watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:14 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4664 Lượt

chằm Trân Châu, hắn gằn từng chữ từng câu, không mang theo tình cảm hạ lệnh.

Trân Châu ngơ ngẩn chốc lát. . . . . .

Quá vô tình rồi !

Dù không thích Bảo Nhi, nhưng sao hắn nhẫn tâm thấy một sinh mệnh nhỏ bồi hồi ở cửa ải sống chết, mà không chìa tay giúp đỡ? “Tại sao. . . . Muội ấy là muội muội ruột của ngươi!” Nàng hỏi hắn.

Tròng mắt màu đen xám của Duẫn Đường càng âm trầm hơn thường ngày. “Một nha đầu thọt chân, vốn không đáng tiền.”

Lời của hắn khiến trái tim Trân Châu băng giá.

“Còn không ôm ra đi!” Hắn vô tình hạ lệnh, sau đó xoay người đi ra phòng nhỏ.

Thiện Bảo vội vàng ngoắc bên ngoài, hai gia đinh lập tức chạy vào.

“Muốn thế nào ngươi mới có thể không đuổi muội ấy đi? !” Trân Châu chạy vội tới trước mặt Duẫn Đường.

“Không thể nào.” Hắn lưu loát rõ ràng trả lời nàng ba chữ, lướt qua nàng tiếp tục đi ra ngoài.

Cho dù sắc mặt của hắn nghiêm trọng, Trân Châu vẫn lớn mậtchắn con đường của hắn.

“Tránh ra đi! Không nhìn thấy bối lặc gia mất hứng?” Lý Như Ngọc không nặng không nhẹ thổi gió đốt lửa.

Trân Châu không trả lời, nàng cố chấp ngăn trước mặt Duẫn Đường, cũng không sợ hắn mất hứng.

“Bị lạnh, tự nhiên phải về căn phòng sạch sẽ, ở trong căn phòng bẩn thỉu cũ nát này, làm sao dưỡng bệnh? Ngươi đừng không vâng lời bối lặc gia nữa!” Lý Như Ngọc ngoài mặt tận tình khuyên Trân Châu, đáy lòng lại cực kỳ cao hứng!

Trân Châu càng không thuận theo bối lặc gia, thì càng thuận ý Lý Như Ngọc — có lẽ sau một khắc, nữ nhân vốn không nên xuất hiện này, sẽ bị bối lặc gia đuổi ra vương phủ.

“Bị thủy đầu có thể mang ra ngoài chịu gió sao?” Trân Châu không nói chuyện với Lý Như Ngọc, nàng chỉ hỏi Duẫn Đường. “Lúc nãy chính ta nhìn thấy thủy đậu trên người Bảo Nhi, bệnh này chỉ cần trúng gió liền khó trị!” Nàng bình tĩnh nhìn lại hắn, thử giảng đạo lý với hắn.

Thiện tổng quản “A” một tiếng, thốt ra: “Bảo cách cách bị thủy đậu rồi! Tuyệt đối không thể trúng gió –“

Tầm mắt lạnh lùng của Duẫn Đường, khiến Thiện tổng quản bị sợ đến im lặng.

“Chết sống của Bảo Tần, có quan hệ gì tới ngươi?” Rốt cuộc đôi mắt nhìn chăm chú vào nàng, giọng điệu Duẫn Đường rất lạnh, rất nhạt, làm cho người ta nghe không ra giờ phút này trong lòng hắn rốt cuộc đang suy nghĩ gì.

Trong khoảng thời gian ngắn, Trân Châu lại không trả lời được.

Lần đầu tiên, trừ mẹ và đại ca không thể nhận biết nhau, nàng lại sinh ra tình cảm cố chấp với một đứa nhỏ xa lạ.

“Ta chưa từng nghĩ, chỉ biết là, không thể để cho Bảo Nhi chết!” Nếu không nàng sẽ khó chịu cả đời!

Không chút nghĩ ngợi trả lời, cả Trân Châu cũng kinh ngạc. Nhưng lời mới nói ra miệng, nàng lại giống như giải thoát gánh nặng. . . .

Vì bảo vệ mình và người nhà, chẳng bao lâu sau, nàng đã lạnh lùng đến mức quên quan tâm người quanh mình, thậm chí. . . . Quên làm sao yêu mọi người.

Tròng mắt Duẫn Đường trở nên âm trầm, nhìn chằm chằm nữ nhân nhiều lần cãi lời hắn, hắn giống như nhìn thấy con người quật cường và cố chấp trước kia.

“Muốn ta đồng ý cũng được, trừ phi, ngươi cầu xin ta.” Hắn nói, ác ý nói lên yêu cầu.

Trân Châu lẳng lặng nhìn lại hắn, nhìn chằm chằm nam nhân không có tinh thần, đờ khuôn mặt.

Khí lưu bốn phía giống như đống kết, cả Thiện tổng quản cũng nín thở.

“Được, ta van ngài. . . . . . Van ngài để Bảo Nhi đợi tại trong lầu mười ngày.”

Biết rõ mục đích của hắn là làm nhục mình, Trân Châu lại không có do dự quá nhiều.

Tất cả chỉ vì Bảo Nhi, không hề vì mình nữa.

“Để lại Bảo Tần! Dọn phòng cho nó, thêm chậu than nóng, làm xong trong nửa canh giờ, không được có sai lầm!” Hắn lập tức hạ lệnh, đồng thời nhìn chằm chằm ánh mắt của Trân Châu. “Còn ngươi nữa, tối nay như thường vào phòng — đừng quên, mạng của Bảo Tần đều phụ thuộc vào suy nghĩ của ngươi!”

Ý tứ của hắn, là muốn nàng nghe lời.

Trân Châu không ngoài ý, hắn sẽ lợi dụng Bảo Nhi tiến một bước uy hiếp mình.

Nhưng, có cần thiết không? Tim của hắn nàng không cách nào suy đoán, chỉ không hiểu, hắn cần gì quá độ chấp nhất vì mình? Cho dù, nàng có thể là nữ nhân duy nhất không đủ thuận theo hắn.

Sau khi Duẫn Đường rời đi, người hầu của hắn bắt đầu xử lý công việc mà chủ tử hạ lệnh. Trân Châu thấy được vẻ thương xót trên gương mặt lộ vẻ muốn nói lại thôi của Thiện Bảo.

Ánh mắt của Lý Như Ngọc bên cạnh lạnh lẽo không có tiêu điểm, tầm mắt nàng nhìn chằm chằm Trân Châu trống rỗng lạnh lùng. Trước khi đi ánh mắt của nàng chuyển qua trên người Bảo Tần. . . .

Nếu như không phải đứa bé này, nữ nhân kia sẽ không tiếp tục ở lại vương phủ!

Chướng ngại vật của nàng là nha đầu này. . . . . . Huống chi, mẹ ruột của mình là bà vú của nha đầu này, nhưng nha đầu này cho tới bây giờ đều không thân cận nàng!

Đuổi theo b

bước chân nam nhân, Lý Như Ngọc bước ra căn phòng cũ, trong tròng mắt lạnh lẽo không có chút nhiệt độ.

Ban ngày bắt mạch xong, uống thuốc xong, đến ban đêm bệnh trạng của Bảo Tần đã giảm rất nhiều.

Giờ này đã qua giờ Hợi, mặc dù không muốn, nhưng Trân Châu biết không thể kéo nữa, nàng phải đến hòng Duẫn Đường một chuyến mới được.

Đây là một trong những điều kiện mà hắn đề ra nếu muốn hắn đồng ý cho Bảo Tần ở lại Chính Kiền lâu.

Trước khi rời đi phòng chứa củi nàng dặn dò Hương Tụ chăm sóc Bảo Nhi thật tốt, nhưng không có bảo Hương Tụ thay quần áo cho mình.

Vốn không có ý định tiếp tục ở lại phủ, nên nàng không quan tâm hắn thích hay không, chờ Bảo Nhi lành bệnh, tất cả đều sẽ đi qua.

“Ta nghĩ ngươi xem thường mệnh lệnh, chỉ biết theo ý kiến của mình thôi!” Thấy Trân Châu xuất hiện trong phòng, Duẫn Đường đùa cợt nói, gương mặt anh tuấn hiện ra nụ cười lạnh lùng.

“Dân nữ từng nói, bối lặc gia không muốn nghe ý kiến của dân nữ, dù dân nữ nói gì, làm cái gì, cũng chỉ là giãy giụa vô vị.” Nàng nhàn nhạt phản bác.

Hắn nhìn nàng chằm chằm, Trân Châu đã chuẩn bị tốt chịu đựng cơn giận của hắn, nhưng lần này Duẫn Đường lại không có bị lời nàng nói chọc giận.

“Ngươi sớm hiểu là tốt rồi.” Hắn ngồi vào trên giường gạch, mặt không thay đổi nói. “Tới đây!”

Trước khi tới nơi này, Trân Châu đã quyết định trước khi Bảo Nhi bình phục sẽ không phản kháng hắn, vì vậy nàng thuận theo đến gần hắn.

“Tối nay ta muốn ngươi bồi tẩm.”

Vẫn dùng hai từ bồi tẩm, hắn hình như quyết tâm thi hành sự bá đạo của hắn.

“Cởi áo.” Hắn ra lệnh.

Trân Châu giống như búp bê gỗ, thờ ơ cởi quần áo trên người ra, cho đến khi trên người chỉ còn lại áo lót và quần lót.

Hắn kéo tay của nàng, kéo thân thể cứng ngắc của nàng tới bên cạnh mình, tròng mắt thâm trầm không ngừng tuần tra trên gương mặt lạnh nhạt của nàng.

“Ngươi hận ta?” Hắn đột nhiên hỏi.

Nàng lắc đầu.

“Tại sao?”

“Không có yêu, không cần hận.” Nàng trả lời trực tiếp.

Hắn chợt dùng sức xé áo, thô bạo ném nàng lên giường gạch.

“Ngươi nhất định phải chọc giận ta?!” Hắn lạnh lùng hỏi. Tâm tình bị nàng phá hư hết.

Bò dậy từ trên giường, chân bị té đau nhất thời không đứng được, nàng chỉ có thể tựa vào trước đầu giường. “Bối lặc gia cũng không thích dân nữ. Bối lặc gia cảm thấy mới mẻ và tò mò thôi. Nhưng dân nữ sẽ không dùng tình yêu để dây dưa, sau khi vật đổi sao dời ngài chỉ cảm thấy nhẹ nhõm tự tại. Nghe dân nữ trả lời chắc chắn, thật ra ngài không cần phải tức giận mới đúng.” Nàng thẳng thắn nói không sợ hãi chút nào.

Nhưng Duẫn Đường không hề cảm thấy có lý, gương mặt tuấn tú vẫn rất lạnh.

“Nếu như không nhanh mồm nhanh miệng như vậy, ngươi sẽ làm người khác ưa thích hơn nhiều.” Hắn híp mắt âm trầm nói.

Nàng mỉm cười, không có trả lời.

Ánh lửa yếu ớt, nửa thân trần của nàng trắng nõn như bạch ngọc.

“Đau không?” Hắn dịu dàng hỏi.

Sắc mặt dịu lại, hắn tự tay xoa nhẹ đầu gối ứ đỏ của nàng.

Vì động tác dịu dàng này, nàng sững sờ một lát. “Mất thăng bằng ngã trên giường gạch, có thể không đau sao?” Nàng cười khẽ.

Hắn nhếch môi, bàn tay dời lên trên đến phần hông trắng của nàng, sau đó kiềm chặt — kéo cả người nàng vào trong lòng ngực mình.

“Ngực còn ấm, có thể thấy được té không đủ đau.” Tay của hắn dò vào đồ lót nắm lấy phần thịt tròn nóng mềm, trêu chọc.

Không làm rõ được hắn rốt cuộc đang suy nghĩ gì, nên Trân Châu không có tiếp lời.

“Thế nào? Té ngu? Hay là ngây người?” Dán bên tai nàng cười nhẹ.

“Tâm tình ngươi tối nay rất tốt?” Nàng thở khẽ hỏi.

“Không kém.” Hắn nheo mắt, trầm thấp trả lời.

“Không hỏi xem Bảo Nhi bệnh như thế nào?”

“Nó xem đại phu rồi, cũng dùng thuốc rồi.” Hắn nói.

Thì ra hắn đều biết!

Nguyên tưởng rằng hắn không có tình cảm chút nào, nhưng hiển nhiên hắn không máu lạnh như mọi người nghĩ.

“Trong lòng cũng nghĩ ta là máu lạnh trời sinh phải không!” Hắn cười

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT