|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
dề, nàng đưa tay che lại phần ngực lộ ra ngoài, quần áo mỏng manh lại căn bản không giấu được cảnh xuân tràn ra. . . Dù nàng từ trước đến giờ không thích ghi thù, nhưng hiện nay trong lòng nàng vẫn hơi hận hắn.
Trân Châu hiểu, nam nhân này không đối đãi mình như người, nếu không không đến nỗi thô lỗ, vô lễ với một cô nương như thế, rõ là nhục nhã nàng.
“Thế nào, rốt cuộc vẫn tức giận?” Hắn cười hỏi.
“Dân nữ không hiểu bối lặc gia nói gì!” Nàng lạnh lùng trả lời.
Hắn chê cười, cợt nhã nói: “Giận ta vạch trần ngươi — hay giận ta cợt nhã ngươi?”
Ngẩng mặt lên, sắc mặt của nàng từ hồng chuyển trắng.
Ưu thế lạnh nhạt trước nay, hình như lập tức rời bỏ nàng đi!
Đè ngực, nàng lại không cách nào hít đủ không khí . . . .
“Ngài đại khái không hiểu, mình đang nói gì.” Thử bình tâm tĩnh khí quẳng xuống lời nói, nàng nhìn chằm chằm ánh mắt lỗ mãng của nam nhân, lạnh nhạt quay đầu rời đi.
Nhưng hắn lại đột nhiên đưa tay, ôm ấy eo thon của nữ tử –
“Ta đương nhiên biết — mình muốn cái gì!” Muốn làm gì thì làm, giọng nói của hắn trầm thấp chắc chắn, có một khí phách của đại nam nhân.
Hắn nói, là “Muốn” cái gì. Trân Châu nghe rất rõ ràng, nhưng trong chốc lát, đầu óc từ trước đến giờ tỉnh táo lại hiện ra trống rỗng, không cách nào làm ra bất kỳ phản ứng nào.
“Sợ sao?” Đáy mắt hắn hiện vẻ chất vấn.
Trân Châu vẫn không có phản ứng.
Trong thời gian ngắn ngủi, rất nhiều ý niệm xẹt qua trong đầu của nàng. . . . . .
Mặt anh tuấn của nam nhân phóng to trước mặt nàng, lần đầu, nhìn hắn ở cự ly gần vậy, mới phát hiện ngũ quan của hắn anh tuấn đến gần hoàn mỹ. . . . . .
Tại sao? Bối lặc Duẫn Đường từ trước đến giờ thích mỹ nhân, tại sao chọn người bình thường như mình? “Muốn một mỹ nhân quá dễ dàng, chỉ là, ta muốn, là một nữ nhân không có được.” Nhếch môi, hắn từ trước đến giờ giỏi về giải thích nghi ngờ ở đáy mắt nữ nhân.
Không có được, mới có thể làm cho người ta trăm phương ngàn kế đoạt lấy!
Đối với hắn mà nói, xinh đẹp đã không đủ điều kiện hấp dẫn hắn.
Nữ nhân xinh đẹp, lại thiếu thốn, vô vị chỗ nào cũng có. Tìm được một nữ nhân khiến hắn cảm thấy có tính khiêu chiến, khó hơn nhiều so với được đến một mỹ nhân buồn chán!
Ở trong lòng hắn, toàn thân Trân Châu cứng ngắc. . . .
Ý trong lời của hắn, Trân Châu cũng không muốn hiểu rõ.
Bên ngoài vườn chợt truyền đến tiếng người, Trân Châu lấy lại tinh thần, lôi kéo phần áo trước ngực. Ngay sau đó, tổng quản trong phủ, và một đám thị vệ đã tìm tới nơi này –
“Bối lặc gia!” ánh mắt khôn khéo lão luyện của tổng quản Đông phủ — Thiện Bảo đã quét qua Trân Châu quần áo xốc xếch trước tiên. “Lúc nãy Bảo Tân các bị cháy, Tứ gia nói ngài rời khỏi phòng sách lâu rồi, muốn chúng ta ra ngoài tìm ngài — ngài không có sao chứ?” Ông ta như không có chuyện gì xảy ra, trầm ổn nói hết lời. Duẫn Đường vừa nghe liền hiểu, “Bảo Tân các” bị cháy, nhất định là Dận Trinh phân phó Thiện Bảo làm.
“Tứ gia đâu?” âm thanh tinh táo, ổn định, nói rõ hắn ở trong thời gian cực ngắn đã khống chế được tâm tình.
“Tứ gia còn ở phòng sách.” Thiện Bảo đáp lời. Trong vườn dần dần nhiều người lên, thừa dịp Duẫn Đường không rãnh hạn chế tự do của nàng, Trân Châu lặng lẽ thối lui đến phía ngoài đoàn người.
Sau đó, nàng nhìn thấy một nữ tử dung mạo xinh đẹp, tư thái uyển chuyển, chợt từ phía sau thị vệ vọt ra, nhào vào trong ngực Duẫn Đường. . . .
Trân Châu tự giễu cười một tiếng, phất nhúm tóc trên trán ra, nàng kéo chặt cái áo mỏng manh, trầm mặc, an tĩnh lui vào trong bóng tối.
Bất kỳ nữ nhân nào, đều không nên nghiêm túc với bối lặc Duẫn Đường.
Trừ phi, nàng tính toán lừa mình dối người cả đời.
***********
Trong đêm tối vườn hoa hết sức rét lạnh, thê lương.
Nhưng lại chỉ có vào thời điểm này, khiến Trân Châu cảm thấy tự tại, quen thuộc.
“Trân tỷ tỷ!”
Tiếng quát của Bảo Tần từ đường nhỏ truyền tới đây, quay đầu lại, Trân Châu thấy Bảo Tần cà thọt, khó khăn chạy về phía mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt lấp đầy sợ hãi –
“Trân tỷ tỷ, ta rốt cuộc tìm được ngươi!”
Rốt cuộc tìm được Trân Châu, sắc mặt hoảng sợ của cô gái nhỏ đột nhiên thảlỏng, hai hàng lệ đổ rào rào xuống gò má trắng như tuyết như là nước chảy.
“Bảo Nhi. . . . . .”
Trơ mắt nhìn hai chân một cao một thấp của cô bé, cố hết sức chạy về phía mình, cổ họng Trân Châu chợt nghẹn, có vật gì đó không thể khống chế lướt qua tim nàng, níu chặt ngực của nàng.
“Ta… ta tìm tỷ cả đêm. . . . . .” Chôn ở Trân Châu trong ngực khóc lớn, âm thanh của Bảo Tần rõ ràng nghẹn ngào. Tìm cả đêm? Bảo Tân các bị cháy, chắc hẳn Bảo Nhi nhất định lo sợ tới cực điểm, nhưng mình lại –
“Ta không sao, muội cũng không sao chứ?”
Đau lòng vuốt đầu nhỏ của Bảo Tần, Trân Châu rũ mắt xuống thấy nước mắt trên mặt cô bé, tim mới thả lỏng của nàng không khỏi đau như bị nhéo. . . .
Sự quyến luyến của Bảo Tần dành cho mình, nhéo chặt trái tim của nàng, cô bé không muốn xa rời mình, lại làm cho nàng không chịu nổi. . . . . .
Đây chỉ là nhiệm vụ, nàng không nên có tình cảm với bất kỳ ai trong phủ Đông vương.
“Tỷ luôn ở đây sao?” Nhớ tới nơi này là lầu sách của đại ca, Bảo Tần nghi ngờ hỏi Trân Châu, gương mặt ngây thơ có chút không hiểu.
Tự hỏi làm như sao trả lời đứa bé, nên Trân Châu chần chờ một chút.
“Trên người ta đã dơ hết, theo ta đi đổi bộ quần áo chứ?” Nàng dịu dàng nói với cô bé, quyết định tránh. Cô bé ngước nhìn Trân Châu, con ngươi như có điều suy nghĩ, xem ra còn già dặn hơn tuổi thật của nàng.
“Thật ra thì, đại ca không phải cái loại mà rất nhiều người nghĩ. . . .” Bảo Tần đột nhiên nói.
Trân Châu nhìn lại nàng. “Rất nhiều người — nghĩ như thế nào?” Nàng nhàn nhạt hỏi.
“Bọn họ. . . . . .” Bảo Tần ngập ngừng một hồi lâu, sau đó mặt cúi thấp lắc đầu. “Sẽ không ai hiểu rõ!” Nàng cũng không nói rõ ràng.
Có thể hiểu được tình cảm yêu mến và không muốn rời xa của cô bé dành cho người thân duy nhất, tình cảm thường thường có thể mê muội lý trí, nàng vốn không có hy vọng xa vời có thể từ trong miệng Bảo Tần nghe được giải thích khác.
“Đi thôi, mặc kệ tất cả, trước theo ta trở về thay quần áo, được không?” Nàng mỉm cười.
“A, Trân tỷ tỷ, trên người tỷ chảy máu!” Bảo Tần chợt thét chói tai.
Được Bảo Tần nhắc nhở, Trân Châu mới phát hiện bắp chân có một vết thương nghiêm trọng, trải qua cả đêm, máu đã ngưng tụ.
“Đừng lo lắng, không có gì đáng ngại.” Nhất định là đêm qua ngã đụng bị thương !
“Gạt người! Vết thương kia thật sâu, thật là đau, còn có thể để lại sẹo đấy!” Bảo Tần gấp đến độ sắp rơi lệ rồi, thật giống người bị thương là nàng.
Trân Châu ngồi xổm người xuống, dịu dàng nói với Bảo Tần: “Chớ khẩn trương, ta thật sự không có việc gì, chút vết thương nhỏ này chỉ cần bôi thuốc là tốt.”
“Thật không đau sao?” Nước mắt đọng ở trong mắt Bảo Tần.
“Ừ, thoạt nhìn rất đau, nhưng trên thực tế thật không đau lắm.” Nàng cười nói, trên thực tế vết thương cả đêm không được để ý, đã bắt đầu sưng đỏ, đang cảm thấy đau đớn mờ mờ ảo ảo.
Bảo Tần không nói gì vươn tay, cẩn thận, lại rất đau lòng vuốt ve vết thương trên đùi Trân Châu.
Lúc cặp tay nhỏ bé ấm áp kiachạm tới mình, Trân Châu lại đau lòng. . . . . .
Một cô bé thân thể tàn khuyết, từ nhỏ luôn bị ăn hiếp, bị cười nhạo, sao có thể tin người và. . . thích người khác?
Nàng thì sao? Từ sau khi nếm đến nhân gian lạnh ấm, liền cự tuyệt cảm giác yêu và được yêu, thề từ đó không tin tưởng bất luận kẻ nào nữa!
Ánh mắt yêu mến không muốn xa rời của Tiểu Bảo nhi thật làm cho người ta bận tâm, cô bé vốn không quen biết với mình này. . . .
Cũng khống chế không nổi nữa, giang ra hai cánh tay, ôm chặt lấy Bảo Tần, lần đầu, Trân Châu cảm nhận được sự ấm áp đến từ cơ thể người khác.
Chẳng lẽ cô bé này thật khiến nàng không bỏ được, cũng không buông được sao?
“Trân tỷ tỷ?”
Kéo Bảo Tần, Trân Châu đè xuống đau buồn trong lòng, gượng cười mà nói với Bảo Tần: “Đi nhanh đi, ta còn phải bôi thuốc !”
“Ừm!”
Lau đi nước mắt trong hốc mắt, Bảo Tần mặc cho Trân Châu dắt tay của mình rời khỏi nhà nghỉ của Duẫn Đường.
Chương 4
Trở lại phủ Đông vương, tất cả đều ở trong dự tính.
Nhất cử nhất động ở phủ Đông vương, đều được giáo chủ Bạch Liên giáo – Phượng tỷ nắm giữ.
Ngày đó người mà Bạch Liên giáo phái giám sát ở phủ Đông vương, nhìn thấy một đám ma ma phủ Đông vương vây lại tiểu cách cách trong cái sân cũ, mới có thể lợi dụng chuyện tiểu cách cách trượt chân rơi xuống giếng, để Trân Châu thuận lợi trở lại vương phủ.
Cũng may Bảo Tần rất là hợp tác, nếu như không có Tiểu Bảo Tần, dù Phượng chủ tử bày ra cuộc cờ tuyệt diệu hơn, thì chuyện
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




