watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:28 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4194 Lượt

vẻ, nếu không em sẽ không thấy anh liền chán ghét như vậy, nhưng bây giờ bọn em. . . . . .em và tiểu Tề, có thể là chìa khóa giúp anh tìm về quá khứ, cho dù em rất chán ghét anh, anh vẫn muốn nhờ em nói một chút về chuyện đã qua giữa chúng ta, có lẽ có thể làm anh nhớ tới một chút dấu vết.”

Quá khứ không vui?

Không, nếu như bỏ qua đoạn ly hôn ngắn ngủi, quá khứ của bọn họ trôi qua vô cùng hạnh phúc mỹ mãn.

Anh là người chồng tốt, cũng là người ba tốt, sau khi kết hôn, anh ngoài công việc, tất cả trọng tâm đều ở trên người cô và tiểu Tề, bọn họ hầu như không có cãi nhau.

“Anh nói sai sao? Chẳng lẽ quá khứ của chúng ta không hề không vui? Vậy chúng ta tại sao phải ly hôn?”

Nếu như anh không nhớ rõ từng ly từng tý chuyện bọn họ đã kết hôn năm năm nay, tại sao lại nhớ chuyện bọn họ đã ly hôn? Thẩm Mạt Hinh nghe không hiểu, lời của anh rốt cuộc câu nào là thật, câu nào là giả.

Có lúc, cô tin tưởng anh thật sự đã mất trí nhớ, muốn tha thứ anh, thế nhưng anh lại nói ra lời nói khiến cô hoài nghi, làm cô lần nữa lâm vào trong cảm xúc rối rắm.

“Anh nhờ người đến ủy ban điều tra tài liệu hộ khẩu, sau khi xem thì chấn động, dù thế nào anh cũng không nghĩ các em và anh có quan hệ. Tại sao vừa bắt đầu em không nói rõ ràng với anh? Chúng ta tại sao ly hôn? Là gặp anh ở ngoài nên em mới ghét nhìn anh sao?”

***

Người lớn đang nói cái gì? Tại sao vẻ mặt nhìn đáng sợ như vậy?

Thẩm Gia Tề ngước đầu, nhìn chú đẹp trai và mẹ, nhỏ giọng hỏi:

“Mẹ. . . . . . Mọi người đang nói gì? Cãi nhau sao?”

“A Quế, giúp chị đưa tiểu Tề vào bên trong phòng nghỉ làm bài tập.”

Phát hiện cảm xúc con trai chịu ảnh hưởng, cô vội vàng phải bảo vệ cậu.

“Con không muốn đi vào, mẹ, mẹ và chú đẹp trai có thể đừng cãi nhau được không?”

“Tiểu Tề, nghe lời của mẹ con.”

“Chú đẹp trai. . . . . . sẽ không đột nhiên đi mất chứ?”

Trong trí nhớ, ba có một ngày đột nhiên không thấy, cũng không về nhà nữa, cậu sợ chú ấy cũng sẽ như thế.

“Chú bảo đảm, tuyệt đối sẽ không đi mất.”

Sau khi anh liên tục bảo đảm, Thẩm Gia Tề mới ngoan ngoan đi theo A Quế vào bên trong phòng nghỉ ngơi.

“Mời rời đi, tôi không muốn làm tiểu Tề tổn thương lần nữa, xin anh về sau không cần lại xuất hiện trước mặt chúng tôi.”

Đợi Thẩm Gia Tề vừa rời đi, Thẩm Mạt Hinh lập tức hạ lệnh đuổi khách.

“Anh đồng ý với tiểu Tề sẽ không rời đi, cho nên mong muốn của em anh không thể làm theo. Hơn nữa anh không chỉ sẽ không làm theo, về sau anh cũng sẽ quay lại, anh nghĩ bất kỳ người cha nào đều có quyền thăm con trai của mình.”

“Quyền thăm con? Ban đầu chính anh vứt bỏ tiểu Tề, anh không có quyền yêu cầu như vậy.”

Cô phẫn hận nhất chính là anh năm đó máu lạnh vô tình.

Chính anh vứt bỏ? Cho nên cô mới có thể nhìn anh chán ghét như vậy?

“Chuyện em nói hoàn toàn không có trong trí nhớ của anh, nếu như em thật sự hi vọng anh hoàn toàn buông tha, vậy thì mau sớm giúp anh tìm lại trí nhớ anh bị mất, trước đó, anh sẽ ngày ngày hưởng thụ quan hệ cha con vui vẻ anh nên có.”

“Tôi không làm được, cũng không đồng ý!”

Gã này là thổ phỉ à? Muốn như thế nào liền như thế?!

“Nếu như em không phải hi vọng em và anh tranh đứa trẻ, thì làm hãy theo yêu cầu của anh.” Anh thái độ kiên quyết.

Xem ra anh không chỉ nói suông mà thật tính toán thực hiện tới cùng. Vào giờ phút này, Thẩm Mạt Hinh thấy trước mắt không phải người ba dịu dàng, người chồng tốt mà cô đang thương lượng với một thương nhân.

“Tôi thấy anh mất trí nhớ là giả, muốn cùng tôi tranh đoạt đứa trẻ mới là thật?” Cô quyết sẽ không yếu thế .

Thấy phòng bị của cô lại mạnh hơn, biết không thể cứng đối cứng, nụ cười dịu dàng mê người lại quay lại trên mặt Tề Thiệu Bạch, anh chậm rãi đến gần Thẩm Mạt Hinh nói:

“Thả lỏng, nghĩ về mặt tốt, tiểu Tề có ba cũng có mẹ thương yêu, thật ra không phải là chuyện xấu, không cần lập tức từ chối.”

Anh tiến sát, khiến nhịp tim của cô không tự chủ được nhanh hơn, hô hút cũng biến thành rối loạn.

“Nếu như anh làm không được, cũng không cần cho cậu bé bất cứ hy vọng nào.”

Cô âm thầm hít sâu một cái, không lộ ra một tia dao động nói. Năm đó anh rời đi làm tiểu Tề khóc như đưa đám thật lâu, bọn họ rất lâu mới vượt qua được, cho nên, cô không cho phép mình đi vào vết xe đổ nặng hơn.

Cô sợ cho cậu bé quá nhiều hi vọng lại vô ích sẽ tổn thương đến đứa cậu, cũng sợ mình lần nữa rơi vòng xoáy tình yêu, không cách nào tự kềm chế, cô không muốn bị thương nữa, vì vậy cô không thể làm gì khác hơn là đẩy anh ra.

Chương 7

A Quế nghe được đối thoại của Thẩm Mạt Hinh và Tề Thiệu Bạch, liền nói với Thẩm Gia Tề Tề Thiệu Bạch là ba cậu. Thẩm Mạt Hinh cũng chưa từng nghĩ tới việc giấu giếm sự thật Tề Thiệu Bạch là ba của cậu, cho nên khi tiểu Tề hỏi cô, chú đẹp trai có phải là ba cậu không, cô thản nhiên thừa nhận.

Tuyên bố của Tề Thiệu Bạch hôm đó hình như cũng không phải là nói dối, anh ngày ngày đến quán cà phê trình diện, dù không tới quán cà phê, cũng sẽ đến thăm nhà trọ của bọn họ, làm vị khách không mời mà đến.

Hôm nay, Thẩm Gia Tề sau giờ học đi tới quán cà phê, vừa đẩy cửa, người vẫn còn ở ngoài phòng đã lớn tiếng la hét:

“Ba hôm nay có tới không?”

“Còn chưa tới đây.”

Vừa nghe Tề Thiệu Bạch còn chưa tới đây, Thẩm Gia Tề lập tức cầm điện thoại lên gọi cho Tề Thiệu Bạch, đến góc ghế sa lon, cùng nói chuyện với ba đẹp trai của cậu qua đường dây nóng.

“Ba, tiểu Tề đây. . . . . .”

Trùng hợp, Hứa Vũ Huân đang ở trong cửa hàng của Thẩm Mạt Hinh, vừa nghe tiểu Tề gọi, trong lòng không tự chủ khẩn trương lên.

Thẩm Mạt Hinh còn chưa kịp nói gì, A Quế đã mỉa mai:

“Bác sĩ Hứa, tôi đã nói với anh rồi, ba tiểu Tề trở lại! Hơn nữa dáng dấp siêu cấp đẹp trai, còn là tổng giám đốc công ty lớn. . . . . .”

“A Quế, bớt nói một hai câu, nhanh đi làm việc của em đi.”

“Vâng. . . . . .”

A Quế bĩu môi, không cam tâm tình nguyện trở về quầy bar.

“Anh không phải trở về bệnh viện trực sao, ăn cơm nhanh lên đi.”

Thẩm Mạt Hinh không muốn tiếp tục chủ đề vừa nói, nhưng Hứa Vũ Huân không muốn kết thúc.

“Điều A Quế vừa nói là sự thật? Ba ruột của tiểu Tề trở lại?”

Cô không nói, ánh mắt dừng lại ở góc ghế sa lon, nhìn nụ cười trên mặt con trai đang nói chuyện điện thoại cùng Tề Thiệu Bạch.

“Mạt Hinh, em biết tâm ý của anh đối với em chứ?”

Cũng bởi vì cô hiểu, cho nên mới luôn cùng anh giữ một khoảng cách mọi lúc. Cô hiểu rất rõ tim mình, trước, bởi vì chưa đem tình cảm của mình sắp xếp tốt, cho nên không muốn tiếp nhận những người khác, mà bây giờ, lòng cô bởi vì Tề Thiệu Bạch xuất hiện mà rối loạn hơn, điều duy nhất rõ ràng là cô không thể chấp nhận bác sĩ sĩ Hứa.

“Bác sĩ Hứa, anh không cần tiếp tục đem tình cảm lãng phí ở trên người chúng tôi, anh nên đi tìm người con gái tốt hơn, mà không phải bà mẹ độc thân như tôi.”

“Anh đã nói không để ý, cũng sẽ coi tiểu Tề như con đẻ của mình, cho anh một cơ hội được không?”

Ba của tiểu Tề của xuất hiện, khiến Hứa Vũ Huân bắt đầu cảm thấy gian nan, anh sợ mình sẽ không tích cực hành động, e rằng sẽ thực sự bỏ lỡ Thẩm Mạt Hinh.

“Cuối tuần này anh không đi làm, chúng ta đưa Tiểu Tề đi khu vui chơi chơi chứ?”

Anh đề nghị, muốn mượn cơ hội kéo gần khoảng cách.

“Ba cháu đã hứa dẫn cháu đi khu vui chơi rồi.”

Không đợi Thẩm Mạt Hinh trả lời, Thẩm Gia Tề chạy tới đây, tức khắc dội nước lạnh cho Hứa Vũ Huân.

“Vậy sao? Vậy chú không thể làm gì khác hơn là mời mẹ cháu đi ăn cơm rồi.”

Anh không sợ bị tiểu Tề biết mình muốn theo đuổi Thẩm Mạt Hinh, cũng không kiêng kỵ khiến tiểu Tề biết anh tính toán làm dượng của cậu.

Nhưng Thẩm Gia Tề cũng không thích anh, cũng không muốn anh làm dượng, cũng không muốn để cho gả mẹ cậu cho anh.

Cho nên vừa rồi cậu nghe thấy lời nói của Hứa Vũ Huân, liền vội vàng nói qua điện thoại cho Tề Thiệu Bạch, chú bác sĩ Hứa muốn dẫn anh và mẹ đi khu vui chơi, Tề Thiệu Bạch liền đưa ra lời mời giống như thế.

“Ba cháu nói mẹ cũng phải đi khu vui chơi cùng chúng cháu.”

Cậu đưa di động đưa cho mẹ, cười toe toét nói:

“Mẹ, ba nói muốn nói chuyện với mẹ.”

Thẩm Mạt Hinh cau mày, có vẻ rất miễn cưỡng nhận lấy điện thoại di động, không cam tâm tình nguyện đáp lại:

“Anh muốn đưa tiểu Tề đi chơi tôi sẽ không cản trở, nhưng mà tôi sẽ không đi.”

“Em không phải hy vọng anh không quấn lấy em nữa, vậy thì giúp anh tìm lại trí nhớ bị đánh mất sớm một chút. Anh đang suy nghĩ, trước kia chúng ta hẳn là có một lần đưa tiểu Tề đi khu vui chơi, cho nên muốn đi xem có thể nhớ tới những thứ khác một chút không, ngoài ra Chủ nhật đi khu vui chơi sẽ ăn cơm dã ngoại, làm phiền em.”

Ăn cơm dã ngoại? Cái gì vậy! Thật đúng là kẻ sẽ sai khiến, cô còn muốn kháng nghị, nhưng anh đã kết thúc trò chuyện, hại cô chỉ có thể tự mình cầm điện thoại di động giận dỗi.

Bởi vì không nghe thấy Thẩm Mạt Hinh cự tuyệt đối phương, Hứa Vũ Huân ở một bên nghe được tâm cũng lạnh.

“Em. . . . . . em vẫn cự tuyệt anh, là bởi vì người kia sao?”

“Dĩ nhiên không phải.”

Không muốn bị nhìn thấu bí

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,19 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT