watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:07 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4800 Lượt

hiện tại cô lại rất biết ơn chuyến du lịch này.

Sau này, những khi nhớ về Trì Diệu Hi, cô sẽ mỉm cười.

Mấy hôm nay giống như một giấc mộng đẹp, cô thật sự không muốn nó cứ như vậy mà kết thúc, nhưng dù sao cũng là mộng, cũng phải đến lúc tỉnh lại.

Hít một hơi thật sâu, cô nở nụ cười.

“Trì Diệu Hi, chúng ta làm gì cho chuyến du lịch này kết thúc thật hoàn mỹ đây?”

“Chọn một tuyến đường chúng ta tiệp tục chạy xe đạp đôi lên đi.”

Lệ Mộng Hằng nguýt anh một cái, “Như vậy thì hoàn mỹ cái gì!” Cô vừa nhìn về đám mấy đang biến hóa ở phương xa.

“Mấy hôm nay vui vẻ giống như là đang nằm mơ vậy, trước khi tỉnh mộng, anh có còn điều gì muốn nói với em không?”

Trì Diệu Hi thích thú nhìn cô, “Vậy em có sao?”

“Rất nhiều đó.”

“Phải nói ngay bây giờ sao?”

Lệ Mộng Hằng nhìn anh nói: “Anh biết không? Con người là một loại động vật kỳ quái, những việc bình thường luôn làm cho người ta dễ dàng quên đi. Lời nói lúc này của em, có lẽ cả đời này chỉ nói một lần, anh quên cũng không sao, nhưng em thật sự hy vọng anh có thể nhớ cả đời.”

“Vì sao chứ?”

“Càng kỳ lạ là, cách nói càng kỳ lạ thì người ta càng nhớ lâu! Giống như….. Mùa hè có rất nhiều người ăn kem, nhưng làm nếu đang trời mùa đông có tuyết rất lạnh mà anh cùng ăn kem với một người, thì anh sẽ rất khó quên người đó.”

Trời rơi tuyết còn ăn kem?

“Em có cần cầm một con dao phây ở trước mặt anh nói chuyện? Như vậy thực sự là làm anh cả đời khó quên được đó!”

Lệ Mộng Hằng cười.

“Em muốn nói với anh cái gì?”

“Anh biết em thích uống cái gì nhất không?”

“Sinh tố bơ.” Mỗi lần đến mùa bơ, thì vị tiểu thư này giống như mỗi ngày đều uống một ly, kỷ lục cao nhất là ba bữa ba ly thêm một ly cho bữa phụ, cô yêu thích nó tới mức độ muốn bội thực. Càng khoa trương hơn là, qua mùa bơ, cô sẽ đi mua bơ nhập khẩu về làm sinh tố tại nhà mà uống.

Cô gái này một năm bốn mùa đều uống, cô nên cảm tạ bản thân mình có thể chất không dễ mập, nếu không một người mỗi ngày uống ba bữa như vậy, đã sớm mập lên mấy vòng rồi.

“Vậy anh nhất định không biết là em không dám uống sữa tươi, cũng không thích ăn ngọt, trái bơ, loại hoa quả này thật ra em không dám ăn.”

Trì Diệu Hi kinh ngạc, anh chỉ biết là cô không thích ăn đồ ngọt.

“Tập hợp tất cả những thứ không thích, lại là thứ em thích nhất?”

Lệ Mộng Hằng chỉ cười không nói.

“Em lạc đề rồi, chúng ta đang nói đến đề tài trước khi kết thúc hành trình, em có điều gì muốn nói với anh?”

“Trì Diệu Hi, em chưa từng nói với anh, anh là một người rất mạnh mẽ phải không?

Trong công việc cũng mạnh mẽ, cuộc sống cũng mạnh mẽ, mà ngay đến cả chuyện tình cảm cũng rất mạnh mẽ.”

Trì Diệu Hi hừ lạnh một tiếng, “Anh còn biết em thích mẫu người giống nam nhân vật chính trong bộ phim kia.” Ngụ ý chính là cô không thích tính tình của anh.

“Anh nhất định không biết anh là con rùa đáng ghét có thói quen sống làm cho em đau đầu, có lúc chỉ vì một ly cà phê, một chai sữa tươi mà anh làm em phải chạy mấy quán mới kiếm được.”

“Bây giờ em đang tính sổ với anh sao? Nói cho em biết, bản nhân đây không chấp nhận.” Nhưng là….. Nếu như cô cảm thấy anh thật sự rất phiền, anh vẫn có thể thay đổi một chút, chịu chấp nhận một chút, chỉ cần cô cảm thấy anh không quá khó chịu.

Lệ Mộng Hằng cười trừ.

“Còn có chính là, anh ném vòng thật sự rất tệ, vớt cá cũng không giỏi, tốn năm mươi ngàn mà một con cũng chẳng vớt được.”

“Này này, hôm nay em làm sao vậy, nói giống như là anh không có gì tốt hết vậy.” Trì Diệu Hi giận. Thật sự anh không có điểm nào làm cô vui vẻ sao? Từ trong ra ngoài, hèn gì hôn nhân của bọn họ đoản mệnh như vậy.

“Ai, mới như vậy đã tức giận? Vậy còn anh? Anh có điều gì muốn nói không?”

“Không có.” Cho dù có cũng không muốn nói.

“Vậy sao? Được rồi, vậy chúng ta về nhà đi.”

Mộng Hằng xoay người định đi, Trì Diệu Hi chợt nắm lấy tay cô, kéo cô quay lại, nặng nề hôn lên môi cô, nụ hôn hàm chứa tức giận giống như đang trừng phạt cô, làm cho môi cô cũng có chút sưng lên.

Sau nụ hôn dài làm hô hấp của hai người đều rối loạn, Trì Diệu Hi đem mặt vùi vào mái tóc của cô, thanh âm có chút khàn khàn mang theo dục vọng cầu xin.

“Em….. Anh thật sự không có một điểm tốt nào trong mắt em sao?”

Thanh âm giống như đưa đám của anh làm Lệ Mộng Hằng bật cười. Đây là Trì Diệu Hi sao? Cái người kêu ngạo không ai bằng, không biết cúi đầu bao giờ đây sao?

“Cũng có.”

“Cái gì?” Anh ngẩng đầu lên hỏi cô.

“Không nói cho anh biết! Anh không biết sao? Mấy chuyện cảm động mà chia sẻ rồi thì sau này sẽ không còn cảm động nữa.”

Anh có ưu điểm để cho cô rất, cảm, động sao?! Người phụ nữ này, ở bên cạnh cô nhiều năm như vậy mà anh cũng không biết lời nói của cô có thể làm tức chết người nha, anh lớn tiếng nói: “Không muốn nói thì khỏi nói.”

Lệ Mộng Hằng bật cười, chủ động hôn lên đôi môi người đàn ông không được tự nhiên kia.

Mộng đẹp này phải kết thúc, nhưng làm sao bây giờ đây? Cô thật sự không muốn rời xa, không muốn buông tay nha!

Chương 7

Một tuần đó giống như đang sống trên thiêng đường, rõ ràng là cùng một nước, thể nào mới vừa hết phép đi làm lại thì giống như từ thiêng đường rớt lại nhân gian vậy.

Người đại tổng giám đốc bận rộn như Trì Diệu Hi, mới xin nghỉ có mấy ngày, mà lúc trở lại liền có một đông công việc đang chờ xử lý rồi.

Mỗi ngày đều là sáng ở phòng họp, chiều tiếp tục trong phòng hội nghị.

Lệ Mộng Hằng vội vàng liên lạc với khách nước ngoài, đối mặt với cái máy tính hình chữ nhật mấy giờ liền, rốt cuộc cũng hoành thành xong một phần tài liệu, vốn định gọi tiểu Mã tới đem xuống lầu dưới, chợt nhớ đến hắn vẫn còn ở bên ngoài làm việc.

Tự mình đem tài liệu xuống lầu, cô đi tới phòng nghỉ chung, mua một ly cà phê đen, rồi kiếm ghế ngồi xuống.

Căn tin công ty thật sự cũng không tồi, cứ hai tầng lầu thì có sảnh để tiếp đãi khách cũng như để cho nhân viên nghỉ ngơi, hơn nữa trong không gian này cũng có trồng không ít cây xanh, lợi dụng kiến trúc của tòa nhà mà lấy ánh sáng, chẳng qua là năm năm làm việc ở tập đoàn Hồng Lực cô cũng rất ít sử dụng những phòng nghỉ này.

Uống một ít cà phê nóng, cô hơi cau mày, loài cà phê tiện lợi giá cả bình dân này đúng là không nên kỳ vọng quá cao, cô thế mà lại nhớ lại cái ngày cô chạy xe máy chở Trì Diệu Hi khắp nơi, cũng không biết hai người đã đi tới nơi nào mà ngay cả một cửa hàng cũng không có, hai người khát muốn chết, đến cuối cùng mới tìm được một tiệm tạp hóa nhỏ, không còn lựa chọn nào khác đành phải mua một lon cà phê đóng hộp, vốn tưởng rằng anh ta uống một hợp sẽ không uống nữa, ai ngờ, anh lại đem nó uống hết.

Cô thật sự không hiểu, mà anh lại giải thích rằng, nếu được lựa chọn thì anh chắc chắn sẽ không chấp nhận loại cà phê này, nhưng lúc này không có lựa chọn nào khác nên anh cũng đành chấp nhận thôi..

Lúc ấy cô có chút rung động, không nhìn ra nha vị đại thiếu gia như anh cũng có thể biết chấp nhận hoàn cảnh như vậy.

Tình cảnh của ngày đó giống như mới vừa phát sinh xong, bên ngoài trời nắng gay gắt, hai người ngồi ở ghế dài bên ngoài cửa hàng uống thứ cà phê khó uống đó, câu được câu không ngồi nói chuyện phiếm tranh cãi với nhau, nhàn nhã lại khoái trá…..

Ngày cuối cùng lúc ở bờ biển, anh dường như muốn nói gì đó với cô, nhưng sau lại vì tức giận mà không nói, rốt cuộc anh muốn nói gì chứ? Cô thật sự rất tò mò.

“Thoạt nhìn thư ký Lệ rất vui vẻ với tuần trước nha, liền ngồi cười ngây ngô như vậy.” Có người mua cà phê ngồi xuống bên cạnh cô.

Lệ Mộng Hằng hồi thần nhìn người đang ngồi bên cạnh cười lạnh chính là La Vịnh Ân. Thành thật mà nói, mỗi lần thấy cô ta cô chẳng vui vẻ gì, nên định đứng dậy bước đi.

La Vịnh Ân lại nói: “Này đừng đi vội, tôi có việc muốn nói với cô.”

“Tôi với cô chẳng có chuyện gì để nói với nhau hết.”

“Tôi chỉ là có lòng tốt muốn khuyên cô….” La Vịnh Ân cố ý dừng lại không nói tiếp.

Có ý tốt? Cô ta đối với cô từ trước đến giờ cũng chẳng có lòng tốt cái gì hết! Lệ Mộng Hằng chờ cô ta mở miệng, nói thật, cô cũng rất muốn biết mọi chuyện đã như vậy, cô ta còn có thể khuyên cô cái gì? Rốt cuộc muốn nói cái gì mà nói rằng “có lòng tốt”.

“Đừng ôm nhiều hy vọng với Trì Diệu Hi quá, tôi sợ cô sẽ bị tổn thương lần nữa đó!”

Lệ Mộng Hằng cười lạnh, “Cô La à, những lời cô nói cũng thật kỳ lạ đó.” Mấy lời này bình thường không phải do vợ cả nói để đánh lùi tiểu tam sao?

“Sao lại kỳ lạ chứ? Người phụ nữ có được tình cảm của người đàn ông dùng lời này đi khuyên người không có được, những lời như vậy tôi nói với cô cũng thích hợp mà.”

Lệ Mộng Hằng thay đổi sắc mặt.

La Vịnh Ân lại nói tiếp: “Người đàn ông chưa bao giờ nói lời ngon tiếng ngọt với phụ nữ kia,

Trang: [<] 1, 22, 23, [24] ,25 ,26 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT