watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:14 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4673 Lượt

đầu đường, mặc cho người ta khi dễ rồi.” Hắn nhìn chăm chú vào mắt của nàng, muốn chiếm lấy tầm mắt đã dời đi của cô.

“Cách cách an toàn trở về phủ, dân nữ nên cáo từ.” Hoàn toàn không có chú ý tới ý đồ của nam nhân này, nàng nhẹ nhàng chuyển mắt, nhàn nhạt nói.

“Còn chưa có thỉnh giáo — cô nương họ gì?” Hắn ngăn lại con đường của nàng, ngăn ở trước mặt nàng.

Phản ứng quá lạnh nhạt của nàng, đã là lần thứ hai làm hắn bất mãn.

Giương mắt, nàng nhìn hắn, trầm mặc chốc lát giống như là đang xác định vẻ tức giận trong mắt hắn.

“Trân Nhi.” Rốt cuộc, nàng nhẹ nhàng nói.

Duẫn Đường nhếch môi, mắt phượng nuội lạnh sáng lên –

“Thì ra là Trân Nhi cô nương.” Giọng nói trầm thấp mang chút lười biếng, dưới đôi mắt của mọi người, hắn chợt vén lọn tóc rơi trên vai nàng lên, ánh mắt sáng rỡ nhìn vào con ngươi lạnh nhạt của nàng. Không có tránh lui hoặc có vẻ e lệ, Trân Châu đứng yên bất động, cử chỉ cợt nhã đột nhiên của nam nhân này, cũng không khiến nàng kinh hoảng.

Hắn muốn làm cái gì? Trân Châu có thể đoán được một nửa rắp tâm của hắn — có lẽ nam nhân tự phụ đều không chịu nổi sự lạnh nhạt của nữ nhân. Nhưng nàng không cố ý, nàng chỉ là vô tâm.

Bởi vì vô luận như thế nào, nàng đều hiểu trên thế giới này không có kỳ tích, không có tuấn nam phối với xấu nữ. Giương miệng cười nhẹ. Cho nên, đối với sự cợt nhã sỗ sàng của hắn, nàng vẫn lý trí và tỉnh táo, vì nàng rất là hiểu rõ tính người trên thế gian này.

Đây chắc chắn không phải tình hình trong dự liệu của Duẫn Đường –

Nàng tỉnh táo ngoài dự đoán, khiến tay hắn đột nhiên mất khống chế tăng thêm sức — bỗng nhiên kéo khiến da đầu Trân Châu đau đớn.

Đau đớn này cũng không là gì, nhưng giờ phút này, Trân Châu lại có kích động bật cười. . . .

Nàng không nên quá nhạt!

Nam nhân giống như hắn không quen bị cự tuyệt, nàng nên ra vẻ ái mộ và e lệ, thậm chí bởi vì hắn nguyện ý câu nói một câu với mình, mà biểu hiện mừng rỡ như điên!

“Bối

Lặc Gia?”

Nàng nhíu mày một cái, dù không có “Cảm giác”, nàng cũng nên có “Cảm giác đau”.

Đang lúc Trân Châu suy tính có nên thuận theo ý chí phái nam của hắn, rồi diễn một vở tuồng ngẫu hứng hay không, thì Duẫn Đường đã đặt lọn tóc đang níu chặt xuống.

“Cảm tạ cô nương cứu xá muội.” Gương mặt tuấn mỹ của hắn âm tình bất định, chợt nhớ tới, nữ nhân này từng cho hắn một sự từ chối rất là uyển chuyển.

“Tiểu Cách Cách không được khỏe, uống một thang thuốc, trong thời gian ngắn có lẽ không có gì đáng ngại.” Tròng mắt bình tĩnh nhìn hắn, nàng làm bộ không có lưu ý đến giọng điệu không vui của hắn.

Không có việc gì ngồi xổm người xuống, nàng cắm đầu cắm cổ dịu dàng nói với cô gái nhỏ: “Lần tới đừng ra phủ một mình, hiểu chưa?”

“Tỷ tỷ. . . . . .” Tỷ tỷ muốn đi à? Bảo Tần không hy vọng nàng đi.

Trân Châu tự nhiên hiểu ánh mắt tha thiết mong ngóng của cô gái nhỏ. Vén sợi tóc trên trán Tiểu Bảo Tần lên, Trân Châu trầm ngâm ngó kỹ, nơi đó đã không còn vết sẹo nào.

“Đừng như vậy. Ngài là cách cách, thân phận chúng ta khác biệt, rốt cuộc phải tách ra.” Nàng thở dài. Mấy ngày nay cô gái nhỏ đã nuôi dưỡng tình cảm với nàng. Nàng đồng tình với bé, cũng biết tình cảnh mà thân thể không trọn vẹn gặp phải, nhưng dù đứa nhỏ này đáng thương, cũng chỉ là một con cờ, nàng không nên mềm lòng. . . .

“Tỷ tỷ. . . . Chớ đi.”

Tiểu Bảo Tần kéo vạt áo Trân Châu, ánh mắt cầu xin thương xót ràng buộc trái tim Trân Châu.

“Muội ấy thích ngươi, ngươi nhẫn tâm khiến một cô bé thất vọng?” Thanh âm trầm thấp của Duẫn Đường truyền tới. Trân Châu giương mắt, nhìn vào đáy mắt sâu của nam nhân này.

Hắn muốn làm gì? “Bối Lặc Gia hi vọng dân nữ lưu lại?” Nàng hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng nhàn nhạt, mắt sáng lên.

“Chớ hiểu lầm.” Hắn tiến lên một bước, đưa đẩy nhếch môi. “Là Bảo Tần hi vọng ngươi lưu lại.”

Nàng cười, giương mắt nhìn chăm chú vào hắn, con ngươi mát lạnh không có né tránh, ngưng đọng tỉnh táo. “Dân nữ. . . . tự nhiên không nhẫn tâm khiến tiểu cách cách thất vọng.”

Nàng đương nhiên có thể ở lại, chuyện này vốn trong “kế hoạch” của nàng.

Nếu như không phải vì trở lại phủ Đông vương, nàng sẽ không cứu Bảo Tần, càng sẽ không tự mình đưa bé trở lại.

Dung nhan không nỡ của Tiểu Bảo Tần hết hẳn mây đen. “Tỷ tỷ đồng ý ở lại, không đi?” Gương mặt nho nhỏ tràn đầy vui mừng

mừng. Trân Châu gật đầu, không để ý tới vẻ hồ nghi thoáng qua trên mặt nam nhân, nàng vươn tay vuốt ve gò má nóng lên của cô gái nhỏ. . . .

Bé là một vật nhỏ không ai muốn. Hỗn độn, yếu ớt chỉ có thể cầu người ta xót thương, bé gái này. . . . thật giống mình nhiều năm trước!

“Tạm thời, ta sẽ ở lại vì tiểu cách cách.” Nàng dịu dàng hứa hẹn với cô gái nhỏ.

Trên mặt cô gái nhỏ tràn đầy cảm kích. Trong trí nhớ, từ xưa tới nay chưa từng có ai vì bé làm bất cứ chuyện gì, trừ tỷ tỷ. . . . . .

“Tối nay ta ngủ chung với muội nhé?” Trân Châu rũ mắt xuống, dịu dàng nói với cô gái nhỏ.

Chợt nghĩ đến phải hỏi ý “Chủ tử” Đông phủ, nàng ngẩng mặt lên, con ngươi bình tĩnh nhìn chủ Đông phủ. “Tối nay, dân nữ có thể ngủ với tiểu Cách Cách không?”

Trầm mặc một hồi lâu, Duẫn Đường vẻ bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười nói: “Dĩ nhiên.”

Hắn không thể xác định, nữ nhân này có phải muốn hắn không.

Nhưng, có thể khẳng định — nàng rất dễ dàng coi thường sự hiện hữu của hắn.

Tiểu Bảo Tần hưng phấn kéo tay Trân Châu. “Tỷ tỷ. . . .” nước mắt của tiểu Bảo Tần lăn lộn ở trong hốc mắt, cảm kích nói không ra nửa câu nguyên vẹn.

“Ừ.” Kìm lòng không được giơ tay lên, nàng lau nước mắt ở khóe mắt cô bé, có vài giọt nước nóng bỏng rơi vào lòng bàn tay nàng, con ngươi Trân Châu run rẩy.

“Đừng khóc ai…” Nàng thở nhẹ. Chợt hoài nghi mười năm trước không biết sư phụ an ủi mình thế nào?

Nghe lời đưa tay lên lung tung lau nước mắt, tầm mắt Bảo Tần hoảng sợ rơi vào trên người đại ca bé. Hốt hoảng thu hồi con ngươi, nàng kéo kéo vạt áo Trân Châu, đồng thời trốn ra sau lưng Trân Châu.

“Chúng ta trở về trong phòng muội đi. . . .” Tiểu Bảo Tần ấp úng nói.

“Được.” Trân Châu đồng ý với bé. Nương theo hơi sức yếu ớt của cô bé lôi kéo mình, nàng tự nhiên đi ra ngoài phòng.

“Chậm.” tay Trân Châu chợt bị người ta nắm –

Nàng ngoái đầu nhìn lại, theo bản năng muốn hất tay ra, nhưng sức nắm kia rất mạnh, bóp nàng đau đớn.

“Vào thu rồi, trời lạnh, ban đêm chớ để lạnh.” Hắn thong thả ung dung nói ra như không có việc gì, con ngươi đen bóng gần trong gang tấc, tròng mắt màu đen như mực lộ vẻ sâu không thấy đáy.

“Tạ bối lặc qia quan tâm.”

Biểu hiện của nàng quá bình tĩnh, tỉnh táo không giải thích được, cho nên chọc giận hắn!

“Cần phải vậy.” Siết chặt cái tay mềm trong tay, ánh mắt của Duẫn Đường rất lạnh, không có ý buông tay.

Nam nữ thụ thụ bất thân, quân tử phải kiềm chế, giữ lễ. . . . Tất cả lễ giáo đều đứng ở phía bên nàng, nàng tùy thời có thể rút tay của mình về, có thể không dễ dàng tha thứ sự vô lễ của hắn.

Âm thầm dùng hơi sức, Trân Châu cố gắng rút tay về –

Ai ngờ hắn đột nhiên thả sức, sức lực tương phản khiến nàng không đứng vững!

Sau khi ổn định gót chân, lấy lại bình tĩnh, Trân Châu mới liếc thấy lực nắm mạnh của hắn đã bóp bầm tay của nàng.

“Trân tỷ tỷ? !”

Nhìn chằm chằm vết đọng tím hồng trên tay Trân Châu, Tiểu Bảo Tần ngừng lại hơi thở, sợ hãi trợn mắt, sau đó khiếp sợ, từ từ nhìn về phía Duẫn Đường. . . . . .

Vẻ mặt lạnh lùng của hắn, hù dọa Bảo Tần thiếu chút vỡ gan!

Cô gái nhỏ hoàn toàn không biết xảy ra chuyện gì — đại ca hình như rất tức giận! “Đi thôi.” Giấu vết thương trên tay, Trân Châu thong thả xoay người, vẻ mặt bình tĩnh không chút tâm tình. Nàng không hề quay đầu nhìn hắn một cái.

Bảo Tần bị lôi kéo đề Bảo Tân các, căn bản không dám quay đầu lại nhìn sắc mặt đại ca bé. . . . Đến tột cùng xảy ra chuyện gì a? Bé chưa từng thấy đại ca tức giận đến vậy. . . . . .

Nếu là thường ngày bé đã bị dọa gần chết, len lén trốn một mình vào hầm ngầm của vương phủ. . . . .

“Đừng sợ.” Giọng nói nhỏ nhẹ từ trên đỉnh đầu truyền đến, Tiểu Bảo Tần sợ hãi ngẩng mặt nhìn nguồn gốc âm thanh. . . .

Sau đó, ánh mắt dịu dàng của Trân Châu, khiến Bảo Tần không tự chủ tiêu hết sợ hãi, thân thể nho nhỏ kìm lòng không được dựa chặt nàng.

Dù trong đầu Bảo Tần thật ra vẫn rất sợ, rất sợ. . . . Nhưng hiện nay, bé tựa hồ đang nhìn thấy một đường ánh sáng trong bóng tối, bé mềm yếu đột nhiên tìm được lực lượng có thể chống đỡ.

Bảo Tần chợt biết. . . .

Lui về phía sau, dù mình còn sợ hãi, cũng không cần núp ở trong bóng tối rồi !

********

Cứ như vậy, Trân Châu biết, hắn khẳng định đã sinh nghi.

Cũng mặc kệ hắn tính toán đối phó mình thế nào, ý tưởng

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,19 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT