watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:28 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4198 Lượt

nhẹ nhõm.

“Bà chủ, tôi muốn một ly cà phê đặc biệt do bà chủ pha.”

“Xin lỗi, chúng tôi đã mãn khách.”

Bình thường chỉ cần nói mãn khách có vài người sẽ rời đi, Thẩm Mạt Hinh chính là hi vọng Tề Thiệu Bạch tự mình rời đi.

Nhưng lần trở lại này Tề thiệu Bạch Khả không dễ đuổi như vậy, dựa vào việc đang đông khách, anh lơ đễnh nói:

“Tôi có thể chờ chỗ trống.”

“Xin cứ tự nhiên.”

Không ngăn cản, Thẩm Mạt Hinh tự nhiên tránh ra, vội tiếp tục công việc trên tay, hoàn toàn coi anh là người tàng hình.

Nhưng lần này anh nhất định chờ đợi, đợi hơn nửa giờ, thật vất vả chờ mới có một bàn khách rời đi. Có chỗ trống rồi, Tề Thiệu Bạch lập tức đi tới đặt mông (Kate: cái này là nguyên bản convert nha) ngồi xuống chiếm vị trí.

Nhưng anh vẫn bị coi là người tàng hình, Thẩm Mạt Hinh làm bộ quên sự hiện hữu của anh, hoàn toàn không muốn pha cà phê cho anh.

Quá khứ, cô năm năm pha cà phê cho anh, vì để anh uống được cà phê ngon hơn, cô còn đặc biệt đi học. Cầm theo bằng chứng nhận, khi đó cô học pha vất vả mà vẫn vui vẻ chịu đựng, thành tâm lại đổi lấy giấy thỏa thuận li hôn tuyệt tình.

Hiện tại cô không có bất kỳ nghĩa vụ gì, cũng không muốn pha cà phê cho anh nữa rồi.

“Bà chủ, cà phê của tôi.” Ở vị trí gần đó, Tề Thiệu Bạch không cần hô to là có thể đem âm thanh truyền vào phía sau quầy bar.

Kết quả Thẩm Mạt Hinh trực tiếp gọi A Quế xuất trận, cô thì ở một bên chỉ huy. Mặc dù tỉ lệ giống nhau, nhưng cà phê A Quế pha và cô pha mùi vị chính là không khác nhau lắm, nên cũng rất nhiều người nói cô không giấu nghề.

Nhưng trên thực tế cô thật sự dốc túi truyền lại, là A Quế đắn đo thành phần cùng độ lửa, kỹ thuật cũng không cô chính xác, pha lên hương có chút khác.

Nhìn cà phê trên bàn, Tề Thiệu Bạch khẽ chau mày nói với A Quế: “Tôi gọi cà phê đặc biệt chính tay bà chủ pha.”

“Bà chủ của chúng tôi nói tay cô ấy có chút không thoải mái, cho nên tôi làm theo, mời thưởng thức một chút, mùi vị giống nhau.”

Hoàn toàn khác nhau. Anh chỉ uống một ngụm, liền đem cà phê bỏ xuống.

“Phiền pha giúp tôi cà phê khác, cái gì cũng có thể.”

“Nhưng. . . . . .” A Quế nhìn ly cà phê cơ hồ còn hoàn hảo kia, có chút lo lắng.

“Có vấn đề sao?”

“Anh cà phê cũng còn không uống a!”

“Tôi không thích mùi vị này, nghĩ nếm thử một chút những thứ khác, không thể được sao?”

“Cũng không phải là không được a. . . . . .” Chỉ là có chút cảm giác lãng phí.

Tề Thiệu Bạch khách khí nói: “Vậy thì đành phiền cô.”

Khách hàng kiên trì, A Quế không thể làm gì khác hơn là đi trở về quầy bar, pha lại một ly cà phê khác, Thẩm Mạt Hinh vẫn chỉ ở một bên chỉ đạo, thỉnh thoảng thưởng Tề Thiệu Bạch một cái nhìn lạnh nhạt xem thường.

Cô cũng biết, gã này cố ý đến phá rối đây!

Từ ánh mắt của cô anh có thể đoán ra suy nghĩ của cô, nhưng anh không phải thế, anh chỉ là muốn đến tìm kiếm đáp án, nhưng vẫn không được đối xử thân thiện, mà cô càng không thân thiện, anh lại càng muốn dây dưa cùng cô.

Trải qua lần gây rối này, trên bàn anh đã bày chừng mười ly cà phê, nhưng mỗi một ly anh đều chỉ uống một ngụm, khách hàng không biết chuyện còn tưởng rằng anh là bậc thầy về cà phê, không thì chính là tới phá quán .

Cuối cùng, khách hàng đều rời đi chỉ còn lại anh, Thẩm Mạt Hinh rốt cuộc không nhịn được nổi đóa.

“Cửa hàng có thể không kiếm tiền, nhưng không hoan nghênh khách đến phá rối, mời rời đi!”

Anh bình tĩnh hỏi ngược lại:

“Đang nói tôi sao? Tôi mới phát hiện ra bà chủ đối với tôi có ý kiến, tôi chỉ đơn thuần muốn uống một ly cà phê đặc biệt của bà chủ đã nghe tiếng từ lâu, nhưng vẫn bị tiếp đón không thân thiện, bây giờ tại sao có thể đem lỗi đặt ở trên đầu tôi?”

Trợn mắt nói dối, cái gì nghe thấy đã lâu. Cô pha cà phê có mùi vị gì, anh không phải rõ ràng nhất sao? Về phần vì sao cô đối với anh không thân thiện, anh cũng hiểu rõ nguyên nhân hơn bất cứ ai mà!

“Nói không hoan nghênh, anh làm gì mà còn không đi? Mời rời đi!”

Cô tức giận quát lớn lần nữa.

Chương 5

Tề Thiệu Bạch đột nhiên cảm thấy mình rất buồn cười, vì một ly cà phê, tới nơi này để người ta rửa mặt, anh điên thật rồi sao? Người ta cũng nói rõ không hoan nghênh anh, anh cố chấp nhất định ở chỗ này dây dưa làm chi?

Nhưng mà đúng là chỉ một ly cà phê!

Anh hơi buồn bực bất ngờ đứng dậy, bỏ lại năm tờ một ngàn, xoay người rời khỏi quán cà phê Mạt Hương.

“Bà chủ. . . . . .” A Quế nhìn năm đồng tiền trên bàn, lắp bắp nói.

Thẩm Mạt Hinh càng tức, hung hăng bước tới cầm năm đồng tiền kia, bước nhanh chạy ra quán cà phê.

Thẩm Mạt Hinh một đường đuổi theo Tề Thiệu Bạch. Chưa tới chỗ xe đậu, Tề Thiệu Bạch đột nhiên dừng lại bước chân, xoay người đối mặt với cô.

Anh vẫn biết cô đi theo phía sau anh, chỉ là suy nghĩ có muốn đối mặt cô hay không.

Cuối cùng, tình cảm chiến thắng lý trí, anh rất muốn hiểu rõ, tại sao cô đối với anh lại không thân thiện như vậy.

Thẩm Mạt Hinh tiến lên liền đem tiền mặt nhét trả lại cho anh, “Đem tiền của anh về, không nên dùng tiền tới chà đạp người.”

“Tôi chỉ là trả tiền cà phê, không có ý lấy tiền chà đạp người.” Cô vừa mở miệng vừa chỉ trích, khiến hỏa khí anh vừa đè xuống lại bùng đi lên.

“Trả mấy ly cà phê mà ném năm ngàn, còn nói không phải cố ý chà đạp người? Căn bản là trợn mắt nói dối!”

“Bà chủ. . . . . . Cô tên là Thẩm Mạt Hinh đúng không? Tên rất đẹp, nhưng cá tính của cô thật sự là cùng tên tuyệt không giống, tuyệt không dịu dàng uyển chuyển hàm xúc, hay là. . . . . . cố ý gây sự chú ý của tôi?” Tề Thiệu Bạch bị chọc giận rồi, cô năm lần bảy lượt không có bất kỳ lý do gì mà dùng sắc mặt không tốt đối mặt anh, làm anh không nhịn được lên tiếng phản kích.

Nhưng kết quả của việc ăn nói lỗ mãng, chính là bất ngờ lại bị tát một cái.

Người phụ nữ này cũng quá thích đánh người đi! Tề Thiệu Bạch kinh ngạc nhìn cô chằm chằm.

Thẩm Mạt Hinh mình cũng rất giật mình, tính tình của cô vốn rất tốt, dù quá khứ hay ba năm nay, cô luôn khống chế cảm xúc của mình rất tốt, nhưng anh xuất hiện lần nữa xuất hiện, cô thường xuyên không giữ được tâm tình của mình.

Cô không để ý cách nói quái dị của anh, lại bị câu “cố ý gây sự chú ý của tôi” kia chọc giận.

“Tôi sẽ không nói xin lỗi, là anh tự mình nói năng lỗ mãng. Còn nữa, đem tiền của anh về, về sau đừng xuất hiện trước mặt của tôi nữa.” Cô hơi mím môi, đè xuống một chút áy náy không giải thích được, lạnh lùng nhìn chằm chằm anh nói.

Chia tay còn có thể làm bạn bè, ly hôn cũng có thể làm bạn bè, tình huống sau có lẽ là có thể, nhưng khi anh coi cô và tiểu Tề như món đồ thừa bị anh vứt bỏ, vậy thì tuyệt đối không thể rồi.

Cô xoay người chuẩn bị rời đi, Tề Thiệu Bạch lại mở miệng.

“Rốt cuộc tại sao cô lại cư xử với tôi như vậy? Tôi thật sự không thể lý giải, muốn xử người tử hình cũng phải nói cho tôi biết tôi phạm vào tội gì chứ?”

Nghe câu hỏi của anh, trên mặt Thẩm Mạt Hinh lộ ra một chút cười khổ, cô nghiêng mặt trả lời anh:

“Đáp án anh rõ ràng hơn bất cứ ai, sao lại phải hỏi tôi?”

Vấn đề này, ba năm trước đây cô cũng muốn hỏi, năm đó rốt cuộc cô phạm vào lỗi gì mà lại bị đối xử như vậy?

Tề Thiệu Bạch thật sự bị lời của cô làm cho hồ đồ, anh nên nhớ cái gì?

“Tôi không hiểu rõ lời này của cô là có ý gì? Có thể nói dễ hiểu hơn chút không?”

Anh thật đúng là sẽ giả bộ, tính nhẫn nại của Thẩm Mạt Hinh lần nữa biến mất.

Cô xoay người, lạnh lùng hừ nói: “Kế tiếp chẳng lẽ anh sẽ nói anh mất trí nhớ? Lí do này thật sự quá cũ rồi.”

“Tôi bị mất trí nhớ.” Mặc kệ cũ thế nào, đây đều là sự thật.

Anh trả lời không chậm trễ chút nào, thật sự đã hù dọa Thẩm Mạt Hinh.

Cô sửng sốt thật lâu, suy đoán lời anh đang nói có độ tin cậy cao bao nhiêu?

Nhưng rất nhanh, cô lại mở ra phòng bị.

“Có vài người rất ngu ngốc, bất kể có sai lầm hay không cũng bị thương, thương tích khắp người, nhưng là người thông minh cũng không cần quá phận, đả thương người khác lần thứ nhất là đủ rồi, đừng xấu xa lại đả thương người ta lần thứ hai.”

Câu nói của cô lạnh lùng lại mang theo khổ sở, đâm thật sâu vào tâm khảm Tề Thiệu Bạch, cảm giác giống như anh thực sự đã làm gì chuyện rất có lỗi với cô.

“Đây là ý gì? Xin cô nói rõ hơn một chút. . . . . .”

“Tôi không có gì để nói cả.”

“Làm ơn, xin cô nói với tôi rõ ràng chút. . . . . .” Anh khổ sở năn nỉ, anh rất cần một người kể lại cho anh sự thật mà anh đã quên mất.

Nhưng Thẩm Mạt Hinh cự tuyệt tiếp tục cùng anh đối thoại, cự tuyệt tin tưởng anh không giả bộ ngu, cô không lưu luyến chút nào xoay người rời đi.

Thét lên một tiếng lớn, Thẩm Mạt Hinh mở hai mắt ra, phát hiện mình nằm ở trên giường, mồ hôi đầy người, mới biết thì ra là cô nằm mơ.

Hơn nữa còn là ác mộng.

Cô mơ thấy Tề Thiệu Bạch bị tai nạn xe cộ, máu đầm đìa nằm trên mặt đất, cô gọi thế nào anh cũng không tỉnh, thậm chí không có bất kỳ người nào chìa tay giúp đỡ anh, mà cô chỉ có thể không ngừng kêu khóc, lại không thể đủ sức trợ giúp anh.

Sau đó, cô lại không thấy

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,19 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT