watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:14 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4674 Lượt

cuộc nhịn không được.

Hắn hếch mày lên. “Nói rõ ràng.” Âm thanh càng lạnh.

“Đứa bé kia rất ít khi sung sướng như vậy, ngươi có thể đối xử với muội ấy tốt hơn chút không?”

“Ngươi lấy thân phận gì chất vấn thái độ của ta? !”

“Ngươi –“

Nàng nghẹn lời rồi. Hắn nói rất đúng, nàng có thân phận gì? Lại nói, nàng không nên để tình cảm mất khống chế.

“Thôi.”

Bỏ qua muốn đi, nhưng hắn lại không buông tay.

“Thật để ‘ý’?” Âm thanh của hắn trầm thấp, gương mặt tuấn tú không chút nét mặt.

Cổ tay đau đớn, khiến nàng nhíu mày. “Ngươi có ý gì? Buông ta ra. . . .”

“Kế tiếp muốn biết cái gì? Hay là muốn được cái gì?” Hắn tiếp tục hỏi, giọng điệu chầm chậm lộ ra chút lạnh lẽo.

Trân Châu ngây ngẩn cả người.

“Kính vương phủ cũng có thứ ngươi muốn!” Hắn lạnh lùng hỏi, năm ngón tay kiềm càng chặt hơn, cho đến khi cổ tay trắng nõn của nàng tím bầm. “Nếu không ngươi cần gì phải lấy lòng Kính vương thế tử?” Hắn âm trầm nói.

Nàng nguýt nhìn hắn. “Lấy lòng?”

“Không phải sao?” Nụ cười của hắn rất lạnh. “Đối với mỗi nam nhân, ngươi luôn có ‘thủ đoạn’ khác nhau mà?”

“Ngươi điên rồi, không biết mình đang nói cái gì.” Nàng cứng đờ, lạnh nhạt đáp lại hắn.

“Ta từ trước đến giờ rất rõ ràng mình đang nói gì!” Hắn kéo chặt cổ tay của nàng –

“Buông tay!”

Nàng nhíu mi tâm, bản năng muốn phản kháng hắn — nam nhân tự cho là đúng này!

“Buông tay?” Hắn chê cười. “Giãy giụa vô ích, không mệt mỏi sao? Trực tiếp nói mục đích ra không phải tốt hơn? Ta có thể lập tức cho ngươi — thứ ngươi muốn đấy!”

Lời nói ngông cuồng chỉ càng khiến Trân Châu chán ghét.

Hắn sai lầm rồi, nàng sẽ không bao giờ mở miệng cầu xin hắn. Ở trong kế hoạch của nàng, bối lặc Duẫn Đường chỉ là trở ngại, không phải trợ lực. Nếu như không phải bởi vì Bảo Nhi, nàng sẽ không lãng phí thời gian, trên thực tế tự nàng có thể hoàn thành nhiệm vụ.

“Ngài nói quá lời, dân nữ không muốn gì cả. Dù cần gì, cũng không phiền bối lặc gia quan tâm.” Nàng lạnh nhạt nhắc nhở hắn, giữa hai người không có chút quan hệ nào.

Tròng mắt màu đen xám của Duẫn Đường lạnh lùng nhìn chăm chú vào dung nhan quật cường của nàng, đôi mắt lạnh lùng xẹt qua vẻ âm trầm xảo trá. “Một nữ nhân, cần gì có tâm kế như thế, không biết xấu hổ chu toàn ở giữa nam nhân!”

Lời của hắn, gần như là phê phán lạnh lùng.

“Không biết xấu hổ? Tâm kế?” Lời này kích thích nàng phản kháng. “Nam nhân có thể tam thê tứ thiếp, thậm chí có nhà khác. Mà nữ tử, nhất định phải tuân thủ nghiêm ngặt phụ đức, trinh tiết không có hai phu? Đừng quên, đây là quy củ nam nhân lập ra, không phải nữ nhân.” Nàng đối chọi gay gắt, không có chút nào sợ e sợ.

Nếu như nữ nhân có thể tự lập, không cần dựa vào nam nhân mà sống, tự nhiên không cần nịnh hót nam nhân lập ra chế ước!

Hắn cười, cười rất tà ác. “Chớ ngây thơ, đây là thực tế! Nếu như không được ta cho phép, ngươi cho rằng mình có thể tiếp tục ở lại phủ Đông vương?” Hắn tiếp lời, đùa cợt cười nhẹ. “Cái từ ‘Vương phủ’ này được lập ra vì quyền thế của nam nhân, từ ‘Hoàng đế’ cũng là danh từng riêng tượng trưng cho nam nhân quyền uy nhất — ngươi cho rằng mình có thể rung chuyển lịch sử từ trước tới nay, xây dựng lên nhà nước nữ nhân quyền thế?!”

“Mặc kệ thực tế là cái gì, ta không hề nhìn ra, ‘quyến rũ’ có chỗ tốt gì cho ta!” Hất tay của hắn ra, Trân Châu không hề đè nén tâm tình và tư tưởng của mình nữa, rốt cuộc tùy hứng biểu đạt sự chán ghét của của mình.

Những việc mẫu thân gặp gỡ khiến nàng vô cùng thống hận sự ích kỷ của nam nhân. Mẹ chỉ yêu một nam nhân, nhưng “Cha ruột” của nàng cũng không chỉ cần mẹ một của nàng. Cũng bởi vì sự chần chừ của ông ta, nên sau khi ông ta chết rốt cuộc lại khiến lòng ghen của một nữ nhân khác có cơ hội, ckhiến mẹ con các nàng lâm vào vạn kiếp bất phục!

Bối lặc Duẫn Đường có thể dụ dỗ nàng vì lợi ích, ra giá trao đổi, nhưng hắn không có tư cách phê phán nàng! Bởi vì nàng không quan tâm thực tế mà hắn nói –

Thực tế của nàng là nàng có thể không cần uất ức sự tự do và tư tưởng của mình.

“Trở lại!” Hắn giơ tay, lạnh lùng bắt lấy nữ nhân cương quyết bướng bỉnh.

“Buông tay –“

“Đáng chết!” Hắn thô lỗ mắng, đột nhiên nảy sinh ác độc siết chặt cổ tay nhỏ bé của nàng.

“A. . .”

Giãy giụa khiến nàng đụng phải vết thương ở chân, máu tươi lập tức rỉ ra từ vết thươ

thương vốn đã khép lại. . . .

“Trân tỷ tỷ!”

Bảo Tần vẫn núp ở bên trong xe ngựa nhìn lén, thấy Trân Châu chảy máu, rốt cuộc không nhịn được vọt ra tới –

“Đại ca, van cầu huynh đừng mà. . . .”

Bảo Tần trợn to hai mắt sợ hãi nhìn huynh trưởng của bé, hai mắt chứa đầy nước mắt, âm thanh run rẩy nói rõ sợ hãi của nàng.

Khuôn mặt phẫn nộ của Duẫn Đường khiến Bảo Tần kinh hãi tới cực điểm — quá khứ chỉ cần một ánh mắt, người quanh mình đã sợ run rẩy, bé chưa từng thấy đại ca tức giận như vậy!

Nhìn ống quần dính máu tươi của nàng, Duẫn Đường nắm chặt quả đấm, gương mặt âm trầm xẹt qua mấy phần phức tạp.

Đôi mắt trong suốt của nàng vẫn đối kháng với hắn. Nàng không sai, là hắn điên khùng, nàng không có lý do yếu thế.

“Trân tỷ tỷ, van cầu tỷ. . . . đừng chọc tức đại ca.” Bảo Tần đi theo phía sau, kéo vạt áo Trân Châu, nghẹn ngào cầu khẩn.

Thống khổ và sợ hãi của Bảo Tần, biểu hiện ra trong giọng nói nức nở của bé. Trân Châu không có cách nào coi thường khổ sở của đứa bé này. Nàng không thể tiếp tục cứng rắn lòng dạ đối kháng với nam nhân vô lý, tự đại này.

Từ từ rũ mắt xuống, từ bỏ việc đói chọi với hắn, nàng không cách nào khống chế sự nhẹ dạ của chính mình. . . . . .

Đột nhiên phát hiện cái gì, trong mắt lạnh lùng của Duẫn Đường xẹt qua vẻ xảo trá.

“Lên xe, trở về phủ rồi nói.” Rốt cuộc buông tay, hắn trầm thấp hạ lệnh.

Chương 5

Xe ngựa nhanh chóng chạy về phủ Đông vương, vết thương cũ trên đùi Trân Châu bị nứt ra, theo xe ngựa lắc lư cả đường, hình như càng ngày càng nghiêm trọng.

“Đại ca, vết thương trên chân Trân tỷ tỷ phát tác, ngài ẵm tỷ ấy trở về phòng được không?” Xe dừng lại ở trước phủ, Bảo Tần lập tức xuống xe cầu khẩn Duẫn Đường.

Trân Châu vốn tưởng rằng nam nhân tâm địa sắt đá, không có máu không có lệ này, sẽ cự tuyệt muội muội mà hắn từ trước đến giờ khinh thường, nhưng lại không ngờ được –

“Dĩ nhiên.” Hắn lại gật đầu đồng ý.

Duẫn Đường nhếch môi, hướng về phía nữ nhân tứ chi cứng ngắc trong xe ngựa, gương mặt tuấn tú cười vô hại, đồng thời lộ ra hai cánh tay, nhấc cả người Trân Châu lên không rồi ôm vào –

“Ngươi — thả ta xuống!”

Nàng khẽ hô, hai tay níu lấy vạt áo, khẩn trương đến cả tay cũng trắng bệch. . . .

Bên tai chỉ nghe được tiếng huyết mạch của mình căng phồng “phực phực”. . . . . mạch của nàng nhanh đến sắp tắt thở!

“Đừng cậy mạnh nữa, mềm mại một chút, đối với ngươi không có chỗ xấu.” Hắn một câu hai nghĩa chê cười, trực tiếp coi thường ý nguyện của nàng.

Nói xong, thẳng ẵm nàng đi ra ngoài.

Dáng vẻ giương cung bạt kiếm của hai người, Bảo Nhi còn nhỏ tuổi nên cái hiểu cái không.

Nhưng thấy Duẫn Đường ôm Trân Châu vào trong ngực, miệng Bảo Tần kêu Trân Châu, nhưng khuôn mặt nho nhỏ lại không che giấu được nụ cười khúc khích. . . .

Nàng thật thích, thật thích Trân tỷ tỷ, hơn nữa ích kỷ hi vọng Trân tỷ tỷ có thể vĩnh viễn làm bạn ở bên mình!

“Ta không có chuyện gì cả, ngươi –“

Chợt thấy ánh mắt cầu khẩn, lo lắng của Bảo Tần, trong lòng Trân Châu vừa thẹn thùng vừa tức giận, lại không phát tác ra được, chỉ có thể mặc cho nam nhân tự đại này định đoạt mình. . . . .

“Đắp chút thuốc, mấy ngày nữa sẽ hết chuyện.” giọng nói trầm nhẹ của hắn bỗng dưng vang lên ở bên tai nàng.

Giống như là dụ dỗ người, càng thêm mấy phần thân mật ôn tồn, cánh tay tráng kiện của nam nhân kiềm chặt người đang kháng cự trong ngực, không muốn thả người.

Theo câu nói dỗ dành an ủi kia, hơi thở nóng bỏng phun lên mặt Trân Châu, cảm giác ngứa ngáy nháy mắt truyền khắp người Trân Châu –

Nín thở, nàng cứng đờ quay mặt đi. Thấy Bảo Tần đứng ở trước phủ cười khúc khích, tình cảnh quỷ dị lại khiến nàng cảm thấy mình hình như bị thiết kế. . . . . .

Trên mặt nam nhân xẹt qua một nụ cười xảo trá, tiếng cười trầm thấp cách vật liệu may mặc từ bờ ngực rắn chắc của hắn truyền ra, chấn động màng nhĩ và tim của Trân Châu. . . .

“Thả, thả ta xuống!”

Nàng hối hận! Hối hận mình đã mềm lòng! Nhưng hiện nay. . . . . .

Hình như không còn kịp rồi?

*********

Hắn muốn đoạt lấy nàng!

Vốn muốn đợi đến khi nàng tự nguyện hiến thân, nhưng hiện nay nếu như thế tử Kính vương phủ cũng có hứng thú với nàng, như vậy hắn

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,19 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT