|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
Gia Tề tuy còn nhỏ, nhưng biết nếu cậu đi qua, nhất định sẽ bị mẹ mắng, cơ thể lui lại.
“Đợi chút. . . . . . Cô có thể yên tĩnh một chút hay không?” Tề Thiệu Bạch rốt cuộc lấy lại tinh thần, anh vươn cánh tay ngăn cản Thẩm Mạt Hinh đến gần, “Đánh cậu bé thì không thể giải quyết vấn đề, có chuyện gì từ từ nói.”
“Anh rốt cuộc là có ý gì? Tại sao đem đứa trẻ đi? Là cố ý làm tôi sợ sao? !” Cô nghe anh nói xong lửa giận càng tăng, trừng mắt chất vấn anh.
“Cố ý? Không! Dĩ nhiên không phải cố ý, tôi gặp tiểu Tề ở trên đường, nhìn cậu bé như có tâm sự, định trực tiếp đưa cậu bé về nhà. Nhưng cậu vừa vặn đói bụng, tôi tiện thể dẫn cậu đi ăn trưa, sau đó sẽ đưa cậu trở lại. “
“Không liên lạc với cô là sơ sót của tôi, nhưng tôi đối với cậu bé không có ác ý. Cô xem xe của tôi tốt hơn xe cô, không thể nào có ý đồ bắt cóc hoặc chiếm đoạt tài sản. Cô đừng hiểu lầm tôi bắt cóc con trai cô, điều này tuyệt đối không có khả năng! Làm cho cô lo lắng sốt ruột thế này, thật sự xin lỗi.” Tề Thiệu Bạch quá mức vội vàng giải thích, mà có chút hồ ngôn loạn ngữ, chỉ sợ bị xem như bọn buôn người, còn cố ý vỗ vỗ xe của mình chứng minh.
Nhưng anh giải thích, lại khiến Thẩm Mạt Hinh nghe mà sửng sốt.
Cô thật sự không hiểu anh rốt cuộc đang nói cái gì. Ai coi anh là kẻ bắt cóc, liên quan gì đến xe của anh? Cô chỉ sợ anh và tiểu Tề quen biết nhau, anh sẽ đem con trai đi. . . . . .
Nhưng cô rất nhanh bỏ qua những điều khó hiểu kia, mở lại phòng bị của chính mình. Tề Thiệu Bạch xuất hiện rất không bình thường, hơn nữa lại cố ý tiếp cận tiểu Tề, cô không thể không phòng bị.
“Thẩm Gia Tề, con còn không qua đây?”
“Mẹ, con biết con sai rồi, không gọi điện thoại cho mẹ là lỗi của con; không trực tiếp về nhà là lỗi của con. . . . . . Mẹ đừng đánh con được không?”
“Mẹ không đánh con, mau qua đây!”
“Thật ạ?” Thẩm Gia Tề còn rất sợ.
Tề Thiệu Bạch không nghĩ oan cho người khác, cúi người xuống trấn an Thẩm Gia Tề, “Chú tin tưởng mẹ cháu nói không đánh cháu thì nhất định sẽ không đánh, cháu đã đáp ứng chú phải làm đứa trẻ ngoan, đúng không? Muốn làm đứa trẻ ngoan, cháu phải mau cùng mẹ cháu về nhà, chú cũng phải về công ty xử lý công việc.”
“Chú đẹp trai. . . . . .”
Chú đẹp trai? Vậy anh khôn
không
nói cho Tiểu Tề thân phận của anh sao? Tại sao không nói? Chẳng lẽ mục đích trở về của anh không phải là tranh giành đứa trẻ sao?
Cô càng ngày càng không hiểu suy nghĩ của gã đàn ông này, hơn nữa cũng không đoán ra trong hồ lô của anh chứa thứ thuốc gì.
Nhưng giữ con trai ở bên mình là có thể an tâm, Thẩm Gia Tề vừa mới bước tới gần cô, cô đã lập tức kéo cậu đến che chở bên mình, đồng thời lên tiếng cảnh cáo Tề Thiệu Bạch.
“Xin anh sau này đừng trở lại, cũng đừng đến gần tiểu Tề một lần nữa. Mặc kệ anh có kế hoạch gì, tôi cũng sẽ không để cho anh được toại nguyện đâu!”
Lòng căm thù thật mạnh nha! Anh cười khổ trong lòng, làm mẹ thì phải mạnh mẽ, thật một chút cũng không giả đấy.
“Xin lỗi, là tôi không đúng, tôi không nên tự ý đưa cậu bé đi ăn cơm mà không báo cho cô, tôi ở đây thật lòng nhận lỗi với cô, có điều tôi thật không sự có ác ý. Nhưng nếu cô không thích tôi và tiểu Tề kết bạn, tôi sẽ không trở lại quấy rầy.”
Anh cứ như vậy mà bỏ qua? Không ngờ tới anh có thể nói như vậy, Thẩm Mạt Hinh vô cùng kinh ngạc, kinh ngạc đến mức Tề Thiệu Bạch đã rời đi thật lâu, cô vẫn còn đứng ở tại chỗ ngẩn người.
Miêu tả về cuộc sống của Tề Thiệu Bạch chính là bận rộn, bất ngờ lại đưa anh tới quá khứ đã quên. Anh đã từng làm những gì, biết người nào, anh không còn nhớ rõ chuyện gì.
Ba mẹ anh nói cho anh biết, trước kia anh học cao trung ở Đài Loan, về sau thì học đại học ở Mĩ, phần trí nhớ đã mất làm thế nào cũng không thể nhớ lại được, khiến anh cảm thấy khủng hoảng. Vì không muốn để mình tiếp tục suy nghĩ lung tung nên sau khi cơ thể hồi phục, anh liền hăng hái tập trung vào công việc, bắt đầu tiếp nhận sự nghiệp của ba anh. Khoảng hai năm trước, anh chủ động yêu cầu phụ trách chi nhánh công ty ở Đài Loan.
Ban đầu, ba mẹ anh cũng không đồng ý cho anh trở lại Đài Loan, nhưng đột nhiên ngày nào đó lại đồng ý, thái độ có thể nói là đảo ngược 180 độ.
Nhưng anh không hỏi nguyên nhân gì làm bọn họ đổi ý, lập tức chuẩn bị lên đường trở về.
Vậy mà bất kể là Đài Loan hay là nước Mĩ, đều là đất nước anh vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Anh đã từng trải qua cuộc sống ở nơi đây, đó là sự thật, nhưng anh lại không cảm nhận được cảm giác chân thật, bởi vì anh đối với tất cả đều không có chút kí ức nào.
Chỉ có trong đầu anh thỉnh thoảng lại lóe lên một vài hình ảnh vừa mờ mịt lại mơ hồ, cho thấy anh đúng là đã từng sống cùng người nào đó, hình này ảnh vẫn làm anh canh cánh trong lòng.
Nhất là khi anh đi gặp đối tượng, muốn cùng đối phương phát triển thêm một bước, hình ảnh đó sẽ đột nhiên hiện lên trong tâm trí, khiến cho anh mất hứng thú đối với mối quan hệ mới.
Hình ảnh trong đầu, nhìn như là một phụ nữ, nhưng anh vẫn không biết cô là người nào. Anh đã hỏi ba mẹ, bọn họ lại nói không nhớ rõ có người nào như vậy, còn nhấn mạnh việc anh ở Mĩ đang không có bạn gái.
Phần trí nhớ mơ hồ đó, làm anh hăng hái muốn trở về Đài Loan. Ở nước Mĩ anh không tìm được đáp án, vì vậy anh muốn ở mảnh đất này tìm kiếm một chút.
Nhưng trở lại cũng nhanh đã hai năm rồi, vẫn không tiến triển chút nào, mà công việc lại bận rộn làm cho anh gần như không thể phân thân.
Nhưng mà anh thật không ngờ, mình sẽ bị một phụ nữ xa lạ ném cho một cái tát.
Chưa uống được loại cà phê một lần khó quên kia, đã bị người phụ nữ này dằn mặt. Không đưa ra sắc mặt tốt thì thôi, lại còn đánh anh. Anh vuốt gò má của mình, có cảm giác chỗ đó mơ hồ còn đau.
Thật ra thì sức lực của cô tuy lớn, nhưng cũng không đến nỗi để cho anh đau tới 1-2 tiếng, anh đau là vì bị người hiểu lầm.
“Người phụ nữ kia tâm đề phòng cũng quá mạnh đi? Không hỏi rõ trắng đen liền đánh người, thật hoài nghi chồng cô ấy sao chịu được tính tình của cô ấy nữa.”
Không đúng, tổng quản lý Hầu đã đề cập, hình như cô là bà mẹ độc thân, một mình mở tiệm, một mình nuôi đứa trẻ.
“Cho nên mới nảy sinh căm thù với đàn ông sao? Bởi vì từng bị đàn ông bỏ rơi?” Anh vẫn suy đoán.
Trở lại phòng làm việc, công việc trên tay Tề Thiệu Bạch bị bỏ rơi, mà anh ngồi ở trước bàn ngẩn người, thỉnh thoảng lại lầm bầm lầu bầu làm cho trợ lí Hứa bên cạnh mờ mịt không hiểu.
Những tài liệu trên bàn của Tề Thiệu Bạch đều là những tài liệu khẩn cấp cần anh kí tên.
Vậy mà nhìn tổng giám đốc vẻ mặt buồn bực, trợ lí Hứa không biết mình có nên làm phiền hay không, cho nên chỉ có thể ở một bên phiền não .
Tề Thiệu Bạch ngẩng đầu, đúng lúc thấy trợ lí Hứa ở bên cạnh nhíu mày, không khỏi buồn bực hỏi.
“Sao anh còn đứng đây vậy? Đứng lâu rồi hả?”
Trợ lí Hứa cười khổ chỉ vào mặt bàn của anh nói: “Báo cáo tổng giám đốc, tôi đang đợi những tài liệu kia trên bàn của anh, phòng kế hoạch đang chờ.” Chủ nhật tăng ca vì phải đẩy nhanh tốc độ của dự án mới, kết quả cấp trên lại không tập trung, hoàn toàn mất tác dụng của buổi tăng ca.
Tề Thiệu Bạch giật mình, cúi đầu thấy tập tài liệu, nhất thời mặt đỏ tới mang tai, thật mất thể diện.
Thấy anh vùi đầu vào công việc, lại nghĩ tới dáng vẻ Tề Thiệu Tạch buồn bực, trợ lí Hứa thông cảm cấp trên, đoán anh chắc phải có điều phiền não, không nhịn được nghĩ muốn giúp một tay.
“Tổng giám đốc, có việc bận gì cần tôi hỗ trợ không?”
“Hỗ trợ cái gì?”
“Bởi vì tổng giám đốc giống như có áp lực rất lớn, nhưng gần đây công ty chi nhánh không có vấn đề lớn, thậm chí có thể nói là phát triển không ngừng, hẳn không phải là vì công việc nên hao tổn tinh thần. Nhưng trừ công việc, tôi nghĩ không ra có việc lớn gì có thể làm anh hao tổn tâm trí như vậy.”
Quan tâm cấp trên, quan sát kĩ càng, có một trợ lí đắc lực thường làm cho người ta như hổ thêm cánh, anh nên thấy may mắn vì mình tìm được trợ lí tốt.
“Nếu muốn giúp tôi giải tỏa phiền hà, vậy giúp tôi mua ly cà phê để cho tôi nâng tinh thần đi.”
“Cà phê?” Trợ lí Hứa đột nhiên trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ, có lẽ đã đoán được chuyện gì xảy ra.
Không được thưởng thức hương vị, sẽ luôn khiến người ta đặc biệt ghi nhớ.
Chương 4
Sợ Thẩm Gia Tề lại mất tích, Thẩm Mạt Hinh trực tiếp dẫn cậu về cửa làm bài tập. Cậu làm bài tập mệt mỏi nên nằm ở một bên bàn nghỉ ngơi.
Nhìn gương mặt ngủ say của con trai, cô không tự chủ rơi vào kí ức ba năm trước ——
***
Nhìn chằm chằm giấy thỏa thuận li hôn trước mắt, Thẩm Mạt Hinh ngây ngẩn cả người, cô không biết nên phản ứng thế nào, cũng cự tuyệt tin tưởng Tề Thiệu Bạch có thể đối xử với cô như vậy.
Đây nhất định không phải ý của anh, cô muốn gặp anh, nghe chính miệng anh nói mới có thể tin tưởng.
“Xin cho con gặp Thiệu Bạch.” Cô miễn cưỡng duy trì tỉnh táo bình tĩnh, kiên quyết yêu cầu.
Mẹ của Tề Thiệu Bạch, Trương Lệ Anh lạnh lùng nói với cô: “Thiệu Bạch đã về Mỹ trước,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




