|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
ấy ánh nắng cũng tựa như hôm nay, rất là thư thái. Ta ngay từ đầu chỉ nói muốn tham gia yến hội ngắm hoa, mẫu thân lại trộm hướng ta mỉm cười ——”
Trong chốc lát lại thở dài: “Kỳ thật hắn không thích ta, hắn chính là coi trọng quyền thế của Nguyễn gia chúng ta mà thôi. Hắn có nữ nhân trong lòng, kêu Âu Tĩnh Chi —- hắn lấy danh phận cơ thiếp đem nàng an trí ở trong phủ đệ, mỗi ngày đều không nhìn bóng hình người khác —— ta mới biết được, hắn không thương ta —- đối
đối với ngươi, ta ———–” Nguyễn Thái Hậu nhắm mắt, lệ nóng từ khóe mắt trào ra. Đau khổ mấy chục năm nay, bà cũng chưa từng tâm sự cùng ai cả.
Hình vầng trăng lạnh lẽo đại diện cho phủ Thái Tử, vẫn lẳng lặng đứng tại chỗ canh gác, mặc cho gió táp mưa sa, vòng tuổi thay đổi, không chịu lộ ra dù chỉ một giọt tâm sự. Vô Song không nói gì nắm lấy tay bác, đáy mắt hiện lên vài tia đau đớn.
Khi ra khỏi Từ Trữ điện thì đã là buổi tối muốn đi phải soi đèn, trời mưa tí tách. Mặc Lan đã an bài Loạn kiệu, Vô Song lòng đầy tâm sự, tiếp nhận cây dù trong tay Mặc Trúc, khoát tay áo, nói: “Các ngươi lui ra đi, để ta một mình yên tĩnh.”
Ngự hoa viên buổi tối, vì là mùa thu, trên mặt đất tràn đầy lá vàng khô rụng, dẫm lên phát ra vài tiếng “sàn sạt” . Bác là vì tiên đế mà bệnh. Tiên đế đã muốn đi trước, bệnh này phải như thế nào điều trị đây? Năm tháng lặng yên trôi đi, mặc cho những nốt nhạc trên phím đàn tranh lượn lờ trên đầu ngón tay. Không gian lắng đọng lại, chuyện xưa thì sao đây?
Gió xuyên thấu qua màn mưa chậm rãi thổi tới, lạnh lẽo khiến nàng rùng mình mấy cái, có tia hàn ý lạnh lẽo xẹt qua trong lòng. Bất tri bất giác đã về tới Chiêu Dương điện, Mặc Lan cùng Mặc Trúc sớm đã ở bên ngoài chờ đợi. Thấy nguyễn Vô Song, vội vàng chạy tới, mở dù cheo mưa, mang áo choàng khoác cho nàng.
Mặc Lan tinh mắt, đảo qua đã thấy giầy vải của Nguyễn Vô Song đã ướt nhẹp, phân phó nói: “Nhanh đi chuẩn bị nước ấm.” Thị nữ rất nhanh đem nước ấm đi lên đổ vào bồn. Nhiệt độ của nước ấm rất thích hợp, ấm áp mà thoải mái, từ dưới đáy bốc hơi lên, cả người tựa hồ cũng ấm áp hơn hẳn.
Bọn thị nữ đem bồn nước bưng đi ra ngoài, bên trong thực tĩnh lặng. Mặc Lan cùng Mặc Trúc vốn là người thông minh, thấy tiểu thư có bộ dáng nàng, tự nhiên biết nàng vì thái hậu mà phiền lòng. Cũng không dám quấy rầy, nhẹ nhàng lui ra. Mới đóng cửa lại, quay đầu lúc này mới chú ý tới thị nữ cùng nội thị đã quỳ ngăn lắp phía trước, thì ra là Bách Lý Hạo Triết đến đây. Hai người vội chạy đến hành lễ, vừa muốn hô “Hoàng Thượng vạn tuế.” Đã thấy Bách Lý Hạo Triết làm động tác chớ có lên tiếng, lời nói đến bên miệng vội nuốt đi xuống.
Bách Lý Hạo Triết khẽ đẩy cửa ra, chỉ thấy bên trong thắp một ngọn đèn lồng, mờ ảo. Trên giường không có một bóng người, hiển nhiên hôm nay hoàng nhi không ở tẩm phòng. Nàng đang ôm chân ngồi trên cẩm tháp, đầu đặt trên đầu gối, tựa hồ đang nhắm mắt dưỡng thần. Từ ngày thành thân đến bây giờ, đây là lần đầu tiên hắn thấy nàng có tư thế ngồi như vậy, cho tới bây giờ đều là cao quý tao nhã, dáng vẻ nghiêm túc. Nhưng như ngày hôm nay, giống như đây mới chân chính là nàng —-
Không biết vì sao, hắn giống như bị kích thích đến cây hyền trong lòng, thân thể đột nhiên chấn động. Trong mắt giống như là không thể tin, nhưng đó chỉ là cảm xúc trong chớp mắt, rất nhanh đã khôi phục bộ dáng bình tĩnh thường ngày. Tựa như cảm xúc đó chưa từng xuất hiện. Bước chân không có cố ý nhẹ nhàng nữa, tựa hồ cố ý muốn cho nàng nghe thấy.
Nguyễn Vô Song nhẹ nhàng ngẩng đầu, nhìn thấy hắn từng bước một đi lại đây. Đần độn phản ứng lại, có một tia bối rối bước xuống khỏi cẩm tháp.
Xong mới phát giác, bản thân chân trần đứng trên nền cẩm thạch, lạnh lẽo chua xót, nguyên lai nàng vẫn chưa mê man. Bách Lý Hạo Triết cũng đã phát giác, mỉm cười, hai tay giơ ra, ôm chặt lấy thắt lưng mảnh khảnh của nàng, phủ ở bên tai nàng nhẹ nhàng nói: “Cẩn thận lạnh đấy.” Nàng chỉ cảm thấy một trận long trời lở đất, cả người đã bị hắn bế bổng lên, nhẹ nhàng đặt ở trên cẩm tháp.
Nàng ôm chặt cổ hắn, vững vàng thân mình, khi bước đi châu ngọc khẽ lay động, nặng nhẹ không đồng nhất đánh vào trên mặt hắn. Ánh mắt hắn vẫn như trước chăm chú nhìn vào y phục của nàng, nàng chỉ cảm thấy hô hấp một trận dồn dập, bản năng muốn giơ tay kéo lại tà váy, lại vẫn là đã muộn một bước, tay đã bị hắn cầm lấy, có cảm giác kiều diễm khó tả. Nàng cúi đầu khẽ gọi một tiếng: “Hoàng Thượng ——–”
Bách Lý Hạo Triết chỉ cảm thấy mịn màng không chịu nổi, mảnh mai tinh tế, nhu nhược không có xương. Lành lạnh như tuyết, có chút băng hàn, giống như dùng bạch ngọc thượng đẳng điêu khắc mà thành, nhưng lại loáng thoáng mang theo hương hoa nhài như ẩn như hiện, trong lòng bất giác rung động. Nàng chỉ cảm thấy mặt lập tức nóng lên, ngay cả bên tai cũng đỏ lên, hơi hơi giãy dụa, muốn lùi về. Hắn không chịu buông tay, giằng co, lòng bàn tay hắn nóng bỏng, dán trên da thịt nàng, như là chậu than hồng ngày đông, khiến cho toàn thân nàng nóng cháy lên.
Hắn cúi mặt xuống, khóe miệng mang theo ý cười như có như không, con ngươi hơi hơi tà tà nhìn nàng, giống như đang thưởng thức vẻ quẫn bách của nàng, ánh mắt sâu lắng sáng lạn như sao. Nàng không dám nhìn thẳng, đành phải nhắm chặt mắt, chỉ cảm thấy có hơi thở ấm áp ẩm ướt thổi qua, tim đập loạn nhịp, muốn tránh cũng không chỉ có thể khẽ nói: “Hoàng Thượng —– đến giờ dùng bữa.” Bách Lý Hạo Triết khẽ “Ân” một tiếng, giống như nỉ non nói với chính mình: “Bảo bọn họ đợi đi!”
Quyển 1: Chương 13
Vô Song thở phì phò, hai gò má đỏ ửng, gối lên trên cánh tay Bách Lý Hạo Triết. Một đầu tóc đen dài như thác nước uốn lượn, tựa như bức tranh thủy mặc phủ trên nệm tháp. Ngẫu nhiên có vài sợi tóc tiêu tán trên cổ, lại càng tô điểm da thịt như tuyết. Không biết vì sao, Bách Lý Hạo Triết nhìn thấy, người lại nóng lên.”
Hắn dịu dàng cầm lấy một lọn tóc, chậm rãi thưởng thức, sợi tóc mềm mại bóng loáng, có mang hương vị trên nàng, hương hoa nhài dịu nhẹ, cũng không quá nồng, thanh u tao nhã, vì dựa vào là gần, mới có thể nhận ra: “Hôm nay làm cái gì?” Hắn kỳ thật là biết rõ cả ngày nay nàng đều ở điện của Thái Hậu. Nguyễn Vô Song còn chưa kịp bình phục, cúi đầu nói : “Ở Từ Trữ điện cùng thái hậu!” Hắn tựa hồ rất vừa lòng với câu trả lời của nàng, khóe miệng lộ ra nụ cười tươi rói, cũng nhẹ nhàng mà “A” một tiếng.
Cả căn phòng chỉ thắp một ngọn đèn, ánh sáng nhen nhóm, vì hắn ngược sáng cho nên nàng không nhìn rõ được thần sắc của hắn, có chút mệt nhọc nhưng thỏa mãn sau hoan ái. Chỉ cảm thấy hơi thở của hắn ấm áp phun ở bên tai giống như có hàng vạn con kiến đang bò, ngứa ngáy khó chịu.
Nhớ tới chẩn đoán hôm nay của thái y, Nguyễn Vô Song lòng thêm trĩu nặng, thản nhiên mà thở dài. Tuy chỉ là than nhẹ, không thể nghe thấy, nhưng Bcáh Lý Hạo Triết ở gần như vậy, nghe lại cực rõ ràng. Cụp mắt, ánh mắt so với bóng đêm còn thâm sâu hơn, sau một lúc lâu mới hỏi: “Sao thế?” Thanh âm rất nhẹ, làm cho người ta không nhận ra khác thường, giống như nỉ non khi thân mật.
Nguyễn Vô Song trừng mắt nhìn, cánh mi như cánh bướm, trên mặt một mảnh u tối: “Bệnh của bác mãi không khá lên, mấy ngày nay đều nôn ra máu .” Ánh mắt Bách Lý Hạo Triết trở lên ảm đạm, giống như là kinh ngạc nói: “Sao lại như thế? ? Mấy ngày trước đây Tô Kinh Hồng mới bẩm báo, nói thái hậu nương nương chính là buồn trong lòng, chỉ cần uống thuốc, điều trị một chút thì tốt rồi. Sao lại nôn ra máu nghiêm trọng như thế được? Chuyện lớn như vậy mà thái y viện không một ai đến bẩm báo, lũ người này ăn gan hùm mật báo sao? ?” Nhẹ nhàng buông tóc nàng ra, ngược lại lại cầm lấy bàn tay mềm mại của nàng, mềm mại nhưng lại lạnh lẽo: “Không cần rất lo lắng, ngày mai ta sẽ phân phó tất cả thái y trong viện đến đó bắt mạch!”
Lòng Vô Song có chút ngọt ngào, giống như lo lắng cả ngày nay đều được trút bỏ. Khóe miệng tràn ngập ý cười như có như không, nói: “Mấy ngày trước đây, thái y viện cũng bẩm báo với thiếp như thế. Nhưng thái hậu mấy ngày nay nôn ra máu, bọn họ cũng không biết. Chỉ có một mình Mộc Thanh biết, thái hậu không cho bà ấy nói. Hôm nay thật sự không thể gạt được nữa, mới đến Chiêu Dương điện.” Thanh âm chậm rãi mà thấp xuống, nhẹ mà yếu ớt, như là kể chuyện rất bình thường, duy nhất chỉ có ấm áp từ tay hắn, say mê mà có lực, giống như mang theo sức lực muốn làm yên lòng người: “Hạo Triết —- Thiếp sợ —— thái y đều nói chính là tâm bệnh, sợ là chính bản thân bác không muốn —–”
Trướng màu vàng nhạt, ánh nến mờ ảo, ảm đạm mà mông lung, từng tầng như nước mở ra. Biểu tình trên mặt hắn có ý ẩn nhẫn, đây là lần đầu tiên hắn nghe nàng gọi tên của hắn, không biết vì sao, trong lòng lại nổi lên ấm áp khó tả. Đáy mắt nàng như trước sóng nước lưu chuyển, mắt ngập nước, mang theo quyến rũ khó tả, khiến kẻ khác muốn trầm mê.
Hắn lập tức có trăm ngàn ý nghĩ thổi quyét, có ý nghĩ muốn ôm chặt nàng, che chở nàng. Nhưng nhịn nửa ngày, cuối cùng vẫn là yên lặng, chỉ không ngừng vuốt ve tay nàng, cảm thụ ấm áp mềm từ đầu ngón tay truyền tới, nhẹ giọng an ủi nói: “Đừng sợ. Thái y viện nhân tài vô số,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




