|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
qua đời, và vì sao chỉ dẫn theo Kim Tỏa. . . .
Hiện nay chìa khóa vàng và hộp vàng đều xuất hiện, viên dạ minh châu này, vô cùng có khả năng đã giao cho hoàng tứ tử Dận Trinh.
Dạ Minh Long Châu quan trọng, không phải vì truyền thuyết thần bí của nó, mà là trên dạ minh châu đã được điêu khắc, cặn kẽ chỉ ra thân thế bí mật của Phú Lâm — Hoàng đế Thuận Trị.
Đối với Bạch Liên giáo, có Dạ Minh Long Châu, đồng nghĩa với nắm lấy nhược điểm lớn nhất của triều Thanh.
Nhưng đối với Trân Châu mà nói, nàng lại cho là, có Dạ Minh Long Châu cũng không phải một chuyện tốt.
Ngay cả Long Châu có thể lật nghiêng “Chánh thống” hoàng thất Mãn Thanh, nhưng còn chưa đủ để lật nghiêng triều Thanh. Nhưng nếu viên Long Châu này ở trong tay Bạch Liên giáo, triều Thanh vô cùng có thể đuổi tận giết tuyệt bọn họ!
Nhưng vì hoàn thành di mệnh của sư phụ, cùng với chí nguyện của Giáo chủ kỳ trước, Trân Châu có thể hiểu được, quyết tâm đoạt lại long châu của Phượng chủ tử lần nữa.
“Hí –“
Xe ngựa dừng lại trước phủ đệ Tứ gia, Trân Châu đỡ Bảo Tần xuống ngựa, liền ở lại Tiền viện, chờ đợi bọn họ đi ra.
Ngay cả cùng đi theo đến phủ đệ của Tứ a ca, bằng thân phận của Trân Châu, dĩ nhiên cũng không vào trong phủ được.
Trân Châu không hiểu vì sao Duẫn Đường cho nàng theo, nhưng không quan trọng, nàng không phải đồ chơi của hắn, nàng có kế hoạch và mục tiêu của mình.
Từ tường rào bên trái phủ hoàng tử đi về phía nam, đồng thời quan sát địa hình phủ hoàng tử, không lâu lắm liền gặp phải thị vệ kiểm tra. Rõ ràng, nơi này được trông chừng hết sức nghiêm cẩn, nếu như dạ minh châu ở đây, sợ rằng không dễ dàng đoạt lại.
Quay đầu đi trở về Tiền viện, lại thấy một người thoắt qua trong hoa viên, trước đó Trân Châu hoàn toàn không ngờ tới, lại nhìn thấy người quen ở chỗ này –
“Trân Châu.”
Âm thanh quen thuộc kêu nàng, nàng quay đầu lại, nhìn thấy một người tuấn mỹ, tự nhiên, đang mỉm cười ở đối diện mình.
Cơ hồ đồng thời, Trân Châu đã nhận ra “Hắn” — nàng thở ra một hơi.
“Đừng lên tiếng” Phượng tỉ đi lên trước, ngón trỏ mảnh khảnh trắng như tuyết nhẹ nhàng đè trên môi. “Đi theo ta!”
Nâng tay Trân Châu, Phượng tỉ lôi kéo nàng đi về phía rừng rậm bên trái.
Nhiều năm huấn luyện khiến Trân Châu trở lại trấn tĩnh rất nhanh, theo Phượng tỷ đi tới nơi kín đáo –
Dung mạo tuấn lệ của Phượng tỷ vẫn như cũ, nhưng lúc này, thần thái và trang phục của nàng đều như quý tộc trong triều.
Ngược ngạo nhất là, bây giờ nàng, lại mặc nam trang.
“Ngài –“
“Ta biết rõ muội rất kinh ngạc.” âm thanh củaPhượng tỉ trầm thấp mấy phần. “Đừng lên tiếng, chỉ để ý nghe ta nói.”
Gật đầu một cái, ngay cả trong lòng có rất nhiều nghi vấn, Trân Châu vẫn không lên tiếng, chờ Phượng tỉ nói tiếp.
“Thân phận của ta –” Dừng một chút, Phượng tỉ mới nói tiếp: “Muội thấy trang phục của ta, có lẽ cũng đoán được rồi.”
Cho tới nay, người trong giáo không biết thân phận thật của Giáo chủ –
Thân là giáo chủ Bạch Liên giáo, Phượng tỉ luôn thần bí và đi lại một mình. Hiện nay Trân Châu thấy Phượng tỷ mặc cung trang, nàng suy đoán, thân phận bên ngoài của Phượng tỷ, nhất định kinh người.
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, như thế nào đi nữa, nàng cũng không ngờ tới Phượng tỷ có thể là. . . .
Người trong hoàng tộc Đại Thanh.
Nhưng nếu Phượng tỷ là quý tộc người Mãn Thanh, sao nàng lại muốn phản Thanh?
Một cơn gió lạnh phất qua, bóng cây đung đưa, Phượng tỉ chợt gần sát bên người nàng, ghé vào bên tai nàng nói nhỏ: “Đừng hỏi ta cái gì, thân phận của ta không quan trọng, tựa như xuất thân của muội cũng không quan trọng.”
Sắc mặt Trân Châu biến hóa.
Cho tới nay, nàng nghĩ là trừ sư phụ và giáo chủ kỳ trước, trong giáo không người nào biết nàng là người Mãn Thanh, nhưng hiện nay Phượng tỉ lại cố ý nói ra — thì ra là, tỷ ấy đã biết bí mật này.
Nụ cười thần bí lộ ra trên dung nhan tuấn tú mỹ lệ của Phượng tỷ. . . . .
“Từ sắc phục trên người cô nương xem ra, khẳng định không phải người Mãn Thanh?” Phượng tỉ đột nhiên chuyển đề tài.
“Ngài là. . . . . .”
Con ngươi trong suốt của Trân Châu nhìn chăm chú vào Phượng tỳ, cảnh giác đến ngôn hành cử chỉ của nàng đều cẩn thận –
“Phủ Kính Thân Vương, Bối Lặc Hòa Thạc.”
Giống như ghi danh, Phượng tỉ nói ra phong hào của mình.
Phủ Kính Thân Vương, Bối Lặc Hòa Thạc?
Như vậy, Phượng tỉ lại là Thân Vương sau? Nói như vậy, trên người tỷ ấy thật có huyết thống của người Mãn Thanh! Nhưng, vì sao không phải “cách cách” mà là một “Bối lặc”?
“Lần đầu vào Tứ hoàng phủ?”
Phượng tỉ hạ mí mắt, nhàn nhạt hỏi.
“Vâng!” Trân Châu trả lời nàng, ánh mắt sâu xa nhìn chăm chú vào Phượng tỉ. Người sau khẽ mỉm cười, cợt nhã cười hỏi: “Cô nương có bằng lòng, vào phủ Kính thân vương du ngoạn không?”
“Tiểu nữ tử cũng chỉ là bình dân, há có thể được bối lặc gia ưu ái?” Nàng bình tĩnh lạnh nhạt trả lời như đối với nam tử khác, lại hồi báo đối phương một nụ cười.
Trân Châu không có cự tuyệt. Bởi vì Phượng tỉ không phải nam tử, nàng cố ra vẻ cợt nhã, chỉ làm cho Trân Châu muốn bật cười.
Phượng tỉ cười như không cười nhìn chăm chú vào nàng. “Phong cách của cô nương rất xuất chúng, băng khiết như hoa sen, tuyệt không bình thường.”
Trân Châu cũng nhịn không được nữa bật cười –
“Ngươi –“
“Suỵt!”
Phượng tỉ đột nhiên đưa tay ôm lấy Trân Châu, ngón cái che ở trên môi đỏ thắm của nàng, mắt phượng tuấn mỹ liếc vào rừng –
“Trân tỷ tỷ!”
Người còn chưa tới, âm thanh hưng phấn của Bảo Tần đã truyền tới –
“Trân tỷ tỷ, hoàng tứ gia nói chân của ta được cứu rồi!” Bảo Tần cà thọt hưng phấn chạy tới.
Ở phía sau Bảo Tần, là Duẫn Đường mặt lạnh nhạt.
Phượng tỉ cười một tiếng, bối lặc Duẫn Đường rõ ràng có địch ý với nàng? !
“Vậy sao? Vậy thì tốt quá.” Trân Châu không biến sắc lui ra một bước, giữ một khoảng cách với Phượng tỷ.
Ánh mắt của bối lặc Duẫn Đường rất lạnh, nhìn người ta khiến cho người ta cảm thấy mình làm sai chuyện.
“Hoàng tứ gia còn nói –“
Chú ý tới Phượng tỉ đứng ở bên cạnh Trân Châu, Bảo Tần đột nhiên im lặng, khuôn mặt kích động nháy mắt hồi phục vẻ sợ hãi bình thường. . . .
“Ngài, chào ngài.” Bảo Tần sợ hãi cúi đầu, hai con mắt tròn trịa, lại kìm lòng không được dừng trên người Phượng tỉ.
Phượng tỉ kiêu ngạo cười đáp lại, Bảo Tần lập tức đỏ mặt. Ngay cả vẫn còn con nít, nhưng ‘mỹ’ nam tử như vậy. Dù sao cũng rất ít gặp. Cả một đứa bé cũng biết than thở, ái một vẻ tuyệt sắc này.
“Ta đi trước, đừng quên, Kính Thân Vương Phủ lúc nào cũng đợi ngươi.” Phượng tỉ cười như không cười nói với Trân Châu, đôi mắt đẹp lược qua mặt lạnh của Duẫn Đường.
Hai “Nam nhân” ai cũng không nhìn rõ ai một cái, lướt qua nhau.
Nhìn Phượng tỉ đi xa, Trân Châu đắm chìm trong tâm sự của mình, không có kịp thời hồi hồn.
“Trân tỷ tỷ?” Bảo Tần kêu gọi nàng.
Trân Châu vừa nhấc mắt, liền thấy ánh mắt âm trầm của Duẫn Đường.
“Bảo Nhi. . . . Muội mới vừa nói, hoàng Tứ gia có thể chữa lành bệnh của muội?” Tránh khỏi ánh nhìn chăm chú âm trầm của Duẫn Đường, Trân Châu chỉ lo nói chuyện với Bảo Tần.
“Đúng thế! Hoàng Tứ gia nói ta có thể được, có thể đi đứng chạy nhảy như người bình thường đấy!” Biết được chân của mình có thể khỏe, có cơ hội biến thành người bình thường, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như tuyết của Bảo Tần kích động đến đỏ lên, khác hẳn vẻ hèn nhát, lùi bước hằng ngày, trở nên hoạt bát, có tinh thần.
“Vậy thì thật là tốt quá. . . .”
Từ đáy lòng, Trân Châu cảm thấy vui mừng thay Bảo Tần.
Chỉ là, có thể đi đứng chạy nhảy như người bình thường, lại có thể khiến cuộc sống ảm đạm của đứa trẻ hay ngượng ngùng, lùi bước này tràn đầy hi vọng! Nhìn cặp mắt tỏa sáng như bảo thạch của cô gái nhỏ, ngực Trân Châu lại toát ra mấy phần chua xót.
“Trời chiều rồi, có lời gì trở về phủ nói tiếp.”
Duẫn Đường lạnh lùng nhắc nhở Trân Châu.
Mỗi khi đối mặt Bảo Tần, tâm trạng của nàng liền mất khống chế!
“Oh. . . .” Thấy sắc mặt huynh trưởng không tốt, nụ cười trên mặt Bảo Tần lập tức thay bằng lo lắng.
“Chúng ta đi thôi!”
Kéo tay Bảo Tần, Trân Châu xoay người đi ra phủ. Nàng không thích hắn hù dọa đứa bé.
“Chờ một chút!” Duẫn Đường bắt lấy nàng –
“Muội lên xe ngựa trước.” Lại hạ lệnh với Bảo Tần.
“Ca. . . .”
Bảo Tần mở miệng muốn nói cái gì, nhưng nàng chưa bao giờ cãi lời Duẫn Đường. Thấy con ngươi nghiêm nghị của đại ca, thì Bảo Tần vốn hèn nhát liền lùi bước theo bản năng, cả âm thanh cũng có chút run rẩy.
“Thái độ của ngươi có thể sữa chửa chút hay không?” Chờ sau khi Bảo Tần rời đi, Trân Châu rốt
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




