mộng Hằng đang suy nghĩ cái gì thì anh không biết, nhưng là, ngay khi anh ký tên vào tờ giấy kết hôn kia anh liền biết bản thân mình phải có trách nhiệm với đoạn hôn nhân này. Tình yêu cũng là một phần quan trọng trong hôn nhân, nhưng đó cũng là thiếu sót của anh, anh sẽ cố gắng, mặc dù cũng không biết nên bắt đầu từ đâu, hơn nữa một năm này anh thực sự vô cùng bận rộn, cả chuyện công lẫn chuyện tư cứ ùn ùn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




